Tác giả: Tửu Tiểu Thất
Ngày cập nhật: 03:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341985
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1985 lượt.
chắc đã được như con ngựa giống Ả Rập này, nhưng Lam Sam lại cứ vô cùng hiển nhiên cảm thấy hứng thú với con ngựa thuần chủng kia.
Cũng có thể là, yêu ai yêu cả đường đi không?
Đúng lúc Lam Sam chỉ vào con ngựa đen của Kiều Phong, hỏi anh:
- Anh có thể cưỡi nó được hay không đấy?
- Sẽ cưỡi.
- Thật không?
- Sẽ cưỡi để chụp ảnh.
Lam Sam trợn mắt nhìn:
- Phí của trời.
Kiều Phong thấy cô thích như vậy, ngay lập tức biết thời biết thế nói:
- Hay cô cứ cưỡi nó đi? – Nói xong đưa dây cương cho cô.
Lam Sam dắt ngựa, có phần ngại ngùng:
- Nó không tốt à, còn anh thì sao?
- Tôi có thể đứng xem. – Xem cũng đủ hài lòng rồi.
Anh đã nói vậy, cô lại càng ngượng ngừng hơn, nhưng cô vẫn thấy luyến tiếc con ngựa này, do dự một chút cô nói:
- Thôi quên đi, để chị đây mang anh đi cưỡi ngựa được chứ?
- Hả?
- Tôi đưa anh đi cưỡi ngựa, có đồng ý không? Không thích thì thôi.
- Đồng ý đồng ý! – Kiều Phong vừa nói vừa chạy như điên như dại theo sau.
Lam Sam vừa đi ra ngoài vài bước chợt phát hiện ra có chuyện không hợp lý lắm: Cô cùng đến với Tống Tử Thành , bây giờ làm sao có thể để sếp tổng lại chỗ này để chạy đi chơi một mình đây! Cô quay lại định chào hỏi, đúng lúc thấy Tống Tử Thành đang đứng trước cổng chuồng ngựa nhìn họ với thái độ lạnh nhạt.
Lam Sam hơi chột dạ, liền chăm sóc Tống Tử Thành ngay:
- Sếp tổng, chúng ta cùng đi được không? Càng đông càng vui.
Tống Tử Thành gật đầu, không hề từ chối, chỉ nói:
- Mọi người cứ đi trước đi, tôi còn có việc khác.
Lam Sam vội vàng đưa Kiều Phong đi theo.
Khuôn viên cưỡi ngựa được xây dựng trên một khu đất có địa thế bằng phẳng như thảo nguyên, ngoài kỹ thuật viên cưỡi ngựa cũng có một vài người cưỡi ngựa tự do. Lam Sam vốn chẳng hề nghiên cứu chút gì về bộ môn cưỡi ngựa nên ngay lập tức dắt ngựa đi cùng với Kiều Phong.
Từ đây, cô nhìn thấy Ngô Văn và Tiểu Du Thái đang cưỡi ngựa chạy đến. Tiểu Du Thái ngồi đằng trước Ngô Văn, khuôn mặt xoắn xuýt như cái bánh bao, thoạt nhìn trông khổ sở không sao tả hết được, mặc dù được nam thần nhà mình ôm eo nhưng trông cô nàng không hề hứng thú chút nào.
Vừa thấy Lam Sam, Tiểu Du Thái như thể tìm thấy vị cứu tinh:
- Lam Sam!
Ngô Văn có chút ngoài ý muốn. Theo như lời Kiều Phong kể thì Lam Sam vốn không thích cậu chàng, nhưng bây giờ lại nhìn thấy Kiều Phong nhanh chóng đưa cô nàng đến đây, cứ xem tình huống này thì không phải hỏng bét như lời cậu ta nói rồi.
Ngô Văn như bừng tỉnh: Sao anh lại tin vào lời Kiều Phong chứ? Đúng là ngu ngốc mà!
Lam Sam vờ như đang thương xót Tiểu Du Thái, cô cũng hơi đau lòng nên nói với Ngô Văn:
- Tổng giám đốc Ngô. Hay là để cho cô ấy nghỉ một lúc đi?
- Ừ, - Ngô Văn lên tiếng đáp. – Chúng tôi sẽ ra bờ sông nghỉ ngơi, hai người cứ đi chơi trước đi. – Nói xong quay ngựa lại, đưa mắt nhìn Kiều Phong.
Lam Sam dứt khoát leo lên lưng ngựa, thân hình cô mạnh mẽ nhanh nhẹn như một con diều hâu khiến Kiều Phong kinh diễm. Thế nhưng đến phiên anh lại có phần sốt sắng, trước đây vốn số lần cưỡi ngựa đã có hạn, nên đương nhiên số lần lên ngựa cũng đồng dạng có hạn luôn, động tác của anh hơi bị trúc trắc. Lam Sam kéo tay anh lên, anh cầm tay cô mà hồn bay phách lạc như là một đại cô nương vậy. Lam Sam sốt ruột, lấy hết sức kéo anh lên, Kiều Phong dựa vào lợi thế chân dài, cố hết sức dẫm lên bàn đạp, lộn người một cái, cuối cùng cũng leo được lên.
Lam Sam dở khóc dở cười:
- Leo lên như vậy mà còn có ý định cưỡi con ngựa này cơ à?
Kiều Phong không trả lời, không đợi cô dặn dò đã chủ động ôm lấy eo cô cực kỳ cực kỳ tự giác.
Trong lòng Lam Sam đang nhảy nhót bang bang, cô lấy lại tinh thần hỏi anh:
- Làm gì thế hả?
- Tôi sợ.
- … - Thiên ngôn vạn ngữ lúc này cũng chỉ có thể hóa thành một tiếng thở dài mà thôi: Rốt cuộc tại sao mình lại đi thích cái loại hàng này chứ!
Trong khi Lam Sam thúc ngựa chạy trên đồng cỏ xanh dường như cô đã trở về đại ngàn mênh mông vô bờ bến, bỗng nhiên trong lòng cô cảm thấy trống trải, hăng hái. Vì lo Kiều Phong “sợ” nên cô không dám chạy quá nhanh, thế nhưng tốc độ này dường như cũng đang lấy mạng anh vậy. Tay anh đặt trên hông cô, xiết thật chặt, chỉ hận không thể để nó dính chặt vào cô luôn. Cằm anh đệm trên vai cô, nếu không phải vì hai người đều đội mũ thì chỉ sợ đã dán chặt lấy mặt cô rồi. Sau khi tốc độ đã chậm lại, động tác của Kiều Phong không hề thay đổi, anh vẫn dán chặt vào người cô như cũ, trang phục cưỡi ngựa mùa hè lại tương đối mỏng nên hầu như Lam Sam có thể cảm nhận được nhiệt lượng cuồn cuộn không ngừng của anh đang truyền sang cô. Hơi nóng này khiến khuôn mặt cô trở nên nóng bừng, trên trán là một tầng mồ hôi mỏng, khi có cơn gió thổi qua lại nhanh chóng trở nên mát lạnh.
Tuy trái tim vẫn đập loạn xa như một chú cá đang tung tăng trên mặt nước nhưng thật thần kỳ, đầu óc Lam Sam như được một cơn gió trên thảo nguyên thổi cho thông suốt, cô bỗng sáng tỏ. Cô cúi xuống nhìn đôi bàn tay trắng nõn đang ôm chặt lấy hông mình, khe khẽ mỉm cười.
“Thích” đúng là m