Tác giả: Tửu Tiểu Thất
Ngày cập nhật: 03:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341971
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1971 lượt.
ống Tử Thành chỉ gật đầu chào Lam Sam, rồi không nhìn cô thêm.
Thoạt nhìn giống như tất cả mọi người đều không hề quen biết.
Sau khi thăm quan phong tiêu thụ, anh dẫn mọi người vào đại sảnh chính.
Đại Boss vừa đi khỏi, tất cả nhân viên phòng tiêu thụ đều thở phào nhẹ nhõm, sau đó túm tụm lại với nhau, bàn tán một cách vô cùng hưng phấn. Một số cho rằng tổng giám đốc đẹp trai đến tàn bạo, một số khác thì lại nói về “Cuộc điều tra về tố chất trung thành của nhân viên”, vì dù sao vấn đề này cũng liên quan trực tiếp đến lợi ích bản thân họ.
Lam Sam yên lặng nghe họ tào lao, căn bản cô đang chẳng có tâm trạng xem mồm vào.
Nếu quả thật có cuộc điều tra tố chất nhân viên gì gì đó, khỏi cần phải nhắc đến điểm của cô. Trên đường thử xe còn ném đại Boss, thử nhìn cả cái công ty này, à không phải nói là toàn bộ nhân viên trên thế giới này, cũng chẳng tìm thấy người thứ hai đâu.
Cô cảm thấy mình sắp bị tống cổ ra đường rồi.
Là một nhân viên tiêu thụ ưu tú Lam Sam không lo lắng rằng sẽ không tìm nổi việc làm, nhưng liệu chỗ đó có tốt được như ở đây! Cô làm việc tại salon ô tô đã nhiều năm mới lăn lộn được tí chút mánh lới, bây giờ mà chuyển đi, lãnh đạo nào sẽ sẵn sàng cấp cho cô một vị trí như hiện nay đây? Dù là có, vị trí khác nhau, chức vụ khác nhau, khách hàng khác nhau, đồng nghiệp và cấp trên cũng khác nhau… đối mặt với những vấn đề này, chuyện cô sẽ phải một lần nữa dốc sức bán mạng làm việc có khả năng cực lớn.
Làm sao bây giờ phải làm sao bây giờ làm sao bây giờ…
Cô thật sự thật sự hối hận đến chết mất, không kìm được mà lôi di động ra nhắn tin kể khổ với Tiểu Du Thái, nhưng Tiểu Du Thái không trả lời cô. Cô không biết lúc này Tiểu Du Thái có bận rộn hay rảnh rỗi cho nên không dám gọi điện cho cô nàng.
Thế nhưng bây giờ cô đang cần an ủi khẩn cấp. Cô đảo một vòng trong danh bạ điện thoại, cuối cùng đành nhắn tin cho Kiều Phong.
Lam Sam: Tiểu Phong Phong, tôi sắp bị đuổi cổ rồi! QAQ
Một phút sau, thấy Kiều Phong trả lời cô: À nha!
Lam Sam đầu đầy hắc tuyến, trả lời: Đang bận à?
Kiều Phong: Không
Lam Sam: Vậy chắc chắn là không thèm quan tâm đến tôi hả? (╰_╯)#
Kiều Phong : Không phải thế.
Lam Sam: Vậy sao anh không nhanh nhanh an ủi tôi thế…….
Kiều Phong: Thật ra đó cũng không phải chuyện lớn đến thế.
Lam Sam: Làm gì có chuyện đó! Tôi sắp mất việc,, tôi sắp chết đói rồi!
Kiều Phong: Tôi lo vụ cơm.
Lam Sam vừa nhìn thấy bốn chữ kia, không hiểu sao mọi uất ức trong lồng ngực đã vơi đi không ít. Cô dùng ngón cái trượt màn hình hết lên trên lại xuống dưới, đọc đi đọc lại nội dung đoạn đối thoại kia, khóe miệng nhếch lên, tự lẩm bẩm:
- Cắt! An ủi mà cũng không biết, đúng là cái đồ ngu ngốc.
Mỉm Cười
Sau khi hoàn tất công việc thị sát, Tống Tử Thành yêu cầu triệu tập toàn thể công nhân viên trong công ty đến phòng hội trường lớn để tham dự một cuộc họp. Bởi vì có tương đối đông người, nên sẽ có khá nhiều người phải đứng. Lam Sam mặc dù có tư cách để được ngồi ghế nhưng cô quyết noi gương cho binh sĩ mà đứng giữa một đống người.
Cô cúi thấp nhất có thể, cố gắng khiến bản thân trở nên càng thấp càng tốt, sau đó lẩm bẩm nói:
- Nghìn vạn lần đừng nhìn thấy tôi, nghìn vạn lần đừng nhìn thấy tôi….
Tống Tử Thành đột nhiên nghiêng đầu, ánh mắt như đinh ghim bắn qua đây.
Tống Tử Thành giơ tay lên áp chế tiếng vỗ tay, tiếp tục nói:
- Tiền thưởng của các bạn đã được tôi chuyển đến các trưởng bộ phận, các bạn có thể tìm đến quản lí bộ phận để lĩnh. Hiện tại tôi muốn phê bình nghiêm trọng một người cũng như biểu dương một người.
Tới rồi.!
Lam Sam ló ra từ phía sau anh chàng vạm vỡ, nhìn anh bằng cái nhìn đầy tội nghiệp.
Đôi mắt nhỏ bé đáng thương như một chú chó nhỏ bị ném ra đường ba ngày không được một bát cơm trắng. Tống Tử Thành thiếu chút nữa không kiềm chế được. Anh cắn răng, cố tình làm mặt lạnh như la sát:
- An Ngữ Cầm.
Thiếu chút nữa Lam Sam đã bước ra khỏi hàng, nhưng nghe thấy không phải tên mình, cô vội vàng rút chân lại.
An Ngữ Cầm là trưởng phòng khách hàng, cô ta không ngờ đại Boss sẽ gọi đích danh mình, phản xạ có điều kiện mà "A" lên một tiếng, sau khi thấy tất cả mọi người đều nhìn mình, cô cuống quýt cúi gằm xuống.
- Bản thân là trưởng phòng khách hàng chuyên xử lý các phàn nàn cũng như thăm hỏi đáp lễ khách hàng, vậy mà lại tuyên truyền tin tức của khách hàng cho tất cả mọi người đều biết, ảnh hưởng đến danh dự công ty cũng như ảnh hưởng trực tiếp đến danh dự cá nhân. Cô không phải là mới làm việc với khách hàng một hai lần, vậy tố chất chuyên nghiệp của cô ở đâu?
An Ngữ Cầm hơi khó xử, nhỏ giọng nói:
- Thưa sếp, tôi sai rồi. – Thật ra trong chuyện này cô đã ra tay hạ thêm chút độc thủ. Tối thiểu nếu như khách hàng có thật sự trách cứ , cô có thể nói chuyện riêng với Lam Sam mà không cần phải trực tiếp báo cáp lên lãnh đạo. Còn về phần truyền sự tình ra ngoài, tuy trái với quy định của công ty nhưng ai có thể ngờ được