Tác giả: Tửu Tiểu Thất
Ngày cập nhật: 03:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341979
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1979 lượt.
t hiện một chỗ để ghé ngồi cũng chẳng còn.
Rơi vào đường cùng, không thể làm gì khác hơn là đành phải huy động đến “sắc đẹp”, dù sao đây cũng là một loại vũ khí có uy lực cực lớn nhé. Lam Sam cười và nói với một bạn nam ngồi cạnh chỗ trống:
- Bạn học ơi, bên cạnh bạn đã có ai ngồi chưa?
- Có… À không, không có! – Bạn nam nhanh nhẹn cất quyển sách đi, mời Lam Sam ngồi vào đó. Cậu ta thầm nghĩ, người anh em, thành thật xin lỗi….
Lam Sam ngồi xuống, một lát sau buổi tọa đàm bát đầu, cả hội trường trở lại yên tĩnh. Cô ngồi ngoan ngoãn chăm chú nghe giảng như một cục cưng. Nội dung bài giảng của Kiều Phong rất sâu sắc, lời lẽ dễ hiểu, ban đầu cô còn nghe hiểu một phần nào đó, đến nửa giờ sau thì hoàn toàn như đang nghe thiên thư. Nếu muốn trách thì chỉ cỉ có thể trách kiến thức căn bản các môn khoa học tự nhiên cơ sở quá tệ, hơn nữa đã tốt nghiệp nhiều năm nên chữ thầy toàn bộ đã sớm trả lại cho thầy mất rồi.
Chán chết mất, cô chẳng biết làm gì khác hơn đành một tay chống cằm nhìn anh.
Không khí trong phòng hội thảo tương đối nóng, Kiều Phong đã cởi oái vest khoác trên ghế, chỉ mặc một chiếc áo sơ mi màu đen. Chiếc áo sơ mi được nhét trong quần một cách sạch sẽ thẳng thớm, vững vàng thỏa đáng. Anh đứng trên bục giảng, thân hình thẳng tắp cao ngất, như một một thân tre đen tuyền. Anh giảng bài vô cùng nhập tâm, giọng nói ôn nhuận như dòng nước suối róc rách chảy.
Lam Sam nhếch miệng nhe răng cười với anh.
Kiều Phong đang giới thiệu đến một công thức trên màn chiếu nên không nhìn thấy cô.
Lam Sam càng hăng hái, nhăn mày nhíu miệng không ngừng thay đổi biểu cảm trên khuôn mặt với anh. Sau cùng, cô hướng ngón tay xuống dưới đè chop mũi xuống, mắt trợn trắng, lè lưỡi, giả heo cho anh xem.
Kiều Phong vừa giảng xong công thức, quay lại ma xui quỷ khiến thế nào mà hơi thoáng nhìn về phía Lam Sam. Vốn đang giảng đến phần trọng tâm bỗng nhiên nhìn thấy cái "mặt heo” mắt nghiêng miệng lệch kia, anh quên sạch toàn bộ trong đầu, trợn mắt há miệng nhìn cô.
- Khụ khụ khụ. – Lam Sam tiện tay vớ đại một quyển sách lên che mặt.
- Khụ. – Kiều Phong thu mắt, thấy toàn bộ sinh viên đều đang kinh ngạc nhìn anh, anh thấy hơi chột dạ, cúi đầu nhìn xuống.
Chỉ trong chớp mắt, lúc cúi đầu, anh không nhịn được mà cong cong khóe môi.
Lam Sam trốn mặt sau quyển sách, nghe thấy tiếng các nữ sinh sau lưng khẽ hô:
- A a a! Mau chụp lại ảnh! Mau chụp lại ảnh!
Một giờ còn lại, Lam Sam quyết tâm chỉ cắm cúi chơi game trên di động, cuối cùng cũng đến phần trả lời vấn đáp. Quả nhiên có người đứng dậy hỏi Kiều Phong có bạn gái không.
Lam Sang chợt có thể lí giải được tâm lý của cô bé này. Kiều Phong không chỉ đẹp trai mà quan trọng nhất là tính tình vừa ôn hòa vừa kiên trì., rất thích hợp để người ta trêu đùa nhé. Các cô nàng này không nhất định thật sự có tình ý với anh, thế nhưng… lưu manh đùa giỡn một chút cũng rất thú vị, không tệ đâu nhỉ.
Kiều Phong nói:
- Vẫn đề này không liên quan đến đến nội dung buổi toạ đàm ngày hôm nay, xin lỗi tôi không thể trả lời được.
Lam Sam đã hiểu, đây chính là cách “ăn ngay nói thật” của anh. Thiệt thòi cho cô còn tưởng tên tiểu tử ngốc này sẽ trực tiếp nói cho người khác biết rằng mình không có bạn gái cơ.
Cô nữ sinh đề cập đến vấn đề này hì hì ngồi xuống, trả mic lại cho người dẫn chương trình. Người dẫn chương trình đã có kinh nghiệm, đưa mic cho một nam sinh giơ tay. Bạn nam đó hỏi Kiều Phong một số vấn đề tương đối chuyên nghiệp, nhưng dù sao Lam Sam nghe cũng không hiểu nổi. Kế tiếp còn một cơ hội cuối cùng, hầu hết tất cả sinh viên đều giơ tay lên, Lam Sam cũng giơ tay góp vui, cô còn giơ cao thật là cao, còn lắc trái lắc phải giúp Kiều Phong gia tăng khí thế.
Đại khái không biết do tay cô dài hơn hay vì trông cô xinh đẹp, nói chung là người dẫn chương trình đưa mic cho cô.
Lam Sam:
- … - Cô ngã cú này đủ đau đi…
Kiều Phong rất bình tĩnh nhìn Lam Sam, đợi vấn đề của cô. Anh đã giảng hai giờ đồng hồ, anh không tin cô nàng này ngốc nghếch đến nỗi một vấn đề cũng chẳng nghĩ ra.
Đầu Lam Sam trống rỗng, những thứ cô vất vả lắm mới nghe hiểu hiểu một chút đã sớm quên sạch sẽ từ lâu, bây giờ căn bản cô chẳng biết phải hỏi gì. Hầu hết tất cả mọi người đều đang chăm chú nhìn về phía cô, hình như hiện tại cô có nói gì cũng chẳng thích hợp nữa. Cô cầm mic, tự nhiên thấy khẩn trương, bật thốt lên:
- Anh có thể mời tôi ăn bữa khuya không?
Cả một hội trường rộng lớn đều ồ lên, tất cả mọi người đều cảm thấy da mặt cô nữ sinh này quá dày đi, dĩ nhiên họ dõi mắt nhìn Kiều giáo sư và nghĩ, nữ sinh không biết xấu hổ thế này chắc chắn sẽ bị Kiều giáo sư thẳng thừng từ chối rồi!
Tất cả mọi người đều đang đợi lời từ chối của anh.
Kiều Phong mím môi, đáp:
- Được.
Quần chúng vây xem âm thầm lệ rơi trong gió, thật chó má mà! Vậy mà cũng được sao?
Hóa ra Kiều giáo sư cũng thật khéo miệng!
…
Tan cuộc, Lam Sam không kịp đợi Kiều Phong, vô số ánh mắt cừu thị của rất nhiều nữ sinh chĩa vào cô, cô cảm thấy chỉ cần đi chậm một chú