Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cái Thùng Cơm Sát Vách

Cái Thùng Cơm Sát Vách

Tác giả: Tửu Tiểu Thất

Ngày cập nhật: 03:03 22/12/2015

Lượt xem: 1341970

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1970 lượt.

đột nhiên lại bị đại Boss sờ gáy đây…
Nói chung, cô chỉ lợi dụng cơ hội này để khiến Lam Sam phải khó xử một chút vì anh chàng đồng nghiệp nam mà cô thầm mến lại lén thích Lam Sam. Cái sổ nợ rối tung rối mù này đến chính Lam Sam cũng không biết, thấy người đang bị phê bình không phải mình, cô nhất thời vẫn chưa hoàn hồn.
Tống Tử Thành khấu trừ một tháng tiền thưởng của An Ngữ Cầm đồng thời còn yêu cầu cô phải viết bản kiểm điểm. Sau đó anh uyển chuyển nói:
- Tiếp theo, tôi muốn biểu dương một người. Trong thời gian tôi giả trang thành khách hàng đến đây đã được tiếp đãi chuyên nghiệp, phục vụ tận tâm, đối với số liệu mỗi loại xe đều nắm rõ như lòng bàn tay, luôn rèn luyện tính chuyên nghiệp để vượt qua thử thách. Điểm quan trọng nhất là: - Anh dừng lại một chút, giọng điệu bỗng trở nên hài hước: - Vượt qua được khảo nghiệm về tiền bạc và sắc đẹp.
Các nhân viên phối hợp cười vang.
- Người đó chính là – Tống Tử Thành nhìn về phía cô, - Lam Sam.
Lam Sam sửng sốt, mở to hai mắt nhìn anh.
Tất cả mọi người đều nhìn về phía cô, người thanh niên cao lớn khẽ nhích sang bên cạnh không che đậy cho cô nữa. Mọi người nhìn Lam Sam vỗ tay. Lam Sam cười hì hì khúc khích vỗ tay theo mọi người.
Lão Vương không nhìn được nữa, vẫy cô:
- Còn không mau đến đây.
Lam Sam khúc khích đi đến đứng trước mặt Tống Tử Thành. Tống Tử Thành trao cho cô một phong bì bằng cả hai tay.
- Làm không tồi, tiếp tục cố gắng nhé.
- Cảm ơn tổng giám đốc Tống. – Cô nhận phong bì, tay thấy nặng trịch, thế nào cũng phải được không một vạn cũng tám nghìn nhỉ?
Lam Sam giơ phong bì lên vẫy vẫy mọi người, mọi người đều dành cho cô một tràng vỗ tay. Cuộc đại hội tổng kết như mộng ảo chấm dứt, Lam Sam ôm phong bì về bàn làm việc, mở ra, òa đúng một vạn. Mọi người đứng xa xa cũng tự nhiên ghé lại chúc mừng.
Phần lớn người làm nghề tiêu thụ đều rất năng động, mọi người vây quanh Lam Sam yêu cầu cô chia sẻ kinh nghiệm, quan trọng nhất là làm sao để vượt qua khảo nghiệm của Boss.
Lam Sam nghĩ nghĩ một chút, thật ra cô có làm gì đâu, từ đầu đến cuối cô còn chả biết Tống Tử Thành đang khảo nghiệm cô, cô tiếp đãi anh ta giống như các khách hàng bình thường khác, lúc cần khách sáo thì sẽ khách sáo, nhưng cũng không kiêu ngạo không siểm nịnh hay khúm núm nịnh bợ. Dù sao Tổng giám đốc Tống người ta cũng rất phong độ, bị vứt giữa đường cũng không lấy quan báo tư thù, nếu mà là cô chắc chắn cô sẽ không để yên đâu.
Nói mà xem, chỉ dựa vào khuôn mặt, Tống Tử Thành cũng xài được một đống phụ nữ đâu cần mặt dày mày dạn bám lấy cô, quả nhiên là có huyền cơ.
Tâm trạng của Lam Sam vô cùng tốt, cô luyện mồm mép với các đồng nghiệp, từ phòng tiêu thụ truyền ra những trận cười hoan thanh tiếu ngữ.
Cô lại gửi cho Kiều Phong một tin nhắn: Tôi đã bảo về được công việc rồi !
~\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\(≧▽≦)/~ vỗ tay vỗ tay.
Rất nhanh, Kiều Phong trả lời cô: Chúc mừng.
Lam Sam : Muốn ăn gì? Chị mời!
Kiều Phong: Tối nay?
Lam Sam: Không không không, đêm nay tôi phải mời các đồng nghiệp đi liên hoan.
Kiều Phong: Ừ
Rốt cuộc anh vẫn chưa nói mình muốn ăn gì, Lam Sam quyết định về nhà sẽ hỏi lại anh.
Sau khi tan việc, các nhân viên ùa ra đứng tụ lại thành một đám đông, vừa cười vừa nói chuyện, mới đi đến đại sảnh đã vừa vặn gặp Tống Tử Thành. Mọi người đều được nhận tiền thưởng từ chỗ Tống Tử Thành nên bây giờ đặc biệt yêu mến tổng giám đốc Tống, ai cũng chào hỏi anh.
Tống Tử Thành gật đầu, hỏi:
- Định đi liên hoan à?
Tất cả đều nhìn về phía ông chủ chi Lam Sam, có người còn nháy mắt, đề nghị Lam Sam mời Tống Tử Thành.
Lam Sam liền kiên trì nói:
- Đúng vậy, Tổng giám đốc Tống có định tới không?
Tống Tử Thành chưng cái vẻ mặt “Tôi quen biết với cô à” vô cùng lạnh lùng, nhẹ nhàng lắc đầu:
- Ngại quá , không rảnh.
Lam Sam thở dài, kéo các đồng nghiệp chạy mất hút.
Cô cảm thấy rằng khẳng định Tống Tử Thành vẫn còn ghi thù, nhưng vì người ta là người có giáo dục nên sẽ không biểu hiện ra thôi.
Vì mai còn phải đi làm nên mọi người không dám tụ tập muộn, hơn 8 giờ đã tản về. Lam Sam bước ra khỏi nhà hàng, cô từ chối vài ý tốt của đồng nghiệp, một mình đi về phía ga tàu điện ngầm. Vừa uống vài chén, lại có mặt cấp trên, mặt cô hơi nóng lên, cùng với làn gió mát mẻ thoáng đãng thổi bên ngoài khiến tâm trạng cũng trở nên thật thoải mái. Trên đường đến ga tàu điện ngầm, cô ngang qua một khu vui chơi, mặt trời đã lặn từ khuya nên các hàng bánh kẹo đang lục tục thu dọn quầy hàng.
Oa Oa … Kẹo bông?
Lam Sam đè lên rào chắn, hô to gọi chú bán kẹo bông đang đứng bên đường:
- Này ! Này ! Kẹo bông!
Chú bán kẹo càm thấy đang bị một nữ lưu manh đùa giỡn, ông không nói gì, lặng lẽ tiếp tục dọn hàng.
- Bán cho tôi một cái kẹo bông.
Nghe đên đây, ông mới đi tới.
Chiếc kẹo bông rất to, chú bán kẹo đạp qua đường, với tay qua lan can sắt đưa cho Lam Sam kẹo bông, may là cả hai đều cao nêu giao dịch mới được thuận lợi hoàn thành.
Bán xong kẹo,