Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cái Thùng Cơm Sát Vách

Cái Thùng Cơm Sát Vách

Tác giả: Tửu Tiểu Thất

Ngày cập nhật: 03:03 22/12/2015

Lượt xem: 1341975

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1975 lượt.

chú bán kẹo lại mời chào cô thêm đồ chơi.
Lam Sam hỏi:
- Chú có gì vậy?
- Bờm tai mèo, bờm tai chuột , bờm hươu cao cổ. – Đều đội ở trên đầu.
- Cổ cháu dài, chú bán cho cháu cái hươu cao cổ đi.
Lam Sam đội trên đầu hai cái bờm, tay cầm que kẹo bông đi về phía ga tàu điện ngầm. Giờ này đã qua giờ tan tầm nên trên tàu cũng không quá đông, không ai chen lấn xô lên cái kẹo bông của cô nhưng dọc đường về không ít người nhìn cô, Lam Sam cũng không thèm để ý.
Về đến nhà, cô giấu cây kẹo sau lưng, gõ cửa nhà Kiều Phong.
Kiều Phong mở cửa, nhìn thấy cái bờm trên đầu cô lại càng hoảng sợ.
Lam Sam chắp tay sau lưng, chớp chớp mắt, cười hì hì với anh. Vì uống rượu nên khuôn mặt cô hơi ửng hồng, ánh mắt ướt sũng.
Kiều Phong không nén được mà đưa tay vuốt tóc cô, nhẹ nhàng xoa, không cẩn thận làm rơi chiếc bờm khỏi tóc cô, anh thở dài.
Lam Sam kinh ngạc.
- Anh không định đeo bờm cho tôi đấy chứ?
- Tôi đâu ngốc như cô. – Anh vừa nói, hai tay lại đeo chiếc bờm lại cho cô, chỉnh chỉnh lại cho đẹp.
Lam Sam vui vẻ lấy từ sau lưng:
- Reng reng reng reng! … Cho anh này!
Kiều Phong nhìn thấy cây kẹo thì ngẩn người, vẻ mặt anh dường như tan ra, anh nhận cây kẹo bông và nói:
- Cảm ơn.
- Không cần cảm ơn không cần cảm ơn, hai ta là ai với ai chứ. – Lam Sam vừa nói vừa giơ tay lên huých nhẹ một quyền vào vai Kiều Phong.
Kiều Phong đáp lại bằng một nụ cười.
Nụ cười của anh rất thanh thản, lại vừa sinh động như hoa nở xuân về, mùa xuân phơi phới khắp muôn nơi.
Lam Sam sửng sốt phải mất một lúc mới lắc lắc đầu, xua tay với anh:
- Lần sau anh đừng cười với tôi nhé.
- Sao vậy?
- Tôi sợ thú tính sẽ nổi lên mất.






Tọa Đàm
Cái mà Kiều Phong gọi là “báo cáo quan trọng” thực ra là một buổi tọa đàm phổ cập khoa học, còn sở dĩ vì sao nói là quan trọng là bởi vì nó được nhà trường xếp vào “ Hệ tọa đàm phổ cập khoa học cấp năm”, đương nhiên mức độ quan tâm sẽ tăng lên gấp bội.
Thời gian diễn ra buổi tọa đàm là từ 7.30 đến 9 giờ tối, Lam Sam xin lão Vương về sớm nửa giờ. Lam Sam cùng ăn cơm tối với Kiều Phong, sau đó giám sát anh mặc lại bộ âu phục màu đen lần trước mua, nhưng vẫn không được đeo cà vạt như cũ. Vốn tham dự buổi tọa đàm hầu hết là các sinh viên, bản thân Kiều Phong vẫn còn cực kỳ trẻ tuổi, phong thái trẻ trung đầy sức sống nay lại được phô diễn toàn bộ, đeo cà vạt cái gì mà đeo cà vạt, đánh cho anh một trận bây giờ!
Kiều Phong bất đắc dĩ bỏ cái cà vạt xuống, hỏi cô bằng giọng thương lượng:
- Tôi nhất định phải đeo nơ à? – Nói chung là chẳng mạnh mẽ chút nào.
…. Được rồi, đương nhiên là sẽ có người hỏi như vậy.
Lam Sam lại hỏi:
- Vậy từ trước đến nay anh trả lời thế nào? Ăn ngay nói thật à?
- Đương nhiên là ăn ngay nói thật rồi. Những chuyện như vậy tôi đâu cần thiết phải nói dối chứ.
- Anh đẹp trai, anh như vậy là không được đâu. Chẳng lẽ người ta hỏi anh có bạn trai hay chưa anh cũng nói thật à?
Kiều Phong ném cho cô một cái nhìn đầy kì quái.
- Đương nhiên.
Lam Sam hoảng hốt:
- Anh anh anh… anh nói với họ là anh có bạn trai á?
- Không. Tôi làm gì có bạn trai. – Kiều Phong hơi mất hứng. Tôi đâu có bị đồng tính luyến ái đâu.
Anh thấy hơi thất vọng, tuy trước đây đã từng có nhiều người hiểu nhầm khuynh hướng giới tính của anh, thậm chí ngay đến người nhà anh cũng từng nghi ngờ anh, nhưng từ trước đến nay anh đều tỏ ra rất thản nhiên không quan tâm…. thế nhưng bây giờ nghe Lam Sam lên tiếng tưởng tượng lung tung như vậy lại khiến anh đặc biệt khó chịu.
- Bớt giận bớt giận. – Lam Sam cảm thấy mình hơi quá đáng, đáng nhẽ cô không nên nói suy nghĩ thật của mình ra miệng, chọc ngoáy đúng chỗ đau của người ta kể cả là những người có giáo dục cũng sẽ không thể chấp nhận nổi đâu nhé. Cô cười cầu tài: - Tôi chỉ đùa một chút thôi….
Kiều Phong dường như đột nhiên phát hiện ra một chân tướng:
- Có phải cô đang thử thăm dò tôi?
- À? Đúng đúng, tôi đang thử thăm dò anh.
Anh nhìn cô đầy ẩn ý, cuối cùng dường như bừng tỉnh mà gật đầu:
- Tôi hiểu rồi.
Lam Sam cũng chẳng biết vị tiểu thiên tài này hiểu cái gì, mà cô cũng không dám hỏi. Hai người cứ vậy bước ra cửa. Kiều Phong hiên ngang đi thẳng một đường đạp cát bay đá trời long đất lở đến trường. Khi anh bước vào phòng hội trường, ngoài dự liệu của Lam Sam, toàn phòng đều kinh diễm. Có nữ sinh còn thật sự không kiềm chế nổi mà che miệng thấp giọng hét chói tai, nhiều cô còn giơ điện thoại di động lên chụp lấy chụp để.
Kiều Phong nhẹ điểm ngón tay chỉnh lại microphone, đến khi xác định đã mở hệ thống âm thanh, anh nói vào microphone với kinh nghiệm lãnh đạo lâu năm:
- Có thể chụp ảnh nhưng xin miễn đăng lên các phương tiện online.
Tôi tớ bên dưới mãnh liệt gật đầu.
Toàn bộ các chỗ ngồi đều đã chật kín, một vài chỗ trống linh tinh cũng đã sớm bị chiếm mất, Lam Sam hết đường xoay xở, chẳng lẽ lại bắt cô đứng phía sau nghe giảng hai tiếng đồng hồ à? Cô nhìn về đằng sau, phá