XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cái Thùng Cơm Sát Vách

Cái Thùng Cơm Sát Vách

Tác giả: Tửu Tiểu Thất

Ngày cập nhật: 03:03 22/12/2015

Lượt xem: 1341976

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1976 lượt.

t không chừng cô sẽ bị xuyên thủng mất.
Đi như chạy ra khỏi phòng hội trường, được một lúc, Lam Sam nhận được điện thoại của Kiều Phong.
- Cô đang ở đâu?
- Tôi cũng không biết….
Kiều Phong hơi bị bất đắc dĩ:
- Ngu ngốc, đứng im tại chỗ không được nhúc nhích.
Lam Sam mở định vị GPS trong di động ra, Kiều Phong nhanh chóng tìm được cô. Anh định thực hiện lời hứa, đưa cô đi ăn đêm.
Bóng đêm mờ ảo, hai người cùng dạo bước trong sân trường.
Để phù hợp với buổi tọa đàm, Lam Sam mặc một cái áo khoác cổ tròn có điểm vài bông hoa cùng một chiếc váy ngắn đến đầu gối, chân đi một đôi giày đế bằng mõm tròn màu kẹo ngọt phô bày trọn vẹn toàn bộ đường cong duyên dáng của đôi chân dài và cái mắt cá chân xinh xắn, mái tóc vẫn buông xõa như mọi ngày cùng với khuôn mặt xinh đẹp được trang điểm nhẹ nhàng làm tăng thêm sự quyến rũ. Cô đi bên cạnh Kiều Phong chính là một đôi kim đồng ngọc nữ điển hình thu hút sự chú ý của mọi người qua đường ùn ùn ghé đến vây xem.
Lam Sam chắp tay sau lưng đứng trước mặt Kiều Phong, cô đứng đối diện anh, rồi họ cùng đi khuất.
Tiết trời tháng năm, những chiếc lá bay bay trên sân trường, các tán cây khẳng khiu trơ trụi, chỉ còn duy nhất một cây hoa xưa yên tĩnh nở rộ điểm xuyết trong màu xanh rậm rạp của lá cây đầu mùa hạ. Gió đêm khẽ thổi qua mang theo hương thơm thoang thoảng man mát của hoa nhài khiến làn váy của cô khẽ tung bay, y mệ phiêu hương.
- Kiều Phong, hôm nay biểu hiện của anh không tồi nhé. – Lam Sam cười.
- Cảm ơn… Căn bản cô nghe cũng chẳng hiểu.
- Tôi.. hì hì hì hì….
Lại một cơn gió nữa thổi qua, Kiều Phong hỏi:
- Cô có lạnh không?
- Gì mà có lạnh hay không… Anh định mời tôi ăn gì đây?
- Tùy cô muốn ăn gì thì ăn.
- Tốt lắm tốt lắm, tôi phải chọn lựa cẩn thận mới được.
- Thùng cơm à, lẽ nào hôm nay tôi không cho cô ăn no hay sao?
- Khụ khụ khụ khụ khụ khụ…. Anh học mấy từ ngữ này ở chỗ nào thế ?
…..
Giọng nói của hai người văng vẳng xa dần trong hương đêm càng ngày càng nồng đậm.






Chuyện Xấu
Trong giờ làm việc, Lam Sam nhận được một cuộc điện thoại từ Tiểu Du Thái, đầu dây bên kia cô nàng gào thét thảm thiết:
- Lam Sam! Lam Sam!
Bởi vì quá kích động giọng nói của cô nàng rất cao, giống như tiếng chuông báo động vậy, đâm vào da đầu Lam Sam tê dại. Cô thật sự cực ít khi thấy Tiểu Du Thái táo bạo thế này.
Lam Sam:
- Tớ tớ tớ….
Cô nàng cứ “tớ” nửa ngày còn chẳng bằng gà mái đẻ trứng, kết quả cũng chẳng đẻ ra nổi một câu. Lam Sam tính tình mạnh bạo, vội đến độ toàn bộ răng trong hàm đều ngứa, mới ngắt lời cô:
- Được rồi, trước tiên cậu nói rõ cho tớ, văn phòng làm việc của tổng giám đốc công ty cậu ở đâu, còn công ty nằm ở đâu?
- Là ở chỗ của tổng giám đốc Ngô đó đó.
- Ngô Văn? Hẳn anh ta mới chỉ gặp cậu có hai lần thôi mà? Thế mà đã đưa cậu lên văn phòng tổng giám đốc để làm việc á?
- Ừ!
- Anh ta coi trọng cậu nhất ở điểm nào chứ?
- Làm sao tớ biết được.
Lam Sam tò mò chết mất thôi, cô thấy nói chuyện qua điện thoại cũng không thể rõ được nên hẹn Tiểu Du Thái cùng đi ăn trưa ngay sau đó, vì dù sao hiện cô cũng đang có việc cần đi ra ngoài đây.
Vì buổi chiều sẽ rời khỏi công ty nên hiện tại trong công ty Tiểu Du Thái cũng không có việc gì, liền chạy sớm đi tìm Lam Sam. Cô nhanh chóng kể lại diễn biến ly kỳ diễn ra sáng nay.
Lại nói, các bộ phận trong công ty cô đều nghiêm trang đứng thẳng tại vị trí làm việc của mình đợi tổng giám đốc Ngô đến khảo sát. Cô vốn chỉ là một nhân vật nền lướt ngang sân khấu thế nhưng vẫn cứ bị Ngô Văn nhận ra, thậm chí còn gọi đích danh tên cô.
Tiểu Du Thái vô cùng vinh hạnh cùng kích động , mà cứ kích động thì lại bị nói lắp:
- Tổng giám đốc Ngô Ngô Ngô Ngô Ngô….
Các đại tỷ rất hiểu ý, giới thiệu với Ngô Văn:
- Tổng giám đốc Ngô, Thải Vi hiện là quản lý của bộ phận nhân sự ở công ty chúng ta.
Ngô Văn gật đầu, nhìn Tiểu Du Thái, nói như đinh đóng cột:
- Cô nhất định có điểm hơn người.
Một câu nói không đầu không đuôi khiến tất cả mọi người không biết tiếp nhận như thế nào, cũng chẳng biết làm gì khác hơn là cười cười nói theo, các đại tỷ rất hăng hái khen ngợi Tiểu Du Thái hết lời.
Ngay sau đó Ngô Văn liền hỏi:
- Ở chỗ văn phòng tổng giám đốc còn thiếu một người, cô có muốn tới đó không?
Tiểu Du Thái không dám nói đến nửa chỗ “Không”.
Lam Sam nghe Tiểu Du Thái giảng giải, càng cảm thấy khó hiểu hơn, trước tiên không cần nói đến các sở trường đặc biệt của Tiểu Du Thái, sao Ngô Văn có thể cứ như vậy khẳng định Tiểu Du Thái không tầm thường chứ?
- Có hai hai người các cậu đã sớm quen biết nhau rồi không? – Lam Sam hỏi.
Tiểu Du Thái lắc đầu:
- Không, anh ta tuyệt đối không biết tớ đâu.
- Vậy tại sao cậu biết anh ta?
Cái này … Tiểu Du Thái nghĩ dù sao Lam Sam cũng không phải người ngoài, ngay sau đó cô nàng kể lại toàn bộ mọi chuyện với Lam Sam.
Lam Sam cảm thấy trên đời này mọi sự cố đều là hữu duyên.
Lại kể lúc Tiểu D