Tác giả: Tửu Tiểu Thất
Ngày cập nhật: 03:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341994
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1994 lượt.
c, nếu chỉ dùng một từ “Đần” thì không thể hình dung nổi, nên tôi phải bình phương lên một chút thôi.
Lam Sam hơi mờ mịt:
- Bình, bình phương?
- Đúng, kiểu dạng như “Đần” nhân “Đần”, lược bỏ bớt dấu nhân. Lúc cô đọc hai âm tiết này cùng trường độ nên không thể phân biệt được nặng nhẹ.
Hóa ra là như vậy, còn tưởng đây là nickname cơ đấy… Đây chính là đa dạng hóa phương thức khinh bỉ cô à? Lam Sam phản bác:
- Anh mới đần, cả nhà anh đần! Toàn đội sản xuất nhà anh đều đần!
- Cô xác định những lời vừa nói xuất phát từ lương tâm của mình?
Lam Sam cảm thấy thật bi phẫn, cô là một tiêu thụ viên lại đi cãi nhau ầm ĩ với một tên trạch nam nghiên cứu khoa học tự nhiên kỹ thuật, quả thật sau này làm sao có thể lăn lộn chứ. Cô uất ức nói:
- Kiều Phong, anh chính là một tên cầm thú thú thú thú thụ thụ thụ thụ thụ thụ thụ thụ thụ thụ! Ha ha ha ha ha!!
Kiều Phong:
- …
Lam Sam đột nhiên bừng tỉnh:
- Anh dũng cảm đứng cách tôi hai tòa nhà gọi điện cãi nhau thế này, lãng phí tiền điện thoại quá không?
- Lãng phí thì lãng phí tiền điện thoại của cô.
- Cầm thú!
- Ừ, Lam Sam.
- Câm miệng, cầm thú!
- Lam Sam tôi thấy dưới cửa có bán gà Đàn Tử, cô có muốn ăn không?
- Muốn.
Sau đó Kiều Phong vừa giữ điện thoại vừa chọn gà Đàn Tử. Qua một cái di động, cả hai vui vẻ thảo luận, họ đều quên rằng họ vừa xảy ra “Khắc khẩu” .
…***….
Tống Tử Thành lái xe rời khỏi tiểu khu nhà Lam Sam. Chỉ một lát sau, anh đã ra đến đường lớn. Tình hình giao thông có phần tắc nghẽn, lại còn gặp tài xế cướp đường, suýt thì chạm vào xe anh. Anh đỡ tay lái, cúi đầu mắng một câu:
- Biến.
Đàn Tử ngồi ở vị trí cạnh ghế lái, lo âu nhìn anh hỏi:
- Anh Thành, sao anh lại nổi nóng thế?
- Ai nổi nóng? – Tống Tử Thành nhếch khóe miệng nở một nụ cười, trời sinh anh đã có một bộ mặt lạnh lùng, mỗi khi cười thật giống Lôi Thần, nhất là trong các tình huống cười như không cười thế này.
Thấy anh Thành như vậy, Đàn Tử cảm thấy vô cùng thiếu cảm giác an toàn, cậu ta âm thầm dịch mông sang bên phải.
Thật ra từ lúc anh Thành gọi điện cho người đẹp, sau đó thấy một người đàn ông khác nghe điện thoại, sắc mặt anh trở nên không hề dễ chịu. Đàn Tử thật khó lý giải cái biểu tình này.
Hôm nay cậu ta muốn đi theo anh Thành để trải nghiệm, học tập cách tán gái. Vốn kịch bản bình thường sẽ là anh Thành gặp người đẹp sẽ phát huy bản lĩnh của mình, vậy mà người ta lại phất áo anh Thành thế này, rồi còn sai tay tiểu bạch kiểm kia ra chống đỡ.
Dù thế nào anh Thành cũng là sếp tổng của cô, cô nàng này quá tinh vi không thèm để ai vào mắt rồi., chỉ được mỗi cái xinh đẹp mà thế à….
Ghê gớm hơn chính là cái tên tiểu bạch kiểm kia thoạt nhìn cũng có kiêu ngạo lắm đâu, thế mà vừa nhìn thấy anh Thành đã đưa ra cảnh cáo:
- Anh không nên đến gần Lam Sam, anh không theo đuổi được cô ấy đâu.
Anh Thành cũng không thôi, cười như không cười mà hỏi vì sao.
Kết quả người ta lại nói:
- Lam Sam biết anh là loại hàng nào.
Đây không phải gián tiếp chửi anh Thành chẳng ra gì hay sao….
Tống Tử Thành lại mắng một câu, kéo Đàn Tử trở về hiện thực. Cậu ta an ủi Tống Tử Thành:
- Anh Thành, có lẽ Lam Sam cũng không cố ý.
- Anh không sợ cô ấy cố ý, chỉ sợ là cô ấy không cố ý.
- Nghĩa là sao?
- Nếu là cố ý, rõ ràng là cô ấy đang lợi dụng Kiều Phong để vạch rõ giới hạn với anh.
Đàn Tử vô cùng khó hiểu:
- Chuyện đó… có gì tốt đâu?
Tống Tử Thành giải thích:
- Nếu muốn vạch rõ danh giới với anh, nghĩa là cô ấy cho rằng anh có ý với mình. Trước khi xảy ra sự kiện điều tra công nhân viên kia, anh đã nói rõ ràng ý đồ của anh, từ đó về sau anh cũng không chủ động tiếp xúc với cô ấy nữa, nếu bây giờ cô ấy vẫn cho rằng anh chỉ muốn ngủ với cô ấy như cũ, Đàn Tử, cậu cảm thấy hạng phụ nữ nào sẽ luôn cảm thấy đàn ông có ý định tiếp cận mình mà vì thế tốn công giả vờ giả vẻ chứ?
- Là kiểu tự kỷ phát điên.
- Nhưng tính cách cô ấy lại không hề tự kỷ.
- Cô ấy… cũng có ý với anh?
- Ít ra về mặt tâm lý là có, có cửa đột phá. – Nói đến đây, sắc mặt Tống Tử Thành lại càng khó coi.
Đàn Tử thấy thế, hiếm khi lại thông minh đột xuất, hỏi:
- Anh Thành, có phải anh cảm thấy cô ấy không cố ý không?
- Đúng, Lam Sam thật ra rất thông mình, anh là sếp tổng công ty cô ấy, để tránh phải xấu hổ hoặc phải dùng các phương thức từ chối theo đuổi khác không cần thiết dễ khiến người ta phải e ngại, rất không thoải mái. – Tống Tử Thành nói đến đây, đột nhiên nhớ đến câu nói “Bán xe không bán thân.”, anh hơi mỉm cười, thầm nghĩ, đó mới chính là Lam Sam.
Đàn Tử dưới sự dẫn dắt chậm rãi đã khai sáng:
- Nếu như Lam Sam không cố ý, vậy rõ ràng mối quan hệ của cô ấy và cái tay tiểu bạch kiểm kia là không bình thương? Ít nhất thân thiết đến mức có thể lẫn lộng cả điện thoại di động?
Tống Tử Thành bất đắc dĩ gật đầu.
- Không phải chỉ là ngẫu nhiên sao?
Tống Tử Thành cũng hi vọng là như vậy. Nhưng vì để giữ sĩ diện, anh không phân tích tỉ mỉ thêm về tình huống này, chỉ nói:
- Người anh đã nhìn