Tác giả: Tửu Tiểu Thất
Ngày cập nhật: 03:03 22/12/2015
Lượt xem: 1342022
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2022 lượt.
t bao nhiêu đấy.
Lam Sam có phần dao động, cô vốn không phải là kiểu người có ý chí kiên định, huống chi hương thơm nồng của gạo tẻ cứ không ngừng lượn lờ quanh mũi, cô còn có thể làm gì đây…
Ngay sau đó cô ngồi xuống chiến đấu. Kiều Phong ngồi đối diện cô, vừa uống sữa tươi vừa nhìn cô ăn. Lam Sam không hiểu cái tên tiểu tử này hôm nay lại mắc chứng gì, buổi tối không muốn cô đi ăn ngoài, nhưng lại muốn tận mắt nhìn thấy cô ăn cơm, hay anh ta bỏ thuốc gì trong thức ăn hay sao?
Lam Sam rùng mình , suýt nữa văng cả chiếc đũa trên tay ra xa, thế nhưng nghĩ đi nghĩ lại, con người Kiều Phong này quả thật rất thiếu năng khiếu làm việc xấu cho nên chắc chắn sẽ không có khả năng này. Nghĩ tới nghĩ lui cô chỉ có thể lấy lí do “Tư duy của bộ não thiên tài không giống với người bình thường nên không cần phải đào sâu nghiên cứu” để giải thích.
Cơm nước xong, Lam Sam rút giấy lau miệng, sau đó cô thấy Kiều Phong bê một cốc nước đi tới, một tay anh đang nâng lên, mãi một lúc sau Lam Sam mới nhận ra trong lòng bàn tay anh cầm mấy viên thuốc nhỏ. Kiều Phong đưa cốc nước và thuốc cho cô:
- Lại đây, uống hết chỗ này đi.
Lam Sam:
- …. – Đại gia ơi! Anh vốn là một tiểu thiên tài một thân đầy chính khí quang minh lỗi lạc, đương nhiên sẽ không bỏ thuốc trong cơm đâu mà sẽ đưa trực tiếp thuốc cho cô uống!
Cô không nhúc nhích, hỏi ngược lại:
- Rốt cuộc anh định cho tôi ăn gì đây?
- Thuốc kích thích tiêu hóa.
….. Chứ không phải thí nghiệm một phát minh khóa học nào đó chứ? Thế nhưng Lam Sam lại càng nghi ngờ hơn:
- Kiều Phong, hôm nay anh đang chơi thể loại hoạt động nghệ thuật gì đấy? Đầu tiên là bắt tôi ăn, rồi lại bắt tôi uống thuốc, anh có âm mưu gì thế?
- Muộn quá, tôi sợ cô bỏ bữa.
- Sợ tôi bỏ bữa nên bắt tôi phải ăn?
Kiều Phong cố chấp chìa tay:
- Cô uống hết thuốc đi.
Lam Sam biết mình thua xa công lực đại phiền toái của Kiều Phong nên nếu anh đã quyết tâm bắt cô uống thuốc, cô uống xong liền hỏi:
- Bây giờ có thể nói rõ, rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra?
- Cô về được rồi.
- …
Sau đó Lam Sam bị Kiều Phong khách khí đuổi về. Lúc Kiều Phong tiễn cô ra cửa, anh còn rất tốt bụng nhắc nhở cô, ngày hôm sau sẽ là thứ ba, cô phải đến lớp anh dạy nên tối mai nhất định không được sắp xếp các việc khác.
Nổi Giận
Ăn cơm tối xong, Lam Sam xuất hiện trước cửa để săm soi cách ăn mặc của Kiều Phong.
Hôm nay Kiều Phong dựa theo đề nghị của Lam Sam, anh mặc một chiếc áo T-shirt màu trắng cùng một chiếc vest màu xám, tay áo được sắn lên cao để lộ ra cánh tay rắn chắc, bên dưới là một chiếc quần màu xanh tím than, chân đi một đôi giày da thấp cổ màu rám nắng. Anh cảm thấy mặc như vậy thật kỳ quặc nhưng vẫn mặc để đẹp lòng mọi người.
Ngược lại hoàn toàn, Lam Sam cảm thấy kết hợp như vậy so với cách ăn mặc như "một nhân viên bán bảo hiểm” trước đây của anh thì đẹp hơn rất nhiều. Thế nhưng nhìn đi nhìn lại cô vẫn thấy có điểm gì đó chưa vừa lòng nên bắt anh ngồi xuống. Quả nhiên cô nhìn thấy lấp ló dưới ống quần của anh là một đôi tất màu xanh xì xì…. Uất quá đi thôi.
Cô tức giận nói:
- Tháo ra rồi xắn lại một lần nữa, xắn lên chín phần quần thôi thôi, hiểu không?
- Hiểu rồi. – Chín phần quần là chín phần độ dài của quần chứ gì, cái này có gì mà không biết. Kiều Phong lại tháo ống quần ra, xắn xắn xắn, một lần nữa xắn chính xác 10% toàn bộ chiều dài quần.
Lam Sam thật hết chỗ nói:
- Anh xắn thế thì đến đi cấy mà người ta còn không cho đấy.
Kiều Phong thấy yêu cầu của Lam Sam quá khắt khe rồi đó, anh đứng thẳng dậy, xoay hai vòng trước gương. Trong gương lúc này xuất hiện một chàng trai đầy khí chất thanh niên thời đại nhưng cũng rất nghệ sĩ, nhưng đương nhiên bản thân Kiều Phong lại không cảm nhận được điều này, khả năng thích ứng với phong cách ăn mặc của anh từ trước đến này khá cao, chỉ không cần phải cởi truồng thì về cơ bản anh đều có thể nhẫn nhịn.
Anh gật đầu:
- Tôi cảm thấy tạm được rồi, chúng ta đi thôi.
Không được! Lam Sam chỉ hận không thể ôm anh trở lại:
- Cầu xin anh, để tôi xắn lại cho anh đi!
Kiều Phong có phần không thể nhịn nổi nữa rồi, nhưng vì Lam Sam đã cầu xin anh nên không còn cách nào khác là anh đành phải gắng đượng đồng ý. Anh ngồi trên ghế salon, Lam Sam ngồi chồm hổm dưới chân anh. Cô vừa tháo ống quần anh ra, vừa oán giận nói:
- Thật là đần độn.
- Tôi? Đần? – Kiều Phong cảm thấy thật không thể tưởng tượng nổi, một người ngốc đến mức cần phải bình phương lại đương nhiên dám nói anh đần?
Lam Sam nghe thấy khẩu khí của Kiều Phong có vẻ bất thiện, cô cho rằng anh định đình công nên vội vàng sửa lại:
- Anh rất thông minh, chắc chắn là học một biết mười, bây giờ tôi mới nhìn ra.
Ngồi xổm một lúc thật mệt, Lam Sam chuyển sang quỳ một chân trên mặt đất, trước tiên cô kéo hai ống quần anh để chỉnh cho cân bằng, sau đó một lần nữa tháo ra, rồi lại xắn lên.
Lúc đầu Kiều Phong chỉ nhìn động tác tay của cô, sau đó không biết thế