Tác giả: Tửu Tiểu Thất
Ngày cập nhật: 03:03 22/12/2015
Lượt xem: 1342031
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2031 lượt.
>Bữa trưa đương nhiên vẫn ở căng-tin dành cho nhân viên, dạo này khẩu vị của Lam Sam bị Kiều Phong nuôi dưỡng đến mức điêu tàn nên khi ăn cơm trong nhà ăn chỉ đơn thuần để no cái bụng chứ đừng nói đến có ngon hay không.
Hôm nay khi vào căng tin cô vô tình gặp đại Boss Tống Tử Thành. Dường như các sếp đều tỏa ra một ánh hào quang “ Nơi Boss tới cấm kẻ làng nhàng vãng lai”, bởi vậy nếu lấy Tống Tử Thành làm trung tâm bốn bàn chung quanh chỉ còn mỗi mình anh.
Lam Sam đi ngang qua trước mặt sếp tổng, bước chậm lại, lên tiếng chào anh:
- Chào sếp!
Tống Tử Thành ngẩng đầu lên nhìn cô, anh cho rằng cô sẽ ngồi xuống đối diện anh nên kéo dịch đồ ăn trên bàn về một phía để lấy chỗ cho cô. Lam Sam để ý thấy chi tiết này, cô đi cũng dở, ở cũng chẳng đành. Tống Tử Thành gật đầu với cô:
- Ngồi đi.
Lam sam không còn cách nào khác là đành ngồi xuống. Cô cùng Tống Tử Thành mới chỉ tiếp xúc qua vài lần, ở bên cạnh con người này thật ra cũng rất tốt, không hề có cái kiểu lớn giọng lắm điều như các lão tổng khác cho nên cô cũng không cảm thấy mất tự nhiên, chơi đùa cũng rất thoải mái.
Ăn được vài miếng, cô ngẩng đầu lên nhìn Tống Tử Thành và muốn trò chuyện cùng với anh. Sau đó cô nhận ra sếp tổng cũng đang nhìn cô, đây không phải là trọng điểm, quan trọng là thái độ của anh dường như là rất cảm động? Lam Sam hơi mơ hồ, lẽ nào cô lại là cô em gái đã thất lạc nhiều năm của sếp tổng ư?
Cô bị chấn động không nhẹ vì chính suy nghĩ này của mình.
Tống Tử Thành quả thực rất cảm động – anh cảm động vì cuối cùng cũng có cơ hội được ngồi ăn cùng cô, hai người cùng nhau ăn cơm và nói chuyện trên trời dưới đấy mà không bị bất kỳ ai quấy rầy. Trải qua đủ các loại đả kích nhấp nhô trùng điệp, sự bình thản hiện giờ cũng đủ để người ta cảm thấy quý trọng và cảm động. Anh thật là ngày càng dễ thỏa mãn.
Đồng thời Tống Tử Thành còn phát hiện ra, từ sau khi gặp Lam Sam, anh dường như không hay nói chuyện yêu đương nữa, anh đã vận dụng rất nhiều chiêu tán gái trên người cô mà cũng chẳng được, tất cả những gì có thể anh đều đã đem ra sử dụng nhưng đều kết thúc thất bại bởi nhiều nguyên nhân khác nhau. Trừ lần này, anh khá lo được lo mất, đây là điều trước nay chưa từng xảy ra. So với hiện tại, anh nghĩ đi nghĩ lại, anh vẫn chưa được cùng tán gẫu với cô, sao có thể được cô ưu ái chút nào chứ.
Anh cho rằng vì con mồi săn lần này của anh có khả năng phòng ngự khá cao, như thành đồng vách sắt không chê vào đâu được.
Chính vì vậy, cảm giác chinh phục được một người con gái như thế này mới càng khoái cảm, đúng không?
- Lam Sam.
Tống Tử Thành vừa định mở miệng, đúng lúc này, một cô nàng đang sốt ruột hoảng hốt chạy ngang qua, trên tay bê một khay thức ăn dở, trên đĩa vẫn còn thừa lại một ít cơm canh. Vừa đi ngang qua chỗ Tống Tử Thành, không biết có chuyện gì xảy ra, cô ta bị trượt chân, cả người lao về phía trước, khay thức ăn văng ra ngoài, bay về phía Lam Sam.
Lam Sam phản ứng rất nhanh, theo bản năng đẩy cánh tay kia ra, nên khay thức ăn không đổ thẳng xuống đất nhưng đống thức ăn bên trong vẫn hoa hoa lệ lệ tung tóe trên mặt cô, tưới thẳng lên quần áo cô, một vài thứ còn rất thẳng thắn đọng lại trên mặt cô.
Lam Sam vẫn không hề nhúc nhích, cô híp mắt lại đầy nguy hiểm, cắn răng nói:
- Hách ! Mẫn!
Hách Mẫn bò lồm cồm từ dưới đất dạy, thấy bộ dạng chật vật của Lam Sam, cô sợ gần chết:
- Lam Sam , chị Lam Lam Lam Sam em sai rồi! Xin lỗi xin lỗi xin lỗi! - Nói xong cô nàng lôi túi giấy ăn ra không ngừng lau người Lam Sam.
Thức ăn và canh màu nâu nhạt đọng lại trên quần áo bốc mùi tanh tưởi như sắt rỉ, lau làm sao mà sạch được, Hách Mẫn chỉ có thể lau sạch mặt cô, sau đó lau lại tóc cô.
Lam Sam đẩy cánh tay cô nàng ra:
- Được rồi, được rồi!
- Xin lỗi! – Hách Mẫn cuống quit đên mức viền mắt đã đỏ hoe.
Với tính cách của Lam Sam nhất định sẽ mở miệng mắng cô ít nhất vài câu… Thế nhưng Lam Sam nhìn bao quát một vòng, cô nhận ra rất nhiều người đang nhìn về phía này, Hách Mẫn sắp òa khóc mất rồi.
Tống Tử Thành nhíu mày nhìn Lam Sam, hỏi:
- Có mang theo quần áo dự phòng không?
Lam Sam bất đắc dĩ lắc đầu:
- Không. – Cô cúi xuống nhìn lại đống hỗn độn trên người mình không biết phải làm sao bây giờ. Không biết có nên mượn quần áo của ai đó không nhỉ? Kể cả nếu có thể mượn thì đống canh trên đầu cô, lại còn cái mùi bốc lên này nữa, đi đến đâu cũng sẽ bị người ta xua đuổi mất, bộ dạng thế này sao có thể gặp khách hàng được đây? Hẳn khách hàng sẽ cho rằng cô là nhân viên chạy bàn bên quán cơm nhảy sang đây làm việc mất…
Nghĩ đến đây, cô thở dài.
Tống Tử Thành đẩy thức ăn trên bàn, đứng dậy nói:
- Đi thôi.
Lam Sam hữu khí vô lực phất tay:
- Hẹn gặp lại sếp.
Tống Tử Thành thấy hơi buồn cười:
- Lam Sam, đi cùng với tôi.
Lam Sam sửng sốt:
- Đi đâu cơ?
- Tôi đưa cô đến khách sạn.
Lam Sam nhất thời hiểu ra, anh định đưa cô đến một khách sạn gần đây để tắm rửa vệ sinh. Ôi, sếp tổng thật tốt quá. Cô có phần cảm động, đứng dậy đuổi theo, vừa đi vừa lấy