Tác giả: Tửu Tiểu Thất
Ngày cập nhật: 03:03 22/12/2015
Lượt xem: 1342032
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2032 lượt.
giấy ăn lau qua trang phục của mình, sếp tổng đã có lòng tốt giúp đỡ, cô không thể để dính dớp mấy thứ bẩn thỉu này trên xe sếp.
Ngồi trên xe, Tống Tử Thành mở cửa sổ, vừa hỏi Lam Sam:
- Cô dự định cứ như vậy mà buông tha cho cô ta à?
“Cô ta” đương nhiên là ám chỉ cô nàng thất quỷ Hách Mẫn đây. Lam Sam lắc đầu:
- Sao có thể chứ, về tôi nhất định sẽ mắng cô ta một trận.
- Sau đó thì sao?
- Sau đó cũng chỉ vậy thôi, cô ấy đâu có cố ý.
Tống Tử Thành nhướn mày:
- Sao cô biết cô ấy không cố ý?
Lam Sam ngồi thẳng người, cố gắng giảm hết sức diện tích tiếp xúc với chỗ ngồi. Cô đáp:
- Nếu là cô ý, cô ấy sẽ không để thừa lại chút xíu nước hầm mà lphải à cả một bát canh trứng đầy cho hả giận, hoặc một đĩa đầy đậu phụ chẳng hạn. – Hơn nữa Hách Mẫn là nhân viên của cô, cô bé này đến tìm cô gây chuyện thì có gì hay chứ?
Hai người đến một khách sạn ngay gần đó. Tống Tử Thành thuê một phòng riêng cho Lam Sam, rồi để cô lại tắm rửa. Sau khi Lam Sam tắm xong nhìn thấy một túi áo tắm trong nhà tắm, cô lại hơi phiền muộn, trước đó sao không đi mượn quần áo chứ, cô không muốn lại phải mặc quần áo bẩn vào đâu nha…
Cộc cộc cộc, có tiếng gõ cửa.
Tống Tử Thành ở ngoài cửa nói vọng vào:
- Lam Sam xong chưa?
Lam Sam giữ chặt cửa, thò đầu ra nói:
- Sếp, có chuyện gì ạ?
Tống Tử Thành đưa một túi lớn hai túi nhỏ cho cô:
- Sợ cô không mang theo quần áo nên tôi vừa nhờ trợ lý mua cho cô.
- Cảm ơn sếp! – Lam Sam cảm động nhận lấy, ngoài cảm động cô còn cảm thấy thán phục hiệu suất làm việc của kẻ có tiền này.
- Không cần cảm ơn. – Tống Tử Thành hơi ngừng lại, rồi bổ sung: - Người trợ lý của tôi là phụ nữ.
Lam Sam không hiểu sao Tống Tử Thành phải nói với cô về chuyện này, nói thật là cô đâu có quan tâm trợ lý của sếp tổng thuộc chủng loại gì, chẳng lẽ sếp tổng lại thích tự tào lao buôn chuyện với cô à? Ạch… Cho đến khi quay lại phòng, mở túi ra, cô mới sáng tỏ tại sao Tống Tử Thành phải giải thích với cô điều này. Trong túi lớn đựng một bộ trang phục gồm một bộ cả quần và áo, còn túi nhỏ thì dĩ nhiên là một bộ nội y đầy đủ dành cho phụ nữ rồi…
Lam Sam toát mồ hôi bi đát thay toàn bộ quần áo từ trong ra ngoài, bất kể là quần áo ngoài hay nội y bên trong đều vô cùng vừa vặn. Được rồi, có một vấn đề đây, sao sếp tổng lại biết rõ số đo quần áo của cô thế nhỉ? Cứ cho là trang phục bên ngoài có thể dễ dàng đoán được, vậy còn nội y thì sao… Cô có phần xấu hổ, nhưng những vấn đề kiểu này cũng không thể quá suy ngẫm, trên đời quả thật có một số người đàn ông chỉ cần liếc mắt là đã có thể nói được chính xác số đo của phụ nữ, đó quả là một thiên phú dị bẩm nhé.
Nhưng thật không công bằng, tại sao phụ nữa không thể chỉ cần liếc mắt mà có thể đoán được độ dài của tiểu đệ đệ cánh đàn ông chứ…
Mặc quần áo tử tế Lam Sam bước ra cửa, vờ như cô không hề phát hiện ra bất cứ điều gì, con gái lúc cần cũng phải biết giả nai một chút. Tống Tử Thành còn đang theo sau cô, anh phải đưa cô về công ty.
Lam Sam không biết phải cám ơn anh như thế nào cho phải đạo, không thể làm gì khác hơn là phát huy tinh thần nịnh nọt, cô khen tặng sếp tổng thành một đóa hoa tươi đẹp của Tổ quốc, sau đó cô nói:
- Sếp tổng, hôm nay tổng cộng hết bao nhiêu tiền, phiền sếp cứ sai trợ lý báo với tôi một tiếng, đã khiến sếp phải phiền toái lắm rồi sao có thể mặc không đồ của sếp được.
Tống Tử Thành vẫn chăm chú nhìn về phía trước, đáp:
- Không cần.
- Vậy sao được chứ, nếu không tôi nhất định không mặc đâu.
- Nếu cô quả thật bận tâm như vậy, cô có thể mua lại quần áo giống như thế cho tôi.
Ôm
Tống Tử Thành đưa Lam Sam về công ty rồi cũng đi luôn. Trong khi Lam Sam vẫn còn đang suy nghĩ về lời anh nói, không biết có nên đi mua quần áo cho anh thật hay không nhưng cô luôn cảm thấy như thế cứ kỳ kỳ thế nào ý.
Cô mặc một bộ quần áo sạch sẽ nhẹ nhàng khoan khoái trở về trước ánh mắt thêm chút tìm tòi của các đồng nghiệp trong công ty, Boss đại nhân đối xử với Lam Sam tốt như vậy cũng thật khó mà không tò mò nha… Người khác không hỏi, Lam Sam cũng kiên quyết không thèm giải thích nhiều, quá nhiệt tình cũng chẳng hay ho.
Cứ như vậy vượt qua ánh mắt bắn phá của mọi người cả một buổi chiều dài đằng đẵng, đến giờ tan tầm, cô nhanh chóng chuồn về. Thời tiết mùa hè thật thất thường, rõ ràng buổi chiều trời còn rất đẹp, đến lúc cô bước ra khỏi công ty, cả bầu trời đã mịt mù vây kín bởi một màu đen, trời xẩm xì xì và dường như có thể ập mưa xuống bất cứ lúc nào. Lam Sam sờ sờ túi, cô thầm nghĩ không xong rồi, hôm nay cô lại không nhớ mang theo ô. Cô không thể làm gì khác hơn là yên lặng cầu nguyện, hy vọng ông trời rủ lòng từ bi sẽ không đổ mưa trước khi cô về kịp đến nhà.
Vừa cầu nguyện xong, ngoài trời mưa bắt đầu rơi.
- Lam Sam, mau tới đây.
Lam Sam đi tới đứng dưới ô của anh, Kiều Phong chủ động nhận chiếc túi trên tay cô. Hai người cùng nhau trở về. Lam Sam trầm mặc một lúc, rồi hỏi:
- Sao anh biết tôi kh