Anh Chồng Nhỏ Đáng Yêu Của Tôi
Tác giả: Tửu Tiểu Thất
Ngày cập nhật: 03:03 22/12/2015
Lượt xem: 1342023
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2023 lượt.
nào, ánh mắt anh trở nên phiến diện ngược lại chăm chú ngắm khuôn mặt cô. Bởi vấn đề thị giác nên anh chỉ có thể ngắm bao quát cô như một Đế vương đang ngắm người nô bộc quỳ bên dưới. Hàng mi của cô rủ xuống, thần thái chăm chú, trong mắt anh, khuôn mặt cô hiện ra thật nhu mì.
Kiều Phong bỗng phúc chí tâm linh, anh sáng tỏ vì sao Lam Sam nhất định phải kiên trì đòi xắn quần giúp anh: Truyền thuyết kể rằng một người đàn ông đi giày cho một người phụ nữ sẽ rất rất lãng mạn, trái lại một người phụ nữ giúp người đàn ông xắn quần hẳn cũng chẳng kém bao nhiêu đâu nhỉ?
Quả nhiên là ý không ở lời, Kiều Phong thầm nghĩ, người con gái này để lấy lòng anh mà không từ bất kỳ thủ đoạn tồi tệ nào.
…***…
Hai người cùng bước ra cửa nhưng lại không đồng thời bước vào phòng học. Kiều Phong có thời gian cố định để đi vào lớp nhưng Lam Sam cần phải vào lớp sớm hơn để chiếm chỗ, bằng không sẽ chỉ có thể đứng để nghe giảng. Đối với Lam Sam, mọi người đều rất tò mò, các suy đoán về cô luôn hot sôi sung sục. Có người nói cô là bạn gái của Kiều giáo sư, lại có người nói cô là chị em gái họ bên mẹ của Kiều giáo sư, còn có người lại nói cô chẳng qua cũng chỉ là một sinh viên si mê quấn quit Kiều giáo sư… Về phần cô học chuyên ngành nào thì không thể biết được. Thế nhưng có một nam sinh hèn kém dưới mỗi bài post về Lam Sam đều khản cả giọng mà thanh minh: Nữ sinh này nói rằng cô ấy học ở khoa khai thác trùng tu tâm lý! Thiên chân vạn xác! Chính miệng cô ấy đã nói vậy!
… Thật là bệnh rắn rết mà.
Ngày hôm nay, Kiều giáo sư lại vận một bộ trang phục cực cool lên triều. Các nữ sinh theo thường lệ đều kích động hò reo. Anh lên bục giảng với một tình cảm hoan nghênh mãnh liệt giống như đang tham gia lễ trao giải thường niên.
Khi các nữ sinh dần tỉnh táo lại bắt đầu nghĩ ra, Kiều Phong đến trường đều ăn mặc rất tiêu chuẩn, nếu không phải vì anh bỗng nhiên sáng tỏ, nhất định là vì có một cô gái đang đứng sau lưng thầm lặng ủng hộ anh… Nghĩ đến đây, họ lại không phải buồn bã đau thương.
Theo Lam Sam, tất cả những tiếng vỗ tay này đều dành tặng cho cô, cho nên cô đặc biệt vui vẻ, thế nhưng mặc dù rất phấn khởi, cô thủy chung vẫn không đỡ hơn được vì sau khi Kiều giáo sư mở miệng sẽ có một mặt trái buff - sự buồn ngủ. Nên chẳng được bao lâu, cô liền úp mặt xuống bàn tiến vào mộng đẹp.
Kiều Phong có phần bất đắc dĩ, anh đã nói đủ dễ hiểu, nhưng cô vẫn lại gục đầu ngủ gật như cũ, quả thật không hề có chí tiến thủ. Gỗ mục đúng là chẳng thể khắc được!
Ngồi bên trái cô là một nam sinh vô tâm vô tính mà viết bài, bên phải là một nam sinh đang cúi đầu chơi game trên điện thoại di động. Sau khi chơi chán, nam sinh kia cảm thấy buồn chán, ngẩng đầu lên lại nhìn thấy khuôn mặt đang ngủ say của Lam Sam, cậu ta đột nhiên nảy ra một ý nghĩ. Anh quay lưng về phía Lam Sam, giơ tay lên máy xem cô như bối cảnh để “tự sướng”, chụp vài tấm lại mở ra xem lại, cảm thấy cũng không tồi. Người đẹp đúng là người đẹp, ngủ mà vẫn đẹp tuyệt trần.
Lòng tham vô đáy, ngắm nhìn một lúc, cậu nam sinh này lại thấy chỉ lấy người đẹp làm bối cảnh vẫn chưa thể thỏa mãn, cậu ta lại càng muốn thân mật ngọt ngào hơn, ngay lập tức cậu ta sán lại gần hơn, đưa tay chống lên mặt bàn Lam Sam, chỉnh tay hơi khum lại thành hình vòm cung vừa vặn chạm đến người Lam Sam nhưng không dám tiếp xúc với cô. Cậu ta cúi thấp người xuống, gương mặt kề sát mặt cô, điều chỉnh tư thế xong xuôi, mới giơ tay phải lên ấn máy.
Kiều Phong mới vừa viết bài trên bảng, quay xuống vừa hay mình thấy cảnh này, không hiểu sao lòng anh chợt bốc lên một ngọn lửa, đột nhiên đập bàn một cái.
Rầm!!!
Tiếng động này qua micro trên bục giảng bị phóng đại tạo thành một âm thanh cực lớn, như sấm nổ rền vang khắp phòng học khiến mọi người hoảng sợ nhìn nhau, cuối cùng ánh mắt mọi người lại đồng thời hội tụ về phía Kiều giáo sư, nhìn anh đầy nghi ngờ. Cậu sinh viên đang chụp ảnh tự sướng cũng vuột tay rơi cả di động xuống đất, không cách nào khác đành khom lưng cúi xuống gầm bàn nhặt lại.
Lam Sam bị tiếng vang khủng bố vừa rồi khiến đột ngột giật mình tỉnh giấc, cô dụi dụi mắt, ngẩng đầu lên, hai tay đặt trên bàn, duy trì tạo hình có thể tùy thời tiến vào giấc ngủ.
Cô mơ màng nhìn về phía bục giảng.
Trên bục giảng, sắc mặt Kiều Phong vẫn vô cùng bình tĩnh. Con người Kiều Phong này có bản mặt tuyệt đối không hề phong phú, lúc vui vẻ chưa chắc đã cười, lúc nổi giận cũng quyết không đen mặt. Nếu bạn muốn theo dõi tâm trạng của anh ta thì phải quan sát những biểu cảm nho nhỏ, ví dụ như khóe miệng của anh hơi trễ xuống có nghĩa là anh đang không vui vẻ. Hiện tại Lam Sam ngồi phía sau, cách khá xa nên căn bản không thể phát hiện được anh đang vui hay giận.
Thế nhưng chắc chắn là anh đang hoàn toàn chăm chú nhìn về phía cô…. Lam Sam sờ sờ mũi một cái, không hiểu sao lại thấy chột dạ, cô có làm gì đâu?
Kiều Phong hắng giọng, lên tiếng:
- Mời cái vị bạn học ngồi phía cuối lớp đang trợn mắt chảy nước dãi trả lời tôi đang giảng đến chỗ nào?
Lam Sam sờ sờ miệng.. Cô chảy nước