Tác giả: Tửu Tiểu Thất
Ngày cập nhật: 03:03 22/12/2015
Lượt xem: 1342045
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2045 lượt.
b>
Đêm đó, Lam Sam về đến nhà và bất hạnh phát hiện ra ngày nghỉ lễ của cô thật sự đã đến, .. 囧 , cái chuyện này mà để một người đàn ông đoán được thì cảm giác cũng quỷ dị vô cùng nha….
Cô thầm nghĩ, lẽ nào Kiều Phong có thể chỉ dựa vào lời nói của cô để phát hiện rằng nguyên nhân thật sự là vì vị họ hàng thân thích này đến thăm ư ? Xem ra cái thứ trò chơi khoa học này còn thần kỳ hơn cả ma thuật nữa.
Ngày thứ hai, Lam Sam cùng ăn cơm với Kiều Phong, trên bàn ăn xuất hiện món cháo táo tàu để bổ máu. Lam Sam đương nhiên không có khả năng để có thể chia sẻ cái chuyện riêng tư vô cùng nữ tính của mình với một người đàn ông, sở dĩ Kiều Phong nấu món này vì anh hoàn toàn kiên trì và vô cùng tin tưởng vào phán đoán của mình. Lam Sam phát hiện Kiều Phong thoạt nhìn có vẻ dễ nói chuyện nhưng thật ra trong một số sự việc lại bướng bỉnh đến mức không bình thường, chỉ cần anh quyết tâm, chín con bò cũng không kéo lại được, nếu bạn đủ dũng cảm để ngăn cản anh, anh ta sẽ không ngừng lải nhải bên tai bạn, nhai đi nhai lại, tụng đi tụng lại… cho đến khi bạn chết vì bực mình.
Nên hiện tại Lam Sam cũng không có ý định bào chữa với anh ta làm gì, cô ngồi an vị hưởng thụ món cháo táo đỏ.
- A a a , đây là cái gì thế?
Kiều Phong bình tĩnh an ủi cô:
- Không phải sợ, đó là Schrodinger đấy.
Từ bao giờ mà Schrodinger lại dài thế này? Lam Sam trấn định nhìn lại, vừa lúc đó Schrodinger cũng ngẩng đầu lên nhìn cô, rồi sau đó cô nhìn thấy một cái đầu gấu mèo…..
Hóa ra Schrodinger mặc một bộ quần áo hình gấu mèo, lúc này cả cái đầu mập mạp của nó bị cái mũ gấu mèo trùm lên, lúc ngẩng đầu lên vành mũ còn che mất cả mặt nên căn bản chả nhìn thấy gì hết. Ngay sau đó, nó lại cúi đầu bất mãn kêu lên.
Lam Sam hơi bị chẳng biết phải nói gì:
- Tại sao anh lại bắt một con mèo mặc quần áo gấu mèo chứ.
- Tôi cho rằng cô sẽ thích như vậy.
Lam Sam hình như có thể hiểu được suy nghĩ của Kiều Phong. Hẳn anh lo tâm trạng của cô vẫn còn buồn bực nên dùng một cách thức mịt mờ thế này để dỗ dành và khiến cô vui vẻ.
Có một người bạn thân thiết như vậy còn cần cầu thêm gì nữa. Lam Sam ăn cháo táo đỏ, ngắm nghía chú gấu mèo, trong lòng đầy cảm động. Cô nói với Kiều Phong:
- Tiểu Phong ơi, tôi cảm thấy chỉ trong tương lai không lâu nữa anh có thể đuổi kịp và vượt qua vị trí của Tiểu Du Thái trong lòng tôi đấy.
Trong lòng Kiều Phong âm thầm đánh giá Lam Sam: Đồ trọng sắc khinh bạn.
Nói đến đây, Lam Sam đột nhiên nghĩ đến một nghi ngờ của mình từ rất lâu đến giờ, cô dò hỏi:
- Kiều Phong , tình cảm giữa anh và anh trai anh không tồi nhỉ?
- Ừ, cực kỳ tốt.
- Vậy sao anh ta không đến tìm anh thế, chơi bời đâu rồi?
Kiều Phong ngẩng đầu liếc mắt nhìn cô, anh cảm thấy vấn đề cô đang hỏi thất không biết phải nói sao luôn. Thế nhưng anh vẫn trả lời:
- Tuần nào anh ấy cũng đến đâu, nhưng chẳng qua lúc đó vừa hay cô không có nhà thôi.
Hóa ra là như vậy, đã hiểu. Tuy đáp án này khiến trong lòng cô nảy sinh thêm một nghi ngờ mới nhưng nghi ngờ này thật không thích hợp để lấy ra hỏi, chí ít là trước mắt vẫn không thích hợp.
…***….
Càng nghĩ, Lam Sam càng quyết tâm không thể mua quần áo cho Tống Tử Thành được. Nhân viên nữ mà mua quần áo cho sếp nam, rất không hợp lý.
Cô mua cho anh một cái gạt tàn to bằng hợp kim, sát trên vành có khảm một vòng đá quý – đương nhiên chỉ là đá quý giả thôi nha. Nhìn chiếc gạt tàn rực rỡ như một chiếc bát quý, Lam Sam nảy lên một suy nghĩ rất hèn mọn, không cần để tàn thuốc lá, chỉ cần để tỏi không thôi cũng đẹp lắm rồi.
Vì mấy ngày nay Tống Tử Thành không đến salon ô tô 4S, Lam Sam không còn cách nào khác hơn là hẹn anh cùng ăn một bữa cơm, sau đó tặng anh chiếc gạt tàn.
Tống Tử Thành rất vui vẻ, đây là vật đầu tiên Lam Sam tặng anh, tặng gì không quan trọng, anh đều thích hết.
Ăn cơm xong, cả hai cùng rời khỏi nhà hàng, ánh đèn đường rực rỡ, từng dòng xe chạy băng băng trên đường, Lam Sam xoa bụng nhìn lên trời. Mặc dù đang đứng giữa một thành phố tràn ngập ánh sáng nhưng giữa con người và trời đất vẫn bao phủ bởi một tầng sương mù dày đặc, những con người sống trong thành phố này vĩnh viễn không bao giờ có thể nhìn thấy những vì sao trên bầu trời, nhiều lắm cũng chỉ là vài ba ngôi sao bé xíu như mấy con mèo nhỏ.
Cứ mùa này, vào buổi đêm, ở quê hương cô đều có có thể nhìn thấy dải thiên hà rực rỡ, ở đó có một bầu trời bao la bao phủ lên những bình nguyên rộng lớn, trên bầu trời là vô vàn các vì sao như đang được chìm sâu vào một biển tinh tú vừa rực rỡ vừa chói lóa. Nếu đang mang trong lòng tâm sự, hãy nằm xuống đất và nhìn lên bầu trời, tất cả mọi ưu sầu đều sẽ bị hút vào vũ trụ mênh mông kia.
Lam Sam hơi ưu tư, không biết vì cô đang nhớ về những ngôi sao hay nhớ quê nhà.
Tống Tử Thành bỗng hỏi:
- Muốn ngắm sao à?
Lam Sam ngạc nhiên:
- Sao anh biết vậy?
Sao anh biết được ư? Một cô gái ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, phần lớn đều vì muốn ngắm sao rồi, chứ chẳng lẽ lại ngắm máy bay à? Tống Tử Thành nhếch khóe miệng, ánh sáng tỏ