Tác giả: Tửu Tiểu Thất
Ngày cập nhật: 03:03 22/12/2015
Lượt xem: 1342058
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2058 lượt.
nhất định có thể làm được, cố lên cố lên!
Tô Lạc cúi đầu, nở một nụ cười đầy uyển chuyển đa tình, chỉ ngón tay cô nhấn phím, trả lời:
- Tôi cũng nghĩ như thế thật nha!
Nỗi Nhớ Quê Nhà
Lam Sam không ngờ sẽ gặp Tô Lạc tại thẩm mỹ viện. Hôm nay cô nàng này thoạt nhìn khí sắc cũng không tồi, ít nhất trông cũng bớt túng quẫn hơn so với hai lần cô nhìn thấy trước đây, xem ra hẳn đã nghĩ thông suốt rồi.
Ừ, vậy thì sao, đúng là một cô gái xinh đẹp, khí chất cũng tốt, không đáng phải cả đời treo cổ trên một người đàn ông như thế.
Lam Sam cất tiếng chào cô nàng:
- Khéo quá.
Sau khi từ spa đi ra, cô thấy Tô Lạc vẫn đợi cô. Hai người cùng đến tiệm cà phê đối diện.
Theo Lam Sam, con người Tô Lạc này thuộc loại tâm địa không xấu nhưng tuyệt đối không phải loại cô nương dễ hầu hạ, cô đoán chắc hẳn đã từng bị vài người đàn ông lăng nhăng bên ngoài, nói chung là cũng phải chia tay vài ba mối tình rồi mà cô ta cũng chẳng mua xe của cô nên cô cũng lười hầu hạ luôn. Ngay sau đó, Lam Sam nói:
- Tô nữ sĩ, chúng ta nói thẳng đi, hôm nay cô tìm tôi có chuyện gì xin cứ thẳng thắn.
Tư thế ngồi của Tô Lạc rất đoan chính, vô cùng ưu nhã, trong mắt người ngoài trông vô cùng thoải mái. Người phục vụ lúc bê cà phê lên cũng không kiềm chế được mà lén nhìn cô ta. Cô ta nhìn Lam Sam, cực kỳ chân thành:
- Tôi chỉ có lòng tốt đến đây để nhắc nhở cô một chút, không nên ôm ấp bất cứ ảo tưởng gì với Tống Tử Thành hết, anh ta không phải là loại người có thể nắm bắt được đâu.
Lam Sam rốt cuộc đã hiểu ra. Mà chẳng phải sao, cho đến tận bây giờ mối liên quan duy nhất giữa cô và Tô Lạc chỉ có Tống Tử Thành, cho nên Tô Lạc tìm cô thì còn có thể nói chuyện gì khác nữa đây? Lam Sam cảm thấy cực kỳ sai lầm, cô thấy Tô Lạc vẫn còn muốn nói tiếp nên vội vàng khoát tay cắt lời cô ta:
- Này này này, cô hoàn toàn hiểu lầm rồi, tổng giám đốc Tống chỉ là sếp tổng của tôi thôi, chỉ đơn giản là như vậy.
Tô Lạc cười nhạt:
- Ở đây toàn là phụ nữ với nhau, cô không cần phải vội vàng phủ nhận thế làm gì.
Chỉ cần một câu nói đã định tội cô, Lam Sam cực kỳ khó chịu với cái giọng điệu vô địch tự tin này, cô day day huyệt thái dương, nhìn cô ta:
- Sau đó thì sao? Nhà cô không phải là vẫn chưa thể dứt tình với sếp của chúng tôi à? Vậy sao không nhanh là cướp về đi! Cô quản tôi cái gì đây đây? Tôi không hề có ý gì khác với sếp tổng chỗ tôi hết!
Tô Lạc tiếp tục nói:
- Một cô gái chỉ tốt nghiệp hệ chính quy đại học hạng hai, người phương Bắc nhập cư, không có hộ khẩu, nghề nghiệp là nhân viên tiêu thụ, ưu thế lớn nhất chỉ có khuôn mặt xinh đẹp, nhưng năm nay cũng đã 28 tuổi rồi, liệu cái gương mặt kia của cô còn đẹp được mấy năm nữa đây? Đối với một cô gái như vậy mà nói, hôn nhân là chuyện đại sự cả đời, tôi không tin cô không vội đấy.
Lam Sam nghe thấy vậy trong lòng cực kỳ nổi giận, vừa định nói thì Tô Lạc lại lên tiếng:
- Thế nhưng tôi tin rằng cô chọn sai đối tượng rồi. Tống Tử Thành cực kỳ phức tạp, anh ta…
Rầm!
Lam Sam đập mạnh xuống bàn cắt đứt lời cô ta. Không ít người ngồi xung quanh vì ảnh hưởng mà kinh sợ, háo hức quay về phía họ xem, Tô Lạc cảm thấy xấu hôt, thoáng nhìn Lam Sam đầy trách cứ.
Lam Sam tiếp lời Tô Lạc, nói:
- Nhưng Tống Tử Thành lại là người đàn ông dám vứt bỏ Tô Lạc, ngay cả một cô gái như Tô Lạc mà anh ta cũng dám đá nên anh ta chắc chắn sẽ ngứa mắt tôi, cô có phải định nói thế không? Tôi nói hộ cô rồi đó, tôi có thể đi được chưa?
Tô Lạc bất đắc dĩ nói:
- Bất kể cô có tin hay không, tôi đều muốn tốt cho cô thôi.
Lam Sam gật đầu:
- Tôi đương nhiên phải tin rồi. Nhưng dù sao tôi cũng có một lời khuyên dành cho cô, bị Tống Tử Thành đá cũng chẳng phải chuyện gì quá lớn lao đến mức không thể chấp nhận được. Cô xem đi trong đầu cô toàn là cái kiều suy nghĩ “ Không có đàn ông thì không sống được”, “Hôn nhân chính là thành công lớn nhất của người phụ nữ.” , tôi khuyên cô nên tìm nhanh nhanh một tay đại gia mà cưới gấp đi. A, lại nói tôi đã 28? Chẳng lẽ cô vẫn chưa đến 28 tuổi à? Đừng có trước mặt tôi mà giả vờ giả vịt, bà đây chỉ nhìn mặt là có thể đoán trúng tuổi rồi. Còn nữa, cô là cha tôi hay mẹ tôi thế? Tôi đây mà cần cô phải quan tâm nữa sao.
Mắt thấy trên mặt Tô Lạc xuất hiện từng vạch đen, Lam Sam càng đắc ý vung tay lên :
- Xin cúi chào quý cô!
Sau đó cô liền bỏ đi.
Sau khi về đến nhà, Lam Sam trực tiếp chạy thẳng vào nhà Kiều Phong lăn lộn vài vòng trên thảm, đến lúc đó tâm trạng của cô mới khá dần lên. Cô nằm trên thảm, nhìn lên trần nhà, dần dần tỉnh táo lại, đột nhiên mới ý thức được vì sao vừa rồi lại bốc hỏa điên cuồng đến vậy: Mặc dù đúng là lời Tô Lạc rất khó nghe, nhưng phần lớn lại đều đúng sự thật.
Cô là một người phương Bắc nhập cư đến đây – một thành phố lớn với trên hai chục triệu nhân khẩu, cô giống như một hạt cát bé nhỏ hèn mọn không xứng đáng được nhắc đến. Cô không quen biết rộng, không nhà, không bạn trai, có một công việc mệt đến chết đi sốn