Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cái Thùng Cơm Sát Vách

Cái Thùng Cơm Sát Vách

Tác giả: Tửu Tiểu Thất

Ngày cập nhật: 03:03 22/12/2015

Lượt xem: 1342051

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2051 lượt.

g lại lại còn phải chịu kỳ thị nữa. Cô cũng không có những mối rằng buộc hữu hình, bởi vậy cũng chẳng có chỗ dựa tinh thần, linh hồn cô cũng chẳng biết phải để vào đâu luôn. Cho nên cô đợi chờ ở cái thành phố này mười năm nay, thói quen ăn uống bốn phương tám hướng khắp các vùng miền, nói tiếng phổ thông với giọng điệu y hệt người Bắc Kinh…. thế nhưng trong cái thành phố này, cô mãi mãi vẫn chỉ là một người khách vãng lai.
Đó là giới hạn của những người phiêu bạt tha hương.
Lúc Lam Sam đang ngây người nằm trên sân thượng, Kiều Phong bê một bát thủy tinh lên, bên trong bát đựng những quả nho xanh non vừa được hái xuống đã được rửa sạch sẽ xếp chồng nhấp nhô cao thấp. Anh ngồi xếp bằng bên cạnh cô, bốc một quả nho, đút vào miệng cô.
Lam Sam há mồm, đầu lưỡi xoay một vòng, ăn luôn quả nho trong miệng, vừa nhai vừa khen ngợi:
- Ngọt quá.
- Ừ. – Kiều Phong gật đầu, tự ăn một quả, sau đó lại đút cho Lam Sam. Anh cứ ăn một quả lại đút cho cô một quả.
Lam Sam vừa ăn vừa nói:
- Kiều Phong, tôi thấy thật kỳ lạ nhé, sao nhà các anh trồng gì cũng ngon thế? Cơm ăn đã ngon, hoa quả cũng ngon, ngay cả mấy quả trứng cũng ngon nữa. Có phải địa thế nhà anh ở chỗ tốt nhất không thế?
Kiều Phong lắc đầu:
- Không phải, là vì đồ nhà tôi đều là thực phẩm sạch không bị ô nhiễm môi trường như thực phẩm hữu cơ.
- Tôi không tin! Ngay cả trứng vịt cũng thế à?
- Đúng vậy.
- Đúng vậy, ông nội tôi nuôi vịt, sau đó ấp thành trứng vịt lộn. Vậy còn quả đào cũng vậy, nho cũng vậy, rau cũng vậy à? Quả hạnh nhân cũng thế ư?
Anh gật đầu:
- Đúng vậy.
Lam Sam trợn mắt:
- Này! Ông nội anh mở nông trại à?
Kiều Phong ngẩn người, lập tức lắc đầu:
- Không phải thế.
- Có đúng không thế, anh không phải cứ nói thẳng luôn là nhà anh như tẩm cung ấy, chém gió cũng phải chém đúng chỗ chứ.
Kiều Phong há miệng, vừa định trả lời, Lam Sam ngoạc mồm:
- A..
Anh ngắt ngay một quả nho thả vào miệng anh, sau đó hỏi:
- Hôm nay sao thế? Sắc mặt cô từ lúc về đến giờ không được tốt lắm.
- Đừng nói nữa, gặp phải một kẻ thần kinh. – Nghĩ đến những lời Tô Lạc nói Lam Sam lại buồn bà, cô trở mình nên quay mặt đối diện Kiều Phong, chống mặt lên nhìn anh. Cô nói: - Tiểu Phong Phong nếu tôi về nhà anh có nhớ tôi không?
Anh lắc đầu đáo:
- Không.
Lam Sam lại hơi mất mát:
- À.
Anh lại bổ sung:
- Dù sao cũng chỉ một hai ngày là lại gặp nhau.
Lam Sam giải thích:
- Anh hiểu lầm rồi, tôi nói là trở về quê.
Kiều Phong lâng lâng nhìn cô, anh mím môi:
- Cô? Cô phải trở về nhà với bố mẹ ư? Bao giờ thì về?
Cô lại nằm xuống, buồn bã nhìn lên trần nhà, đáp:
- Một khi về chắc sẽ không quay lại đây nữa, hoặc có thể vào một ngày tết nào đó sẽ đến đây tống tiền hay đòi một bao gạo gì gì đó, haha.
Anh trầm ngâm một lát, rồi vặn vẹo chân mày hỏi:
- Tại sao lại muốn về quê? Ở đây không tốt sao?
Lam Sam thở dài:
- Anh không hiểu đâu. - ở đây cho dù có tốt mấy vẫn không phải nhà mình, tha hương cầu thực, nói chung là cũng chẳng dễ dàng gì.
Kiều Phong không nói nữa, cúi xuống suy nghĩ đến một điều gì đó. Hai người cứ trầm mặc như vậy thật lâu, cho đến khi nghe thấy tiếng gõ cửa rầm rập bên ngoài, âm thanh đầy vẻ khó chịu, không phải cửa nhà Kiều Phong nhưng lại cực kỳ vang vọng, hẳn là ngay sát vách.
Quả nhiên một lát sau có tiếng gọi:
- Lam Sam có nhà không?
Lam Sam đứng dậy chạy ra mở cửa, gặp một người chuyển phát nhanh, sau khi ký nhận cô cầm thư về phòng khách nhà Kiều Phong.
Kiều Phong thấy Lam Sam đang xé phong bì thư, móc ra một cái thiệp cưới màu đỏ thẫm, sau khi xem xong, cô nở một nụ cười trầm buồn lạnh lẽo:
- Hôm nay có phải là thời điểm càn quét tập thể của bệnh nhân tâm thần không thế?






Ngộ Giải
Lam Sam trợn mắt nhìn chằm chằm vào tấm thiệp cưới màu đỏ thẫm, dường như cô muốn dùng mắt xuyên thủng một lỗ trên nó.
Kiều Phong có phần hiếu kỳ:
- Thiệp ai mời vậy? Cô không thích à?
Lam Sam ném veo cái thiệp cưới lên bàn nước, nhếch miệng cười nhạt:
- Đã là một tiểu mặt dưa còn chê người khác yếu đuối nữa.
Kiều Phong liếc mắt nhìn cô, hàng mi dài chớp chớp, ánh mắt khá bất mãn :
- Cô cảm thấy tôi yếu à?
Ặc, Lam Sam bị Kiều Phong nhìn đến mức kinh ngạc thất thần , trầm ngâm tự hỏi: Kiều Phong có yếu không? Thoạt nhìn có vẻ điềm đạm nhưng thực ra đại não cũng như tiểu não của người ta đều phát triển vượt bậc, vừa kiếm được tiền lại còn là một tay vợt điên cuồng, người ta yếu ở chỗ nào đây? Vậy thế cho nên điều khiến người ta cảm thấy “yếu đuối” hoàn toàn đều vì tính tình người này quá nguội lạnh, không bao giờ nổi giận hay sinh sự, tạo nên một số biểu hiện hết sức giả dối. Nhưng một khi đã nhận định bất cứ chuyện gì, anh ta luôn kiên định đến mức ngoan cố giữ vững lập trường cách mạng của mình. Một người như thế không thể hình dung bằng một từ “yếu” được, cũng không thể chỉ dùng một từ “mạnh” đơn giản để khái quát, Lam Sam suy nghĩ rồi nói:
- Người nh


Snack's 1967