Tác giả: Tửu Tiểu Thất
Ngày cập nhật: 03:03 22/12/2015
Lượt xem: 1342059
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2059 lượt.
ên nào
Mỗi người một gói potato nha....
Bài hát vừa kết thúc, cô bị Ngô Văn đuổi xuống xe.
Ma thanh lọt vào tai dư âm văng vẳng mãi không thôi, tuy người đã bị anh tống cổ nhưng ca khúc thần kỳ đó vẫn ở trong đầu Ngô Văn không sao đuổi được. Ngày thứ hai anh đến ăn nhà Kiều Phong, lúc đứng trong bếp nhìn Kiều Phong rửa đậu nành, anh cầm một hạt đậu nành lên, không hề nghĩ ngợi mà hát:
Mỗi người một gói potato nha...
Kiều Phong đưa mắt nhìn anh mình với cái nhìn dành cho bệnh nhân tâm thần.
Mặt mũi Ngô Văn tối sầm, cầm rổ đậu nành ngửa mặt lên trời thở dài:
- Bố khỉ chứ anh hình như bị tẩy não rồi.
Kiều Phong cướp lại rổ đậu nành, cẩn thận rửa sạch lại một lần nữa, anh cảm thấy vô cùng ngứa mắt với ông anh đang đứng đây cho nên khách sáo mời ra ngoài.
Ngô Văn lại sống chết không đi.
Anh đứng dựa bên cạnh, nói với Kiều Phong:
- Hôm nay anh muốn hỏi em một việc.
Kiều Phong cúi đầu múa dao thái đống đậu nành không thèm ngẩng đầu lên chỉ hỏi:
- Có chuyện gì?
Khuôn mặt Ngô Văn tỏa ra sự bát quái vô cùng, hỏi:
- Giữa em và Lam Sam rốt cuộc hai người có chuyện gì xảy ra?
- Cô ấy đang theo đuổi em.
Chương 38: Ngọt ngào
Tuy rằng đã sớm biết cậu em nhà mình và Lam Sam có chuyện mờ ám, thế nhưng khi nghe chính miệng Kiều Phong thừa nhận Ngô Văn vẫn khá ngạc nhiên. Sau trận kinh ngạc anh lại thấy không biết trong đại bất ngờ này có tiểu kỳ quái gì không, em trai anh vốn là một đóa hoa khác người mà. Trên đời này có rất ít người đàn ông có thể chỉ cần dựa vào khuôn mặt vẫn có thể hấp dẫn các cô gái xếp hàng dài theo đuổi nhưng Kiều Phong vẫn làm xong xuôi đấy thôi, cho nên chuyện Lam Sam thích Kiều Phong cũng không phải quá bình thường sao?
Vậy còn Kiều Phong thì sao?
Ngô Văn nhìn vào khuôn mặt trong trạng thái bình tĩnh của Kiều Phong, anh cảm thấy không quá lạc quan nên hỏi:
- Vậy em có nhận lời cô ấy không?
Kiều Phong lắc đầu:
- Không.
Ngô Văn có phần tiếc nuối:
- Từ chối rồi à?
- Đã từ chối một lần, nhưng cô ấy vẫn cố gắng thử thêm.
Được rồi, ít ra đây cũng được tính là một tin tức tốt. Ngô Văn không nhịn được, đưa tay xoa cằm:
- Anh xin em, em hãy thử yêu đương đi, cả ngày cứ như trạch nam thế này, đừng bệnh thêm nữa.
Kiều Phong cúi xuống, không nói gì.
Ngô Văn lại nói:
- Nếu cảm thấy không hợp với phụ nữ, em tìm đàn ông cũng không phải là không được, anh đã hỏi qua ý cha mẹ rồi, hai người đều tỏ ra tuyệt đối tôn trọng em.
Kiều Phong nhíu mày, tay dao phầm phập băm xuống thớt, mũi dao nghiêng cắm phập xuống mặt thớt , bản dao to run rẩy chênh vênh , sống dao đen như mực, lưỡi dao trắng như tuyết lóe sáng khiến người ta không thể mở nổi mắt. Kiều Phong ngẩng đầu lên, tà tà đưa mắt liếc về phía Ngô Văn.
Ngô Văn phất tay:
- Được rồi, được rồi anh lười không thèm lo mấy chuyện hư hỏng của em nữa, em yêu ai thì yêu. – Nói xong vội vàng rút khỏi bếp.
Quay lại phòng khách, Ngô Văn ngâm nga lại một cách tỉ mỉ câu chuyện Kiều Phong vừa kể, đột nhiên anh tóm được một cái gì đó. Anh bừng tỉnh, móc di động ra gửi một tin nhắn cho cha già đang ở quốc đảo xa xôi: Lão Ngô, con cảm thấy lần này có cửa rồi.
….****…..
Lam Sam tặng cho Kiều Phong một khóa huấn luyện cấp tốc về xã giao, cô cảm thấy Kiều Phong làm bình hoa mang theo còn có thể chứ mở miệng ra mà nói thì tất cả mọi người đều sẽ biết được thế nào là bộ não của tiểu thiên tài.
- Anh cần đóng vai một người bạn trai vừa đẹp trai vừa chung tình lại nhiều tiền nữa, chỉ cần ba chiêu này tuyệt đối có thể giết chết Dương Tiểu Tú.
Kiều Phong ngồi trên ghế salon ngoan ngoãn nghe giảng như một cục cưng chăm chỉ, tay anh mở laptop, nghiêm túc ghi nhớ lại bằng bút điện tử: Đẹp trai, nhiều tiền, chung tình.
Lam Sam gật đầu:
- Về điểm đẹp trai anh không cần phải quan tâm, dưới đây chúng ta sẽ nói cách làm thế nào để giả vờ là một kẻ có tiền.
Kiều Phong sửa lại lời cô:
- Tôi vốn là người có tiền.
- A? Xin lỗi xin lỗi tôi quên mất.
Chuyện này không thể trách cô được. Là một kẻ có tiền, Kiều Phong sống thực sự quá tiết kiệm tuyệt đối không hề giống như những người giàu có kia, nhiều khi phải đứng xếp hàng đợi cùng anh rất lâu để tiết kiệm đến mức khó mà không hỏi thăm đến vấn đề thân nhân gia quyến của anh đấy.
Không biết làm thế nào để xây dựng lên cái khí chất trọc phú cho con người này mà không thể nhầm lẫn với bọn nhà giàu mới nổi , đây cũng là một vấn đề. Lam Sam hỏi:
- Anh có đồng hồ đeo tay không?
Kiều Phong hơi mưu mô mù mờ:
- Có.
Lam Sam ghét cực:
- Không phải cái loại này, giống y hệt bọn học sinh trung học hay đeo ý.
Kiều Phong hơi bực mình:
- Nhưng đây là loại đồng hồ đeo tay sử dụng năng lượng mặt trời đấy.
Ngoài một số chữ, Lam Sam nghe mà chẳng hiểu gì hết nên kiên định phủ nhận nó. Cô hỏi:
- Có cái gì khác không?
- Có. – Kiều Phong từ ngăn kéo lôi ra một cái hộp, đặt xuống trước mặt Lam Sam, anh từ từ mở ra cho cô xem.
Hai mắt Lam Sam ngó đăm đăm:
- Đại ca à, anh làm sao tự nhiên lại có nhiều đồ