Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cái Thùng Cơm Sát Vách

Cái Thùng Cơm Sát Vách

Tác giả: Tửu Tiểu Thất

Ngày cập nhật: 03:03 22/12/2015

Lượt xem: 1342061

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2061 lượt.

ào, là người phụ nữ đầy tư vị, để anh ta tiếc đến chết đi. À phải rồi, cậu có thể đem theo Kiều Đại thần giả làm bạn trai cũng được mà.
Không sao có thể gọi là bạn tri kỷ chứ, các đường bước tư duy quả thật là cực kỳ đồng bộ. Lam Sam lại cất việc này đi không đề cập tới nữa, hỏi:
- Cậu bây giờ đang định làm gì đấy?
- Đi ăn tiệc. Đừng nói nữa, hôm nay tổng công ty cũ tổ chức liên hoan, đến tổng giám đốc tiền nhiệm cũng đến tham dự, ai ngờ đến nhà hàng gặp ngay Tổng giám đốc Ngô, hiện anh ta đang ở trong phòng bao nâng cốc chung vui với các người đẹp đấy. Lại nói da mặt anh ta sao mà dày thế, người ta chỉ khách sáo mời một câu thế mà anh ta không biết xấu hổ còn ngồi xuống, còn bắt tớ đỡ rượu cho anh ta nữa, đồ không biết ngượng.
- Cậu đỡ rượu cho anh ta không?
- Có thể không đỡ được không nào, tớ kể cả không uống rượu của bất kỳ ai cũng vẫn phải uống rượu của anh ta đấy.
Luyên thuyên với Tiểu Du Thái một hồi, Tiểu Du Thái dập máy quay lại phòng bao. Tuy rằng không biết xấu hổ nói xấu sau lưng Ngô Văn thế nhưng đứng trước mặt anh ta cô vẫn hết sức thể hiện khả năng nịnh nọt của mình một cách hoàn toàn không biết xấu hổ.
Thật ra cô cũng chẳng giúp Ngô Văn đỡ được bao nhiêu rượu, những người ngồi trên bàn này làm gì có ai đủ tư cách rót rượu cho Ngô Văn. Tiểu Du Thái ngồi bên cạnh Boss, lấy một đôi đũa sạch sẽ thỉnh thoảng gắp thức ăn vào bát anh, sau đó nghiêng đầu sang chỗ khác tán chuyện với một thực tập sinh ngồi cạnh. Thực tập sinh coi Tiểu Du Thái là tiền bối nên ăn nói rất khách sáo khiến Tiểu Du Thái cực kỳ hài lòng tự hãnh diện, dĩ nhiên cô không thể tránh được thuận miệng tự tâng bốc một chút, đây vốn là bệnh cũ của cô.
Ngô Văn vừa nói chuyện với người khác vừa dỏng tai nghe Tiểu Du Thái tầm bậy tầm bạ. Cô nàng này một khi đã mở miệng, mồm mép cũng đặc biệt lưu loát, nổ bùm bùm như pháo nhưng câu chuyện của cô toàn khiến người nghe thấy rất buồn cười, đúng là có năng khiếu làm tuyên truyền viên.
Ngô Văn cực kỳ muốn trói cô lại nộp cho Đức quốc xã.
Ăn uống xong, Tiểu Du Thái theo mọi người ra ngoài đi về, cô đứng trước đại sảnh một lúc để "đón xe". Tổng giám đốc tiền nhiệm kiêm chủ nhiệm đi tới, lắc lư chiếc chìa khóa trong tay cười nói với cô:
- Thải Vi, tôi đưa cô về nhé?
Mắt Tiểu Du Thái sáng rực rỡ, vừa định trả lời, Ngô Văn đứng cách đó không xa hô một tiếng:
- Thải Vi, cô đi với tôi.
Một câu nói thành công hấp dẫn sự chú ý của tất cả mọi người. Trước bao ánh mắt xoay quanh, Tiểu Du Thái đi tới bên cạnh anh, Ngô Văn đưa cô đến bãi để xe. Khi xe đã đi được khá xa, Tiểu Du Thái mới quay đầu nhìn lại, thấy đồng nghiệp vẫn đứng xa xa nhìn về phía cô. Mãi cho đến khi ngồi trên xe của Tổng giám đốc Ngô, Tiểu Du Thái vẫn còn cảm thấy như đang nằm mơ, cô hoảng hốt hỏi:
- Tổng giám đốc Ngô này, có phải anh rất coi trọng tôi hay không thế?
Ngô Văn vẫn im lặng. Cô nàng này có biết thế nào là ngượng ngùng không đấy. Anh mở đèn hướng dẫn, nhìn Tiểu Du Thái nói:
- Cô nghĩ quá rồi.
- May quá may quá, làm tôi sợ gần chết. - Tiểu Du Thái vuốt ngực, suýt nữa thì thành kẻ tranh dành người yêu với Kiều đại thần rồi, trái đất thật đáng sợ mà.
Phản ứng của cô khiến Ngô Văn hơi khó thích ứng. Anh có chỗ nào kém cỏi chứ? Tại sao cô phải sợ thế.
Tiểu Du Thái hỏi:
- Tổng giám đốc Ngô , anh đang định đưa tôi về nhà à?
Ngô Văn không trả lời mà hỏi lại :
- Nghe nói cô hát rất hay?
- Ặc, làm gì có.
- Từ bé có phải đã là giọng ca chính trong dàn nhạc không? Có phải từng ước mơ làm ca sĩ không? - Ngô Văn đem những điều vừa nghe Tiểu Du Thái nói quay ngược lại vặn hỏi cô.
Tiểu Du Thái 囧 囧, sao cái con người này nói chuyện chẳng có đạo lý gì hết thế...
Ngô Văn tiếp tục nói:
- Lại còn có thể hát rất nhiều bài hát Tiếng Anh nữa?
- Khụ khụ. - Tiểu Du Thái mất tự nhiên che miệng. - Những lời này sếp cứ coi như vừa nghe một trò cười đi...
Ngô Văn không y lời mà buông tha :
- Đến đây hát một bài xem nào.
- Hát gì bây giờ chứ.....
- Hát thử một bài hát Tiếng Anh, trừ bài chúc mừng sinh nhật và bài A B C ra thì bài nào cũng được.
Chó má thế làm sao tôi hát được nổi ca khúc Tiếng Anh chứ! Tiểu Du Thái có phần giận dữ và xấu hổ nhưng vẫn không dám phản kháng, cô quay mặt sang phía khác không dám nhìn anh.
Ngô Văn phát hiện ra tuy rằng anh hay nói thằng em trai mình nhàn rỗi đến mức đau trứng nhưng thực ra anh mới là người rảnh rỗi đến đau trứng đây này, vô duyên vô cớ bắt bẻ một cô bé thế này, sao cứ phải xem bằng được người ta khó xử mới thấy thoải mái thế, không phải thiếu chút nữa bị cô ấy sàm sỡ sao, có gì cùng lắm thì.....
Tuy rằng trong lòng càng lúc càng thấy mình độc ác hơn, thế nhưng mở miệng ra giọng anh vẫn vô cùng gian tà :
- Hát nhanh lên, không thì xuống xe.
Tiểu Du Thái bất đắc dĩ quá, lục lọi hết đầu óc rốt cuộc tìm ra được một bài hát miễng cưỡng có thể gọi là có chút tiếng Anh, sau đó lại nhịp nhịp hát tiếp lên:
Sông lớn đổ về biển Đông nào
Potato nhé tomato nhé....
Đói bụng thì hãy hát vang l