Tác giả: Tửu Tiểu Thất
Ngày cập nhật: 03:03 22/12/2015
Lượt xem: 1342055
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2055 lượt.
ư anh, theo tên khoa học phải gọi là “ Giả heo ăn thịt hổ.”
Kiều Phong khá thỏa mãn đối với câu trả lời của cô, ít nhất cô cũng không cho rằng anh “ yếu”. Anh nhìn thiệp mời, hỏi:
- Cái người tên là Thịnh Vũ chính là bạn trai cũ của cô à?
- Không phải thế nếu tôi đoán không nhầm thì Thịnh Vũ là tên cô gái, bạn trai cũ của tôi tên là Dương Tiểu Tú.
…. Tên rất hay. Kiều Phong gấp thiệp mời, sau đó bình tĩnh nhìn Lam Sam, hỏi:
- Hai người ở bên nhau bao lâu?
Lam Sam lại suy nghĩ một chút:
- Tầm hơn một năm nhỉ? Tôi không nhớ rõ lắm.
Thật là ngu ngốc. Anh hơi khinh thường, nhưng đột nhiên lại nghĩ đến điều gì đó, đầu óc tựa như vén màn mây mù lộ ra vầng trăng sáng tỏ. Anh lại hỏi:
- Hai người chia tay được bao lâu rồi? Cũng không nhớ rõ à?
Lam Sam không nhịn được:
- Anh tính mà xem, lúc tôi mới tốt nghiệp đại học và bắt đầu đi làm thì yêu anh ta. Một năm… Nếu không nhầm thì khoảng ba bốn mùa trăng là chia tay. – Cô nhận ra Kiều Phong rất có năng khiếu bà tám nhé.
Kiều Phong nhanh chóng tính được chính xác, lại hỏi:
- Tại sao lại chia tay?
Nói đây Lam Sam không khỏi thở dài cảm thán, người yêu tiền nhiệm của cô cũng thật là cực phẩm.
- Bởi vì mẹ anh ta chê tôi, chê tôi bằng cấp không tốt, công việc không tốt, còn không phải là người bản địa. – Nhà họ điều kiện cũng không đến nỗi tồi. Điều quan trọng nhất là cái tay Dương Tiểu Tú kia quá nhu nhược, mẹ anh ta giận dỗi anh ta cũng không dám nói lại nửa câu, cuối cùng bà đây điên lên đá văng anh ta luôn.
Kiều Phong chắt lọc từ trong đoạn hội thoại vừa xong ra được một xíu thông tin mấu chốt:
- Hai người đã nói đến chuyện cưới xin rồi á?
Lam Sam xấu hổ che mặt:
- Đừng nói nữa, ai mà chẳng có thời điểm bại não như thế đúng không? – Lúc đó cô vừa mới tốt nghiệp, công việc cũng chẳng ra sao nên cực kỳ mơ hồ bất lực, đột nhiên kích động muốn lập gia đình sinh con đẻ cái ngay lập tức nhá. Mà Dương Tiểu Tú kia theo đuổi cô rất kịch liệt thế nên cô mới muốn thử làm bạn gái anh ta đấy chứ. Ai mà ngờ được cuối cùng sự việc lại diễn ra như vậy đâu…. May là đúng lúc cô hiểu rõ đứng giữa đất trời đừng nên nhìn Đông ngó Tây, phải luôn dựa vào chính mình.
Kiều Phong thẫn thờ:
- Vậy cô có yêu anh ta không?
Nói đến vấn đề này Lam Sam lại khá mơ hồ, cô ngồi dựa vào ghế salon, cố gắng nhớ lại cẩn thận rồi mới trả lời:
- Nói thật thì tôi tuy rằng đã từng nói yêu đương thế nhưng lại chưa từng yêu ai đó đên mức chết đi sống lại cả… Cho nên hẳn là tôi cũng chưa hề yêu anh ta.
Anh phục hồi lại tâm trạng, ánh mắt vẫn bị hàng mi dày như bàn chải che khuất:
- Cuối cùng là cô có định đến dự cái tiệc mừng này không thế?
- Đi cái tổ tông nhà hắn ý! – Lam Sam nói, định xé tan cái thiệp mời trong tay, đang định ra tay cô đột nhiên dừng lại: - Anh thử nói xem, Dương Tiểu Tú gửi thiệp mời cho tôi có phải vì vẫn còn lưu luyến tình xưa hay không? Hay là muốn diễu võ dương oai với tôi đây?
Kiều Phong lắc đầu:
- Tôi làm sao biết được.
Lam Sam đột nhiên cà cà trên ghế salon, cọ cọ vào người anh, cười hì hì nhìn anh. Kiều Phong vẫn thẳng lưng đưa mắt nhìn cô, cảnh giác nhướn mày:
- Cô muốn gì đây?
Lam Sam khoác vai anh:
- Tiểu Phong Phong, đưa tôi đi đám cưới đi?
Kiều Phong vô lực đẩy ra, cô tiếp cận quá gần, đường cong của bờ ngực như có như không lướt qua cánh tay anh khiến anh nhất thời khẩn trương đến mức không dám dù chỉ một cử động nhỏ. Lam Sam không ý thức được điều này, cô lắc lư bờ vai anh:
- Có được không mà? Anh không cần phải làm gì hết, chỉ cần làm một cái bình hoa đứng yên bên cạnh là được, cho mẹ của Dương Tiểu Tú nhìn cho rõ bạn trai bây giờ của bà đây thế nào, con trai bà ta chạy xa mười con phố nhé! Hừ hừ hừ hừ…
Kiều Phong cúi đầu, nhỏ giọng nói:
- Tôi không phải là bạn trai cô.
- À này à này, chỉ là giúp đỡ tôi chuyện nhỏ nhặt thôi mà, giả vờ làm bạn trai tôi, có hiểu không?
Kiều Phong nghiêng đầu nhìn cô. Cô đang đối diện anh, một tay dựa vào vai anh, cằm đặt trên mu bàn tay. Cô trông vô cùng tinh tế, đôi mắt đen nhánh, lúc này đang đang tủm tỉm cười. Nụ cười của cô khiến đồng tử tuyệt đẹp dường như muốn tỏa nước, khuôn mặt cô giãn ra như rừng đào ba nghìn dặm đang nở rộ hoa.
Lam Sam thấy anh ngây người, lại khẽ đẩy anh:
- Này, có được không?
Kiều Phong gật đầu một cái:
- Có thể.
Lam Sam rất vui vẻ:
- Đúng là cô vợ Phong Phong của chúng ta là tốt nhất .
- Thế nhưng. - Kiều Phong khẽ mím môi, đưa ra một số nghi ngờ. - Nếu họ bắt tôi phải thân thiết với cô thì phải làm sao bây giờ đây?
- Bọn họ có bị thần kinh đâu, anh cũng chẳng phải chú rể.
- À.
Ăn cơm tối xong, Lam Sam gọi điện cho Tiểu Du Thái, kể cho Tiểu Du Thái nghe chuyện của Duơng Tiểu Tú, tiện thể nói rõ nghi ngờ: sao Duơng Tiểu Tú lại biết địa chỉ nhà cô thế?
Tiểu Du Thái thản nhiên thừa nhận:
- Là tớ nói với anh ta đấy, chị em ơi, bây giờ cậu đâu còn giống ngày xưa nữa, đến hôm đó cứ ăn diện thật đẹp đến dự hôn lễ của anh ta, nhất định phải cho anh ta thấy cậu sống tốt thế n