XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cái Thùng Cơm Sát Vách

Cái Thùng Cơm Sát Vách

Tác giả: Tửu Tiểu Thất

Ngày cập nhật: 03:03 22/12/2015

Lượt xem: 1342050

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2050 lượt.

t không!
Ngô Văn chê cười:
- Ôi thế a! Lúc cô mặc áo tắm hai mảnh đè tôi xuống gặm thì sao nào? Lúc tôi bị cô lợi dụng tôi có nói gì không? Sao cô chẳng có chút độ lượng nào thế!
Tiểu Du Thái không nói lại được anh, bi phẫn quay mặt đi chỗ khác.
Lam Sam cảm thấy cô không nên can thiệp vào chuyện này, cô nói với Ngô Văn là Kiều Phong vẫn đang ở trên nóc nhà rồi đưa Tiểu Du Thái vào phòng riêng kiểm tra cái mông của cô nàng… Ừ may quá không sao hết…
Lam Sam không biết bốn tiếng đồng hồ qua giữa Tiểu Du Thái và Ngô Văn đã xảy ra chuyện gì, hình như không phải chỉ đơn giản là một trận đòn… Tiểu Du Thái không nói gì nên cô không hỏi thêm nữa, hôm nay đã có quá nhiều chuyện loạn lên rồi nên cô không còn tâm trạng nào để bắt đầu thêm nghi vấn khác nữa.
Đêm đã về khuya, mọi người vui chơi đến mức quá sức mệt mỏi. Lam Sam và Tiều Du Thái đều đi ngủ. Lam Sam ngủ không được ngon giấc, vừa nhắm mắt lại cô đều như thấy hình ảnh Kiều Phong chỉ vào ngực mình và nói rằng anh rất khó chịu. Ngủ không được bao lâu cô nghe thấy tiếng còi ô tô ở bên ngoài cửa liền tỉnh giấc.
Cô phi ra ngoài cửa sổ, thấy trong bóng đêm có một người đàn ông đứng ở trong sân viện, ngửa cổ nhìn lên nóc nhà. Cô cũng tò mò đi tới ngẩng đầu nhìn xem.
Người đàn ông nhận ra cô, hỏi:
- Xin hỏi, Kiều Phong có đúng đang ở trên đó không
- Chắc là thế. – Nếu như đến giờ anh vẫn chưa xuống… Lam Sam thở dài.
Người đàn ông gật đầu:
- Tốt rồi, xin cảm ơn . – Anh ta lấy di động ra, đang định gọi điện, nhưng nghĩ nghĩ gì đó rồi không muốn hoãn lại giúp mỹ nữ đứng bên một tay, ngay lập tức nói: - Tôi tên là Tạ Phong Sinh.
- Tôi tên là Lam Sam. Anh chính là anh Tạ ạ? Tôi đã từng gọi điện thoại cho anh.
Tạ Phong Sinh thấy hơi kỳ lạ:
- Thật vậy ư? Xin lỗi nhưng tôi chẳng có chút ấn tượng nào hết.
- Đúng, là Kiều Phong cho tôi danh thiếp của anh, tôi muốn nhờ anh giúp quản lý tài sản, anh nói rằng dưới 500 vạn thì không cần nhắc tói. – Sau đó , không có sau đó….
Anh che miệng:
- Khụ ngại quá.
- Không có việc gì, tôi hiểu mà, anh nhanh lên gọi anh ấy xuống đi.
Ta Phong Sinh liền ấn số gọi, sau khi chuyển máy, anh oán giận nhìn điện thoại di động:
- Tiểu tổ tông ơi, anh có thể xuống đây nói chuyện không? Đi gì mà đi, tôi không phải đã đến tận đây đón anh đi à! Được được được lập tức lập tức đi!. Cái gì ? Lam Sam ? Được được được tôi biết.
Anh cúp máy, Lam Sam tò mò hỏi anh:
- Kiều Phong nói gì tôi à?
- Anh ta nói anh ta không muốn nhìn thấy cô, hy vọng cô có thể tránh mặt để anh ấy rời khỏi đây.
Lam Sam lại phiền muộn, không còn cách nào khác đành trở về phòng. Cô tắt đèn, mở cửa sổ lén lén nhìn vào trong viện. Cô nhìn thấy dáng người cao cao của anh xuất hiện, nói vài câu với Tạ Phong Sinh trong viện rồi hai người cùng lên xe và rời đi. Trước khi đi anh hơi quay đầu lại nhìn về hướng cô, như là anh thấy được cô.
Lam Sam vội buông rèm cửa sổ xuống. Cô quay lưng lại đột nhiên lại thấy khổ sở. Hai người đang tốt đẹp tại sao lại loạn lên như thế này…






Tan Nát Cõi Lòng
Bởi vì tối qua chơi đùa quá muộn nên sáng sớm hôm sau ba người dậy trễ. Ngô Văn đã biết chuyện cậu em trai được Tạ Phóng Sinh đón đi, đoán chừng tên tiểu tử thối này lại định giận dỗi đây, không biết lúc nào mới tốt lại được nữa. Ba người cùng ngồi ăn điểm tâm mà lòng chẳng yên ổn. Ngô Văn nhìn thấy hai cô gái cúi đầu yên lặng giống như cà sương, anh thầm nghĩ, đáng lắm!
Trên đường về, Ngô Văn quan sát thái độ của hai cô gái qua kính chiếu hậu, nhìn một lúc lâu, anh nói với Lam Sam:
- Lam Sam, chuyện này cũng không thể trách cô được, cô cơ bản là bị bạn bè gài bẫy. Còn em trai tôi ấy à, cực kỳ bướng bỉnh, kể cả một khi có húc phải sừng trâu thì phải chảy máu đầu mới chịu bỏ qua. Cô nhé, về thì nói chuyện tử tế với cậu ấy một chút, vì cậu ta chỉ ăn mềm chứ không ăn cứng đâu. Cô cũng đừng quá để bụng nhé, cậu ta nổi giận chẳn qua là vì quan tâm thôi, nếu lão ăn mày trên đường chỉ vào cậu ta mà bảo là đồ Hifi chắc chắn cậu ta cũng không thèm tức giận.
Anh vừa nói, Lam Sam vừa ngồi bên cạnh gật đầu “Ừ” vài tiếng.
Thời gian cứ bất tri bất giác trôi qua đã đến giờ ăn cơm, mà cứ đến giờ cơm là Lam Sam lập tức nghĩ đến Kiều Phong, điều này đã sớm hình thành phản xạ có điều kiện. Cô gãi đầu thầm nghĩ anh ta bôn ba đến nửa đêm hôm qua, hẳn giờ này cũng tỉnh ngủ, tính ra, phải chờ chút nữa đi.
Ngay sau đó cô đi xuống lầu tìm một quán ăn ăn tạm bữa cơm trưa. Bây giờ là giữa trưa, quán nhỏ cũng không quá nhiều người, nhưng phục vụ trong quán lại nói rất nhiều, anh ta ngồi ngay cạnh gần bàn Lam Sam:
- Chị mới dọn đến đây hả? Trước nay chưa từng thấy chị.
Lam Sam vừa ăn vừa đáp:
- Đúng vậy, đến đây mới được hai tháng.
- Tính ra cũng không phải là ngắn mà sao tôi chưa từng gặp chị nhỉ?
- Chắc là không hợp mắt anh nên vừa thấy đã quên ngay.
- Làm gì có chuyện đó, chị dáng dấp xinh đẹp như vậy vừa gặp làm sao quên được.
Lam Sam