Tác giả: Tửu Tiểu Thất
Ngày cập nhật: 03:03 22/12/2015
Lượt xem: 1342056
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2056 lượt.
to mắt nhìn anh:
- Rốt cuộc anh muốn làm gì đây?
Sắc mặt anh bỗng nhiên trở nên vô cùng mệt mỏi, anh nhìn cô, hỏi:
- Như vậy cô bây giờ có ý định nói gì với tôi và anh tôi không?
- Tình cảm vững bền, thiên trường địa cửu.
Nói xong câu này, Lam Sam nhìn thấy sắc mặt anh trở nên lạnh lẽo như sương tháng sáu. Gió đêm vẫn thổi khiến cả người cô đều lạnh giá, không kìm được mà túm chặt áo lại.
Lòng Chua Xót
Anh quay lưng lại với bầu trời đầy sao băng, khuôn mặt đẹp tựa như một thiên thần vừa giáng xuống từ dải ngân hà. Anh phụng phịu, tâm trạng lạnh lẽo, đôi mắt như chìm trong bóng tối rồi lại cháy lên ngọn lửa bừng bừng. Bởi vì phẫn nộ nên hơi thở của anh cũng dồn dập, ngực phập phồng. cả người anh như một quả bom có thể phát nổ bất cứ lúc nào.
Lam Sam chưa từng thấy anh nổi giận đến vậy, cô sợ sệt, tay chống xuống thảm ngẩng đầu nhìn anh với ánh mắt vô cùng chân thành:
- Cái gì thế, có gì cứ từ từ nói chuyện được mà…
Anh lạnh lùng lên tiếng:
Kiều Phong vẫn ngồi trên thảm quay lưng lại phía cô, nghe thấy giọng cô, anh không quay đầu lại mà lạnh lùng cắt lời:
- Câm miệng đi ra.
- Ừ. – Cô nhìn theo bóng dáng anh, sao cô vẫn cảm thấy tấm lưng đó cao ngất một cách bất thường, nhất là trong đêm đen lại càng hiu quạnh cô đơn hơn.
Cô không còn cách nào khác đành đi xuống, thầm nghĩ nếu anh lạnh hoàn toàn có thể lấy thảm đắp lên.
Trên nóc nhà chỉ còn lại một mình Kiều Phong. Anh ngồi trên thảm, hai chân rã rời, tay vẫn chống lên đầu gối, người nghiêng về phía trước khom lại như một chú chó nhỏ đang lạc đường và phải chịu đói rét dằn vặt. Anh ngửa đầu ngắm nhìn cảnh đêm đẹp hiếm có này. Những ngôi sao vẫn rực rỡ chiếu sáng tạo nên một dải thiên hà tuyệt đẹp, thi thoảng lại có vài ngôi sao băng xoẹt qua tựa như một cây pháo sáng không nhanh không chậm cháy trên bầu trời. Đập nước chìm trong màu xanh thẳm của ánh đêm, mênh mông bát ngát cả trời nước một màu.
Tất cả khung cảnh đều tựa như một giấc mơ.
Chỉ có con người không như vậy…
Có một số việc anh không muốn nghĩ, vì càng nghĩ đến lòng anh lại càng thấy chua xót hơn. Kiều Phong không muốn nhớ lại những kỷ niệm cùng với Lam Sam. Anh chỉ đành cười tự giễu, thầm nghĩ , anh cứ luôn cho rằng người khác đần độn, nhưng hóa ra anh mới là người ngu ngốc nhất.
Cũng trong lúc đó, Lam Sam ở dưới lầu đang hết đường xoay xở, cô không sao tìm thấy Tiểu Du Thái và Ngô Văn, cô không biết hai người họ đang ở đâu mà gọi cũng không ai bắt máy. Cô lo lắng hết sức, muốn ra ngoài tìm nhưng hiện đang tối lửa tắt đèn, nhỡ không tìm được người mà lại lạc đường thì cô biết làm sao bây giờ….
Cô lại gọi điện thoại, lần này đã có người nhận , nhưng bên kia lại chỉ toàn những âm thanh kỳ quái khiến da đầu Lam Sam tê dại:
- Tiểu Du Thái, cậu sao vậy?
- Không, không có gì… A!
Lam Sam cuống cuồng muốn chết:
- Rốt cuộc có chuyện gì xảy ra? Các cậu đang ở đâu thế?
Lúc này trong điện thoại truyền đến giọng Ngô Văn:
- Không có gì, chúng tôi lập tức quay lại ngay.
- Một lúc dài bao lâu thế? Tổng giám đốc Ngô rốt cuộc anh đưa cô ấy đi làm gì vậy?
- Cô yên tâm, cô ấy không chết được đâu.
- Này? Này?
Anh đã dập máy.
Lam Sam lo lắng đi lòng vòng trong sân, cô cực kỳ sợ tổng giám đốc Ngô sẽ đem Tiểu Du Thái đi ăn tươi nuốt sống, dù sao tính cách của anh cũng không được dễ chịu như cái vị đang ngồi trên nóc nhà kia. Kiều Phong sau khi biết được chuyện hiểu lầm mà không ném thẳng cô từ trên nóc nhà xuống đã là rộng rãi lắm rồi. Nghĩ đến đây, Lam Sam ngẩng đầu lên, cô hy vọng có thể nhìn thấy bóng dáng Kiều Phong nhưng lại chẳng hề có. Không hiểu sao cô lại cảm thấy phiền muộn vô cùng. Kiều Phong hẳn sẽ cho rằng cô là một người ác tâm đâu nhỉ? Ai… da…
Người tốt tính khi nổi giận mới là đáng sợ nhất, vì sẽ rất khó dỗ dành. Lam Sam hiện tại cũng không biết phải dỗ dành Kiều Phong như thế nào nữa, vì căn bản anh cũng không thật sự nổi giận đối với cô mà cô lại càng không có kinh nghiệm trên phương diện này.
Lúc này, bên ngoài đang có người nói chuyên, còn mơ hồ có tiếng khóc. A, là Tiểu Du Thái!
Lam Sam vội vàng chạy đến nơi, đúng lúc Tiểu Du Thái đang đi cùng Ngô Văn tiến vào trong viện. Viền mắt Tiểu Du Thái hơi phiếm hồng, một tay bê mông.
Trong lòng Lam Sam nổi nóng:
- Ngô Văn, anh làm gì cô ấy thế?
Ngô Văn hít sâu một hơi, trực giác của anh luôn cực kỳ chuẩn, anh luôn có cảm giác một chuyện hiểu lầm lớn như thế khả năng lớn là trò của cô nàng Tiểu Du Thái đầu óc rắm rít này gây ra, sau một hồi điều tra tỉ mỉ theo hướng nghi vấn của mình, quả nhiên là như vậy. Anh cũng thấy tức giận nên phát cho cô vài cái vào mông.
Tiểu Du Thái bê mông cúi gằm mặt. Cô khóc không phải vì đau mà vì thấy nhục nhã quá, đã 28 tuổi rồi còn bị đánh đòn, mà đối phương lại là một ông sếp tổng nữa chứ!
Nhìn thấy Lam Sam, Tiểu Du Thái cảm thấy có người để dựa dẫm, tăng thêm dũng khí, cô tức giận với Ngô Văn:
- Anh có hiểu nam nữ khác biệ