Tác giả: Phó Tráng Tráng
Ngày cập nhật: 04:29 22/12/2015
Lượt xem: 1342145
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2145 lượt.
cũng đã qua đời, trong nhà chỉ còn sót lại em gái cũng đã lập gia đình, lần nào trở về cũng phải đối mặt với một đám lão già như quỷ hút máu kia, nhiều năm đều như vậy thật mệt mỏi." "Lão già hút máu?" "Không phải là cái đám chú chú bác bác dì dì thím thím ... Triển gia nhà chị sao, không có chuyện gì thì mặt mũi không bao giờ thấy cả, đến cuối năm có huê hồng liền vọt chạy tới." Dứt lời, Dương Chi Hồng sờ sờ mặt của cô, "Cho nên mới nói, giống như Nguyễn gia của em thật tốt, chỉ có một mình em, anh hai em chỉ cần nuôi một mình em thật thuận buồm xuôi gió." "Nhưng là, nhiều người không phải càng náo nhiệt hơn sao?" Cô vẫn ngây thơ như cũ. "Náo nhiệt á hả?" Dương Chi Hồng cười nhạo một tiếng, "Có nhiều người ngày ngày vây quanh em, ngay cả ăn cơm hay ngủ nghỉ cũng quấn quít em không buông, chỉ muốn em giúp bà ta bồi thường hợp đồng hay giúp ông ta lấp đầy ngân sách thiếu hụt trong công ty thì khi đó em chỉ muốn có được sự thanh tịnh thôi." Cũng đều là như vậy, một khi thân tình trộn lẫn với lợi lộc, thì cảm tình có vẻ cực kỳ xấu xí cùng khó chịu. Tưởng tượng xem, Dương Chi Hồng lúc đã có con đem pháo hoa muốn cùng nhau đốt lên, sau đó từ trong phòng bước ra một nhóm chú bác liếc mắt nhìn chằm chằm muốn chia huê hồng còn có thể có tâm trạng đốt pháo hoa sao. Đêm trừ tịch năm nay, cô uống say. Nằm ở trong ngực anh hai, nhìn kia Đóa Đóa pháo hoa nở rộ tỏa sáng cả bầu trời đêm, hết sức mỹ lệ hết sức xinh đẹp làm cho người ta khó có thể quên. Nhìn một mảnh mờ mịt ở bên trong, cô đột nhiên nhớ đến một bộ phim có tên ‘Tiên Kiếm Kỳ Hiệp Truyện’ trước đây đã từng xem qua, nam chính dắt nữ chính, nữ phụ, nam phụ. . . . . .Cùng nhau đốt từng chùm pháo hoa, cùng nhau ước hẹn mười năm, ngay lúc đó mỗi người đều hạnh phúc bình yên, chỉ tiếc là đến cuối cùng chỉ còn người chết lầu trống, mười năm ước hẹn đã thành lời nói suông. (phim này buồn lắm có ai xem rồi chưa) Cô hơi nghiêng đầu, nhìn khuôn mặt tuấn mỹ của anh hai dưới ánh sáng khói lửa pháo hoa chợt sáng rồi chợt tắt đi, mắt sáng nửa khép hờ, không thấy rõ vẻ mặt của anh, nhưng mà cô lại . . . . . . Cô có tư tâm cho rằng anh bây giờ là hạnh phúc sao. Quay đầu, cô bất tri bất giác cầm thật nắm tay anh hai, nắm thật chặt thật chặt không có chút khe hở nào. Nếu như đây là một giấc mộng, vậy hãy để cho cô vĩnh viễn đừng tỉnh lại nhé, nếu như đây chỉ là chuyện ngoài ý muốn tốt đẹp nhất trong đời, vậy hãy để cho cô vĩnh viễn sống trong chuyện ngoài ý muốn đó đi! Anh hai giống như cũng hiểu được suy nghĩ trong lòng cô, cúi đầu, nhẹ nhàng ôm chặt cô. Trong con ngươi đen sâu hun hút kia là một mảnh thâm thúy, giống như vòng nước xoáy xoay tròn thật sâu và tới lôi kéo cô vào trong đó, không thể tự thoát ra được, chỉ có thể không tự chủ trầm mê luân hãm, không thể tự kềm chế. Tranh thủ chen lẫn những thanh âm hoan hô của người khác, cô hé mở môi anh đào, thấp giọng bày tỏ: "Anh hai. . . . . . Em yêu anh." Sắc mặt anh hai không thay đổi, chỉ có đôi mắt bồ câu xinh đẹp lóe sáng vì dư âm sáng rực của pháo hoa . Cô không biết trong lúc ấy anh hai có nghe được lời cô nói hay không..., nhưng từ buổi tối đó sau khi trở về, anh hai lấy sự dịu dàng hiếm thấy lấy lòng cô, để cho cô đạt đến mấy lần cao triều mới bộc phát ra, cuối cùng anh chống đỡ cái trán ướt mồ hôi của cô thâm tình vừa hôn vừa nói "Qủa bóng nhỏ, anh yêu em." Trong lúc cô nửa ngủ nửa tỉnh, trong lòng thật ngọt ngào mỉm cười, ra sức chu chu mỏ, còn muốn nói nhiều hơn, nhưng thật sự cô quá mệt mỏi đến ngay cả giơ tay lên chống trước ngực anh hai cũng không có hơi sức, chỉ có thể lâm vào cùng trầm luân theo luật động không ngừng nghỉ của anh hai trong đêm tối
Rời đi Năm mới đã qua, nhiệt độ lại bắt đầu tăng cao. Tuyết đọng từ trên núi đến dưới chân núi đều đã từ từ tan, mùa xuân cũng từ từ đến gần. Đối với cô mà nói, mùa xuân không có ý nghĩa gì ,với cô chứ đừng nói tới việc vui mừng đón xuân, trong lòng cô luôn hiện lên một cảm xúc âm thầm nhàn nhạt đau buồn. Tuyết tan, cũng đồng nghĩa là anh hai sắp phải đi rồi, nhưng anh vẫn không nói sẽ dẫn cô đi theo. Mà cô, thật sâu trong nội tâm đã không còn bất cứ kiêng kỵ gì như trước, bây giờ cô chỉ muốn trực tiếp đi theo anh hai về nhà. Lời nói vẫn lẩn quẩn trong lòng, nhưng lại không cách nào mở miệng nói ra. Cô sợ, nếu như trong giây phút cô mở miệng nói ra, lại nghe được lời lạnh lùng cự tuyệt của anh hai, hơn nữa lòng cô cũng chưa chuẩn bị khi xuống núi sẽ đối mặt với Kiều Hỷ như thế nào nữa. Một ngày, hai ngày, ba ngày. . . . . .ngày cứ nối tiếp nhau qua đi, Lăng Thịnh rời đi. Tiếp đến một ngày, hai ngày, ba ngày nữa. . . . . . lại những ngày nữa nối tiếp trôi qua, Tần Nhật Sơ cũng nói lời tạm biệt với cô. Sau đó, anh hai vẫn chậm chạp không có động tĩnh. Buổi tối, vẫn như cũ là một cuộc sôi trào nóng rực Phiên Vân Phúc Vũ, cô miễn cưỡng tựa trong ngực anh hai, ngón tay vô thức ở trên ngực trơn bóng vẽ nên các vòng tròn. "Anh hai, anh đã lâu không trở về, công ty sẽ không có việc gì chứ?" Nếu không cách n