Tác giả: Phó Tráng Tráng
Ngày cập nhật: 04:29 22/12/2015
Lượt xem: 1342143
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2143 lượt.
ào nói thẳng ra, vậy thì nói bóng nói gió cũng có thể chứ. Anh hai cầm cái tay đang lộn xộn của cô, "Thế nào, lo lắng Nguyễn thị sụp đổ anh sẽ không nuôi nổi em sao?" Lôi kéo tay của cô tới khóe miệng êm ái vừa hôn, anh hai vừa nói: "Miên Miên, em yên tâm, anh hai bản lĩnh khác thì không có, nhưng nuôi em thì dư sức." Cô tiến sát tới lồng ngực ấm áp của anh hai, nhẹ nhàng cọ xát, "Anh hai, anh không muốn xuống núi sao?" "Miên Miên mấy ngày nay trong lòng em có chút không tập trung, chẳng lẽ chính là vì chuyện chúng ta xuống núi hay không?" Thanh âm anh hai kinh ngạc, "Anh không phải đã cho em thời gian nói lời tạm biệt cuối cùng với mọi người sao?" Cô cũng kinh ngạc, "Cái gì tạm biệt lần cuối ?" Anh hai cười gian, "Em cho rằng anh còn có thể để cho em sống bên cạnh yêu tinh hại người Dương Chi Hông sao? Anh lại cho em thời gian hai ngày, anh sẽ mang em cách thật xa cái nơi địa phương quỷ quái chim không thèm đến đẻ trứng này, sau đó chúng ta đi về nhà, má Lâm luôn lẩm bẩm nhắc đến em. . . . . ." Thì ra là. . . . . . Thì ra là, anh hai chỉ là vì bận tâm cô, mới chậm chạp không có xuống núi, thì ra là, thì ra là, anh hai là muốn dẫn cô cùng nhau về nhà. "Em khóc cái gì hả ?" Anh hai nâng cái cằm hơi thon nhọn của cô lên, thần sắc biến đổi, "Em không muốn trở về ?" Cô ở trong ngực anh hai, mạnh mẽ lắc đầu một cái, thanh âm nghẹn ngào, "Không có. . . . . . Em muốn về nhà, em thật là nhớ nhà. . . . . ." Anh hai nghe vậy, mới thở phào nhẹ nhõm, ôm cô vào trong ngực, nhẹ nhàng vuốt ve thân thể mềm mại kia . "Anh hai. . . . . . Đừng. . . . . ." Cô đè lại đôi tay không nghe lời của anh hai, bàn tay cứ tới lui tuần tra chung quanh , "Anh. . . . . . Anh vừa mới. . . . . ." Anh hai cũng không bởi vì lời nói của cô mà ngừng lại động tác, mà trái lại càng thêm tà khí cùng cuồng dã, ngón tay dài từ từ lướt qua cái cổ trơn nhẵn mềm mại, đi tới quả hạch chín mọng đã sớm dựng đứng kia, hung ác dùng lực bóp một cái, âm thanh tà ác: "Em phải bồi thường anh, mấy ngày nay lòng em cứ không yên, để cho chuyện sinh hoạt tình dục của anh cực kỳ bất mãn!" "Anh hai, anh. . . . . ." Cô lùi bước, hiện tại trong lòng cô cũng không lối thoát nào a! Này rõ ràng là lão đại anh dục hỏa đốt người cần dập tắt nên lấy cớ đây mà! Trần trụi mà lấy cớ a! Chỉ chốc lát sau, quả hồng phía trước đã thũng trướng thấy đau, chỉ cần anh hai khẽ sờ liền truyền xuống một hồi đau nhói bén nhọn, cô không khỏi thở nhẹ ra nói :"Nhẹ một chút. . . . . . Anh hai. . . . . . Sẽ đau. . . . . ." Anh hai cười hắc hắc, dời ngón tay đi, nhưng lại hướng xuống phía dưới nơi tư mật mà tìm kiếm. Anh trực tiếp đẩy ra cánh hoa mềm mại kia, sờ tới tiểu châu phát cứng rắn thì không khỏi lại dùng sức bóp một cái. Đau đớn xen lẫn thỏa mãn vô biên làm cho cô không thể khống chế thanh âm của mình mà lên tiếng kinh hô, "A. . . . . . Không cần. . . . . . Ngừng. . . . . ." Anh hai trêu chọc như vuốt ve cục đá nhỏ, tà khí vạn phần, "Có đúng là không muốn thật không, nhưng anh còn chưa muốn dừng a!" Nói xong, ngón tay dài thẳng tắp cắm vào trong mật động đang chảy từng giọt nhỏ róc rách. Một ngón, hai ngón, ba ngón. . . . . . Nhẹ nhàng, từ từ, nhanh chóng, mãnh liệt. . . . . . "Đừng. . . . . . Anh hai, em sẽ không chịu nổi. . . . . . Dừng a. . . . . ." Động tác anh hai không ngừng, "Mới như vậy mà đã chịu không được, làm thế nào tiếp nhận chân chính của anh, đứa nhỏ thiếu dạy dỗ!" Ngón tay dài luật động thật nhanh, mang theo tiếng nước chảy róc rách , xì xì. . . . . . Xì xì. . . . . . Chợt, trong đầu cô bỗng trống rỗng, cả người dùng lực co lại một cái, bị ngón tay dài của anh hai đưa lên đám mây. Thấy thế, anh hai rút ngón tay ra , tiếp cận dính lấy mật dịch, hướng tới trong miệng nhẹ nhàng ngậm một chút, sau đó lại thâm nhập, toàn bộ đưa vào trong miệng của cô . "Qủa bóng nhỏ, nếm thử một chút mùi vị của mình đi !" "Ngô ngô. . . . . ." "Ngọt sao?" "Ngô ngô ngô. . . . . ." "A, anh biết rồi, em muốn nói ngọt sao! Không cần giải thích, anh cũng cảm thấy rất ngọt a!" ". . . . . ." Rõ ràng miệng cô bị lấp kín, tại sao người bị khi dễ luôn là cô a. Anh hai ngậm môi của cô liếm láp mút vào thật lâu sau, khi nghe thấy cô thở hổn hển thì mới tạm hài lòng liếm liếm khóe miệng rời đi, lấy tay ôm cô đến trong ngực, nhẹ nhàng vuốt ve sợi tóc mềm mại của cô. Bộ dáng thỏa mãn mà an bình. Hồi lâu, tay anh hai từ từ ngừng động tác, dường như đã ngủ thiếp đi. Cô đứng dậy, nhẹ nhàng kêu lên, "Anh hai, anh hai, anh ngủ sao?" Anh hai không có đáp lại, giống như đã ngủ say mà đi vào giấc mộng đẹp. Cô thở dài, thận trọng vén chăn lên, khoác y phục đi ra cửa. Chỉ là cô không nghĩ tới,trong một thoáng khi cô vừa bước ra khỏi, người đàn ông có vẻ đang chìm vào mộng đẹp kia chợt mở hai mắt ra, một đôi mắt tĩnh mịch trong đêm tối lóe ra một thứ ánh sáng chói lọi không biết tên. "Chị Hồng, chị đã ngủ sao?" Cô nhẹ nhàng gõ cửa phòng Dương Chi Hồng. Chưa đến ba mươi giây, cửa mở ra, Dương Chi Hồng cau mày, nhìn thấy trước mặt là cô thì mặt kinh ngạc, "Miên Miên?" Dương Chi Hồng vừa ngáp vừa dẫn cô vào trong nhà, "Nó