Tác giả: Phó Tráng Tráng
Ngày cập nhật: 04:29 22/12/2015
Lượt xem: 1342146
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2146 lượt.
t ở trong màn đêm thâm trầm. . . . Đường ranh giới Miên Miên đang ngủ say . . . Nhìn cô gái trên giường bất tri bất giác ngủ say, ánh mắt Diệp Hiên Viên hơi sẫm lại, không khỏi nằm vào trong chăn nhẹ nhàng đem cô gái kéo vào trong ngực mình, thở dài một tiếng: Qủa bóng nhỏ, anh không cho em có cảm giác an toàn đến như vậy sao, không đáng để em tin cậy sao? Chỉ là, Dương Chi Hồng, hắn hiện tại cảm thấy để lại người này thật uy hiếp, thật sai lầm.
Trở về nhà ( Thiên Lôi Ái Ái, thuần khiết cẩn thận khi đi vào )
Nhìn vào ngôi nhà vô cùng quen thuộc trước mặt, cô không khỏi rưng rưng nước mắt, bất kể ở chỗ này đã từng xảy ra vui vẻ bi thương hay hợp tan gì đi nữa, nhưng là, không thể chối bỏ, nơi này là nơi cô luôn hoài niệm không muốn xa rời nhất trong thâm tâm.
Mới vừa xuống xe, má Lâm liền sải bước ra đón, hai mắt đẫm lệ vừa ôm cô vừa kêu cô là tâm can bảo bối. Thật lâu sau mới bình tĩnh lại, vừa sờ đến cái eo nhỏ mảnh khảnh của cô, vành mắt lại hồng lên, không khỏi lớn tiếng mắng, giống như cô hay bị Dương Chi Hồng ngược đãi vậy.
Anh hai cười mà không nói, sải bước đi vào trong nhà .
Vừa lúc đó, đột nhiên một thân ảnh giống như má Lâm mới vừa bổ nhào vào cô lúc nãy nhưng mà lần này là hướng về phía ngực anh hai, nũng nịu kêu lên: "Hiên Viên, anh đã trở lại?"
Anh hai rõ ràng sửng sốt, sau đó ngậm lấy nụ hôn như chuồn chuồn lướt nước của cô như muốn giữ lấy đôi môi đỏ mọng đang muốn rời đi, trằn trọc mút vào, xâm nhập càn quét, bàn tay cũng kịp thời nâng lên eo của cô, ôm cô tới trước ngực, tránh cho cô khỏi số mạng tay chân mềm nhũn ra sẽ khuỵu té tại chỗ.
Hôn một chút, cô cũng không biết đã kéo dài bao lâu, cô cũng không biết Kiều Hỷ đang có biểu tình gì, nhưng thời điểm khi cô khôi phục lại tinh thần, cô đã nằm ở trên cái giường quen thuộc của anh hai, mà anh hai thì đang thuần thục cởi quần áo của cô.
Cô lấy tay vòng qua cơ bụng rắn chắc của anh hai, cắn cắn lỗ mũi kiên đĩnh kia. Anh hai sửng sốt, ngay sau đó, đã kịp phản ứng động tác liền càng thêm thô bạo, bàn tay vung lên, quần áo đã như một khối vải rách bị ném xuống dưới giường.
Cô cười cười khẻ, "Anh hai, quả nhiên lúc sáng sớm dục vọng của đàn ông rất mãnh liệt, một chút khiêu khích cũng không chịu nổi."
Anh hai ngậm vành tai như ngọc của cô, thay nhau liếm láp, "Tiểu yêu tinh, em cố ý. . . . . ." Nói xong, bàn tay đẩy hai chân trắng noãn của cô ra gác ở bên hông, sau đó nghiêng người một cái, nóng bỏng cùng trướng thũng quen thuộc kia đã toàn bộ xâm nhập vào dũng đạo non nớt của cô.
Cô yêu kiều hổn hển, nắm lấy bả vai rộng của anh hai "Chậm. . . . . . Chậm một chút. . . . . . Miên Miên không chịu nổi. . . . . ."
Anh hai nghe vậy, lui ra ngoài một chút, tà mị cười một tiếng, "Như em mong muốn." Một giây kế tiếp, lại dùng lực độ cường thế cùng nhiệt liệt hiếm thấy thẳng tiến thật sâu trong mật địa đào nguyên kia lần nữa.
"A ——" cô kêu lên thất thanh, thân thể nghiêng về phía sau, đầu đụng phải đầu giường cứng rắn. Cô bị đau, nước mắt không ngừng ngưng đọng trong mắt, không khỏi oan ức nhìn anh hai .
Anh hai thương tiếc sờ sờ chỗ bị đụng đau của cô, sau đó môi mỏng ghé vào bên tai cô nhẹ nhàng thở dài, "Quả bóng nhỏ, về sau đừng dùng loại ánh mắt này nhìn anh, anh sẽ không nhịn được. . . . . ."
Không nhịn được thương yêu cô sao? Không nhịn được sủng ái cô sao? Trong lòng cô nghĩ đến vui rạo rực .
"Không nhịn được giày xéo em!" Nói xong, anh hai đã giữ chặt lấy eo của cô toàn lực thẳng tiến ."Qủa bóng nhỏ, em vĩnh viễn sẽ không biết bộ dạng mắt to tròn ngập nước của em làm cho người ta thương yêu cỡ nào đâu, tròng mắt mông lung làm cho hăng hái của đàn ông bộc phát, ý muốn giày xéo tăng lên."
Anh hai vừa nói xong, môi mỏng đã đi tới bộ ngực mềm mại, ngậm lấy trái cây đỏ tươi kia, anh hai khẽ thở, "Hôm nay anh rất cao hứng, bởi vì quả bóng nhỏ rốt cuộc biết giúp anh. . . . . . Giúp anh tránh khỏi bị những người phụ nữ khác đeo bám. . . . . . Anh rất cao hứng. . . . . . Anh rất cao hứng. . . . . ."
Lúc này, nước mắt của cô như muốn trào ra, thân thể vui vẻ cùng sảng khoái, cũng vượt xa ra khỏi phạm vi chịu đựng của cô, cô cắn bờ vai rộng của anh hai, cầu xin tha thứ: "Anh hai. . . . . . Anh hai. . . . . . Miên Miên. . . . . . Miên Miên không cần. . . . . ."
Nói xong, cảm giác cứng rắn nóng rực trong thân thể lại tăng thêm mấy phần, thanh âm bất đắc dĩ của anh hai vang lên bên tai cô, "Qủa bóng nhỏ, anh không phải đã nói rồi sao, thanh âm cầu xin mềm mại của em càng làm anh thêm hưng phấn thôi, khi nó đi vào tai anh thì không thể nghi ngờ gì nó chính là âm thanh dụ tình tốt nhất."
Cô mềm nhũn tựa trên vai anh hai, mặt cúi thấp, cái gì gọi là biết vậy đã chẳng làm, cô cuối cùng cũng biết được, cô tại sao có thể đi nhổ răng sư tử đây .
"Ngô. . . . . ." Anh hai cầm eo của cô, mạnh mẽ đẩy lên trên, "Qủa bóng nhỏ, ở dưới người của anh mà em còn dám phân tâm, thật là thèm chơi!"(bảo đảm câu này là nguyên tác nha )
"Ngô. .