Tác giả: Phó Tráng Tráng
Ngày cập nhật: 04:29 22/12/2015
Lượt xem: 1342151
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2151 lượt.
. . . . A. . . . . . Không cần. . . . . ." Mãnh liệt đụng liên tiếp, cô chỉ có thể nũng nịu rên rỉ.
"Bang bang. . . . . ." Trong lúc mơ hồ, cô nghe giống như có tiếng gõ cửa. Đẩy anh hai cái người mà vẫn đang hăm hở cố gắng tiến lên ở trên người cô, "Có người gõ cửa."
Anh hai chậm lại động tác, mày rậm khẽ nhíu lên, cúi người cho cô một nụ hôn nóng bỏng hừng hực, "Bảo bối, chúng ta đừng để ý tới hắn."
"Bang bang. . . . . . Bang bang. . . . . ." Tiếng gõ cửa vẫn kiên nhẫn vang lên đều đều như cũ.
Cô lại đẩy anh hai một cái , "Anh hai. . . . . ."
Anh hai khẽ nguyền rủa một tiếng, "Người nào vậy ?"
Bên ngoài truyền đến thanh âm mềm mại đáng yêu của Kiều Hỷ, "Hiên Viên, Lăng Thịnh online, có chuyện muốn nói với anh."
Anh hai ảo não thở dài, "Lăng Thịnh đáng chết ." Sau đó liếc mắt nhìn ngang dọc địa phương chặt chẽ bên dưới thân thể ngọc ngà của cô, tà nịnh cười một tiếng.
Cô đột nhiên có một loại dự cảm xấu, nhìn anh hai kéo lấy tấm thảm thật dày bên cạnh bao lấy thân thể của mình, vậy mà nóng bỏng kia lại như cũ không có mềm đi chút nào, thanh âm cô run lên hỏi: "Anh hai. . . . . . Anh muốn làm gì?"
Anh hai cười hắc hắc, trực tiếp ôm cô đến trước ngực, tấm thảm dày thật to , che đậy bao lấy thân thể hai người thật chặt chẽ , bên dưới thảm thân thể hai người vẫn còn tiếp xúc thật chặt.
"Không cần. . . . . . Anh hai. . . . . . Không cần. . . . . . Người ta sẽ thấy. . . . . ." Cô giùng giằng, tư thế này quá mắc cỡ, cô không cần, cô không cần. . . . . .
Anh hai hôn một cái lên cái mũi nhỏ yêu kiều của cô, "Thấy thì có làm sao, ai kêu em không cho anh ăn no."
Đường từ gian phòng của anh hai đến thư phòng chỉ ngắn ngủn có vài bước chân, nhưng mà đối với cô mà nói thì thật giống như đang ở chiến trường dài hai vạn năm nghìn dặm xung quanh là đại quân bao vậy. Cô không dám nhìn tới Kiều Hỷ đang đứng trước cửa phòng có dạng biểu tình gì, chỉ cố vùi đầu thật sâu chôn ở trước ngực anh hai, thỉnh thoảng bởi vì đi lại nên trong cơ thể vật kia tựa hồ đang luật động, cô há mồm cắn lấy cái ngực bền trái của anh hai.
Không biết qua bao lâu, anh hai ôm cô ngồi lên ghế sa lon trong thư phòng, tay trái ôm eo nhỏ của cô, tay phải nhận lấy điện thoại, "Tìm tôi có chuyện gì?"
Đầu kia truyền đến thanh âm vui vẻ của Lăng Thịnh, "Nghe nói kẹo bông đã trở về a, thật lâu không gặp rồi ra ngoài ăn bữa cơm đi?"
Giọng nói anh hai không tốt, "Cậu tìm tôi lúc này là muốn phá hư chuyện của tôi chứ gì!" Không đợi Lăng Thịnh trả lời liền "Pằng" một tiếng cúp điện thoại, nhìn cô đang ở trong ngực nhũn như con chi chi, nhẹ nhàng cười một tiếng, ôm eo nhỏ của cô lại bắt đầu tiếp tục chuyện còn dang dở lúc nãy .
"Leng keng. . . . . ." Điện thoại giống như cùng hai người đối nghịch, cũng kiên nhẫn không ngừng vang lên.
Cô giãy giụa lên tiếng, "Anh hai, điện thoại. . . . . ."
"Này" anh hai nhận lấy điện thoại, giọng nói tà ác, "Có chuyện nói mau, không có thì mau cút. . . . . . Cái gì tìm kẹo bông. . . . . . Miên Miên, điện thoại của em ."
"Này" cô nhận lấy điện thoại, nhẹ giọng hỏi.
"Là anh á. . . . . . Kẹo bông, em đã trở về, cũng không nói cho anh biết một tiếng, anh hai em trọng sắc khinh bạn coi như bỏ đi rồi, kẹo bông đáng yêu, em cư nhiên cũng thế. . . . . .Lăng Thịnh ca ca thật đau lòng. . . . . . Lăng Thịnh ca ca quá thương tâm!"
"Dạ. . . . . . Em mới. . . . . . Mới trở về. . . . . . Ngô. . . . . . A. . . . . ." Cô đứt quãng đáp lời, đồng thời trừng mắt liếc anh hai đang cười đến đắc ý, anh là cố ý. Động tác phía dưới của anh hai vẫn không ngừng, nóng rực kích động kia vẫn ở trong cơ thể cô không ngừng xen kẽ, tiến vào. . . . . .
"Kẹo bông. . . . . . Em . . . . . Thanh âm giống như không yên, còn hơi kiều mỵ, không phải là. . . . . . Không phải là Diệp cọc gỗ ở bên cạnh em chứ, vẫn còn ở. . . . . . Bên cạnh của em sao. . . . . ." Lời nói của Lăng Thịnh ngập ngừng, không khó để phỏng đoán hình dung ra vẻ mặt như tên trộm gian trá của anh ta lúc này.
Mặt cô đỏ lên, không biết đáp lại như thế nào, đúng lúc anh hai cướp đi điện thoại, "Biết rồi, còn không thức thời cúp điện thoại!" Không đợi Lăng Thịnh trả lời, trực tiếp cắt ngang điện thoại, có khác lần trước một chút là lần này ngay cả dây điện thoại anh hai cũng rút ra hết.
Thở dài một hơi, anh hai đe dọa nhìn cô, "Rốt cuộc không còn ai quấy rầy nữa."
Cô nằm ở trên người anh hai âm thầm thở dốc, dịu dàng nói: "Anh hai, em đói bụng." Mới trở về liền làm chuyện tổn hao thể lực như vậy, thần tiên cũng chịu không nổi.
Anh hai khẽ vuốt ve bụng nhỏ của cô, cười đến tà mị, "Nơi này, không phải rất no rồi sao?" Nói xong còn cố ý vuốt một cái kiên đĩnh nóng bỏng kia .
Nhất thời, cô run rẩy liên tiếp, xuân triều mãnh liệt, nắm vai anh hai thét lên thật chói tai, "A. . . . . . Anh hai. . . . . . Đừng. . . . . . Không nên như vậy. . . . . ."
Nghe tiếng cô, tròng mắt đen của anh bổng chốc thâm thúy thêm vài phần, đỡ eo nhỏ của cô, làm cho cả người thuận thế té ở trên ghế sa lon, sau đó giơ cao cái chân trắng nõn mềm mại ki