Tác giả: Phó Tráng Tráng
Ngày cập nhật: 04:29 22/12/2015
Lượt xem: 1342114
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2114 lượt.
vuốt lông mày, có chút ác ý dựa tới, "Được phép Diệp đại tổng tài của chúng ta không quan tâm cảnh xuân lộ hết ra bên ngoài, nhưng mà cô em gái đơn thuần của chúng ta cũng không thể thản nhiên cùng bình tĩnh được như vậy nha."
Diệp Hiên Viên không nói gì, chẳng qua là nhìn thật sâu người phụ nữ mặt mũi mỹ lệ nhưng lại có vẻ hơi dữ tợn trước mắt một cái, sau đó cũng không quay đầu lại sãi bước đạp cửa đi ra ngoài.
Chỉ chốc lát sau, bên trong nhà vang lên một mảnh huyên náo những âm thanh hỗn loạn của đồ vật rơi xuống đất.
"Diệp Hiên Viên, tôi sẽ không bỏ qua cho anh, tôi sẽ không!" Cô gái cất tiêng kêu gào thê lương .
Vui mừng
Lăng Thịnh lái xe mang cô tới một khách sạn tráng lệ trong thành phố. Đỗ xe xong, Lăng Thịnh kéo cô đi thẳng lên tầng mười sáu.
"Kẹo bông, em ở chỗ này chờ anh. Anh đi một chút sẽ về." Sau khi Lăng Thịnh thông báo xong, liền để cô một mình trong cái phòng rộng lớn hoa lệ này .
Cô thật không biết rốt cuộc Lăng Thịnh muốn dẫn cô tới đây để làm gì nữa, cũng không biết chuyện tốt mà hắn nói rốt cuộc sẽ mang tới ngạc nhiên lớn nào cho cô nữa đây. Ở trong phòng nhàm chán không có việc gì làm, cô bước chậm đến gian phòng hào hoa có cửa sổ dài sát đất bên cạnh.
Liếc nhìn bên ngoài một chút, thật là một bức tranh về đêm xinh đẹp. Mọi cảnh vật xung quanh dưới ánh đèn nêông phát sáng rạng rỡ dưới bóng đêm tối tăm, lóe lên những ánh sáng rực rỡ đầy hoa lệ. Coi như là vào ngày thường phố xá sầm uất có vẻ lạnh lùng trang nghiêm thì giờ đây, những tòa nhà cao vút ấy cũng đột nhiên trở nên cực kỳ nhu hòa mềm mại.
Cô thở dốc, cô giãy giụa, cô ưm, "Anh hai. . . . . . Đừng. . . . . ." Nào có ai vừa đến liền không nói hai lời trực tiếp nhào lên như vậy, quá cái gì kia rồi.
Anh hai áp chế hai cánh tay đang giãy giụa của cô, làm như mắt điếc tai ngơ bắt đầu đem nụ hôn nóng bỏng từ trên gương mặt lan tràn đến cái cỗ trắng nõn, cũng từ từ dùng lực đạo ở bộ ngực mềm mại đầy đặn. . . . . .
Cả người cô mềm nhũn, như muốn ngã nhào. Anh hai tay mắt lanh lẹ vịn eo nhỏ của cô, bàn tay thuận thế nhắc tới, ôm cô tới trước ngực, sau đó trực tiếp đi về phía giường lớn bên trong căn phòng xa hoa, không cần nói anh ấy muốn gì người ta nhìn vào cũng đủ hiểu rõ lòng dạ Tư Mã Chiêu của anh rồi.
Thật lâu sau, anh hai mới ngừng lại động tác tà mị, nằm ở bên cổ cô nhẹ nhàng thổi khí nóng, "Qủa bóng nhỏ. . . . . . Anh rất nhớ em. . . . . ."
Cô ngẩn ra, dừng lại mọi động tác. Thanh âm của anh không hề giống với thanh âm réo rắc đầu độc lòng người như Tần Nhật Sơ, nhưng lại rõ ràng mang theo một cỗ lực lượng kỳ dị xuyên thấu lòng người. Cô giơ tay lên, sờ lên đường nét gương mặt tuấn tú ngũ quan rõ ràng của anh hai, lẩm bẩm ra tiếng: "Anh hai, anh ốm đi nhiều rồi."
Anh hai nghe vậy, cười ha ha lên , "Thật là nhạy cảm, bất luận là mắt hay là. . . . . . Thân thể!" Nói xong, ngón tay dài thẳng tắp cũng từ từ thăm dò xuống phía dưới đào nguyên đã khẽ lan tràn ướt át.
Nhẹ nhàng cười một tiếng, "Ướt." Ngẩng đầu lên, anh hai tà khí hướng vành tai như ngọc của cô mà thổi khí tức.
Cô đỏ bừng cả mặt, không kìm hãm được nghiêng đầu chôn ở trong gối nằm mềm mại .
Thật là ghét anh hai, đã được tiện nghi lại còn khoe mẽ.
Anh hai thấy bộ dáng đà điểu của cô, chỉ cười cười chế nhạo, sau đó thân thể tinh tráng từ từ tuột đi xuống, bàn tay có lực đẩy ra hai chân đã không còn gì che đậy của cô, đặt mình ở giữa, ngón tay dài càng không ngừng đút vào thật nhanh, cho đến khi cô liên tiếp thét chói tai, chất lỏng loạn tung tóe, anh hai mới miễn cưỡng dừng lại động tác, nâng cao chân nhỏ của cô đặt ở trên vai .
"Thoải mái không? Qủa bóng nhỏ?" Loáng thoáng bên tai cô là thanh âm hấp dẫn đê mê sâu kín truyền đến.
Toàn thân cô run lên, lòng vẫn chưa hoàn toàn bình phục lại, vẫn mạnh mẽ thở hổn hển.
Anh hai thật giống như tự nói tự nghe: "Anh sẽ cho em hưởng thụ tốt hơn nữa, tiểu bảo bối của anh." Tiếng nói vừa dứt, anh hai liền cúi đầu, môi mỏng hướng về phía mật địa ướt đẫm mà hôn lên.
"Không. . . . . . Đừng. . . . . . Nơi đó. . . . . . Anh hai . . . . . Bẩn. . . . . ." Cô run chân, làm thế nào cũng không cự tuyệt được môi mỏng mút vào hữu lực cùng cái lưỡi linh hoạt của anh hai giống như đang ở chỗ không người mà tiến quân thần tốc. Nóng quá. . . . . . Háo sắc tình. . . . . . Thật thoải mái. . . . . . Lại thật khó chịu. . . . . .
Thân thể mới vừa bình ổn ngọn lửa mà hô hấp bình thường, giống như lại bị người khác cố ý lại đốt lửa lên lần nữa. Loại cảm giác dậy sóng đó vừa quen thuộc cũng vừa xa lạ ở trong thân thể cô khoáy động không ngừng rời đi, chạy trốn, mang theo từng tia bướng bỉnh cùng đào khí, dường như muốn đem toàn thân cô thiêu đốt cho đến khi không còn gì cả.
Thanh âm anh hai chậc chậc mút vào, liếm láp, cô ma sát chân, khó nhịn cong eo lên, hương thơm ngọt ngào trong miệng cũng ướt át trào ra một mảnh, "Anh hai . . . . . . Miên Miên khó chịu. . . . . . Đi vào. . . . . ."
Anh hai giống như khôn