XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cấm Kỵ Chi Luyến

Cấm Kỵ Chi Luyến

Tác giả: Phó Tráng Tráng

Ngày cập nhật: 04:29 22/12/2015

Lượt xem: 1342281

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2281 lượt.

ang dậy sóng muốn đánh tới, toàn thân tê dại, liên tiếp cao thấp rung động. . . . . .
Anh hai bộ dáng tựa hồ rất vui vẻ, trong thanh âm mang theo nụ cười thản nhiên: "Thật là đáng yêu, khắp nơi đều là màu phấn hồng mê người!" Vừa nói xong, môi mỏng đã rời đi ngực nhạy cảm của cô, đi tới kích thích vành tai cô càng thêm nhạy cảm, nhẹ nhàng thổi khí nóng, "Nhạy cảm như vậy sao, ngay cả nơi này cũng đỏ. . . . . ."
Cô cắn chặt răng, nỗ lực đối kháng khí nóng mang tới xung động muốn rên rĩ ra tiếng của mình, người đàn ông này, luôn thích ở trên giường mà giày vò cô, nhất định phải dùng những thứ từ ngữ khích bác mắc cỡ ấy tác động đến thần kinh yếu ớt của cô.
"Không nói lời nào sao?" Bàn tay anh hai đột nhiên hung hăng nắm lấy bầu ngực trắng mềm mại của cô, "Vậy chúng ta xem thử một chút cái miệng nhỏ nhắn phía dưới muốn nói như thế nào?" Ngón tay dài tìm tòi, mang chất lỏng róc rách của cô ra bên ngoài, thấm ướt cả cánh hoa của cô.
"Ướt!" Anh hai lại móc lấy mấy cái ở bên trong, giống như đã mất kiên nhẫn, đỡ cái mông tròn vểnh lên, ra sức xông lên phía trước, "Thật là sảng khoái!" giọng anh hai mang niềm vui thích vô hạn, động tác càng bộc phát thêm cuồng dã nhiệt tình.
Cô ưỡn thân thể, thừa nhận phân thân nóng rực cùng luật động nhanh chóng của anh hai. Mắt chỉ nhìn thấy trời xanh mây trắng xinh đẹp trên đầu, đẹp như vậy, trong suốt như vậy .
Trong nháy mắt, cô giống như nghe được cả thanh âm của đóa hoa đang nở, tốt đẹp như thế rực rỡ như thế, làm cho người ta mê luyến không dứt.
Đó chính là chân ái .
Uy hiếp
Sau lần đó đến bây giờ, mỗi khi cô nhớ tới buổi chiều ngày hôm ấy mặt vẫn hồng tim vẫn đập không dứt, nhưng cũng trong đêm hôm ấy anh hai cũng đã dọn tới Kiều gia ở.
Thật ra thì nói là dọn ra ngoài ở cũng không hẳn là đúng, vì anh hai ngoài việc không trở về nhà ngủ, nhưng những đồ dùng cá nhân của anh vẫn giữ nguyên vị trí cũ không có dọn đi theo .
Nắm lấy con châu chấu kết bằng cỏ anh hai cho sau khi hoan ái (lúc nhỏ, anh hai cũng từng cho Miên Miên), cô bị anh hai mang đi đưa đến nhà Lăng Thịnh. Cô không biết tại sao cô không thể ở nhà chờ anh hai, nhưng mà nghĩ lại anh hai làm như vậy nhất định là có đạo lý của anh. Hơn nữa, nơi mà không có anh, nhà cũng không thể được coi là nhà đúng nghĩa nữa, sống ở đó cô cũng chỉ có thể ngẩn ngơ mà đếm sự tịch mịch trong đêm thôi, không có ý nghĩa gì cả.
"Kẹo bông. . . . . . Anh đói bụng. . . . . ." m thanh gọi hồn của Lăng Thịnh ở dưới lầu vang lên.
Cô thu hồi sự hoài niệm thương nhớ, đứng dậy bước nhanh vội chạy xuống lầu dưới.
Kể từ khi tới nhà Lăng Thịnh, sau một hôm cô dùng một chén cơm rang trứng cứu vớt cho người đói bụng đến sắp ngất xỉu là Lăng Thịnh xong, cũng từ đó cô liền trở thành đầu bếp riêng cho anh ta, mỗi ngày buổi tối điều phải nghĩ cách biến đổi chuẩn bị những món ăn đơn giản để lót đầy dạ dày hắn.
Dĩ nhiên, lúc đầu cô còn nghiêm túc kháng nghị, nhưng chỉ trong chớp mắt, Lăng Thịnh liền làm mặt uất ức đứng ở trong góc tịch mịch mà lấy tay vẽ vòng tròn. Thôi thôi, cho dù ai nhìn thấy bộ dạng một mỹ nhân kiều mỵ điềm đạm đáng yêu như thế cũng phải mềm lòng thôi, vì vậy cuối cùng cô cũng là không có chí khí mà bị khuất phục. Nhưng dù gì cũng chỉ là một bữa cơm thôi mà, tranh thủ để rèn luyện thân thể luôn cũng tốt lắm. Anh hai không phải đã từng nói thể lực của cô rất yếu rất kém cỏi sao.
Chỉ là, nói đến thì thật kỳ quái, cô nhớ về cái khoảng ăn uống trước kia của Lăng Thịnh rất khó khăn đòi hỏi, nhưng mà ở trước mặt cô bây giờ luôn là một bộ dáng ngoan ngoãn dễ nuôi hết sức. Thật sự nói không ngoa là cô làm món gì, hắn liền nhất định sẽ nể mặt mà ăn sạch sẽ, hoàn toàn không giống với miêu tả từ miệng của đầu bếp Lăng gia về cái người kén cá chọn canh yêu cầu cao kinh thiên động địa quỷ khiếp thần sầu Lăng gia Đại công tử Lăng Thịnh đây. (sức mạnh của tình yêu ghê gớm thật. . . . . . Ai, Lăng mỹ nhân, đáng tiếc!)
Chỉ là, những thứ này cô đều mặc kệ không quan tâm, cô chỉ là thông qua việc đếm số lần ăn khuya của hắn mà từ từ chờ đợi anh hai về.
Tối nay chính là bữa ăn thứ hai mươi mốt, cũng đánh dấu cô đã rời nhà suốt cả một tháng, mà đó cũng đánh dấu đã ba mươi ngày lẻ hai mươi mốt giờ cô không gặp anh hai rồi.
"Lăng Thịnh thiếu gia, hôm nay anh muốn ăn cái gì?" Cô buộc lại tạp dề, hỏi người đàn ông yêu mị đang ngồi bên cạnh bàn ăn nghĩ đến món ăn mà nuốt hết nước miếng.
Con ngươi Lăng Thịnh đảo nhanh một vòng, "Bánh trôi đậu đỏ được chứ?"
"Bánh trôi đậu đỏ hả?" Cô xoa xoa tay, "Sẽ hơi lâu một chút nha."
Lăng Thịnh không thèm để ý khoát khoát tay, "Không có sao cả anh có thời gian, nhưng bây giờ em cũng tranh thủ làm sớm đi."
Nếu lão đại đã nói như vậy, cô cũng không quan tâm nữa. Trực tiếp từ trong tủ lạnh lấy ra nhân bánh đậu đỏ, lại lấy ra một túi bánh trôi, bắt đầu vì bữa ăn khuya tối nay mà phấn đấu.
Một giờ sau, một nồi bánh trôi đậu đỏ nóng hổi đã được bưng lên bàn. Cô lấy ra cái chén nhỏ, múc một chén cho lăng thịnh, đẩy tới trước mặt hắn.
"Ăn ngon không ?" Cô hỏ