Tác giả: Phó Tráng Tráng
Ngày cập nhật: 04:29 22/12/2015
Lượt xem: 1342279
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2279 lượt.
thật sát bên người, xấu hổ gật đầu một cái: "Em cũng nhớ anh. . . . . . Anh hai. . . . . ."
Anh hai không nói gì, chỉ có cái đầu càng nỗ lực dụi vào trong cổ cô, bộ dạng thật ngoan ngoãn giống như một con mèo nhỏ đang làm nũng, sợi tóc mềm mại cọ xát da thịt làm cô cảm thấy một mảnh tê dại.
Hồi lâu, cô giơ tay lên, giữ lấy đầu anh hai, có chút lo lắng hỏi: "Anh hai, anh không sao chứ?" Anh hai không phải người thích làm nũng như vậy, nhìn bộ dạng mệt mỏi của anh, chẳng lẽ công ty đã xảy ra chuyện gì rồi.
Giữa lúc cô đang thấp thỏm, con ngươi tĩnh mịch của anh hai vẫn không nhúc nhích nhìn chăm chú vào cô, con ngươi đen như dòng nước xoáy cứ lẩn quẩn như thay thế cho ngàn vạn ngôn từ muốn nói, anh hai cứ chăm chú nhìn cô không chớp mắt như vậy, thật lâu sau, mới kéo lấy bàn tay mềm mại không xương của cô để lên trên ngực mình, nhẹ nhàng mở miệng, "Qủa bóng nhỏ, đáp ứng anh, dù cho xảy ra bất kể chuyện gì đi nữa cũng không được rời khỏi anh, bất luận người khác có nói cái gì em cũng phải tin tưởng anh, chỉ cần nghĩ tới anh, tin tưởng anh là đủ rồi."
Anh hai vuốt ve mặt của cô, "Anh muốn dọn ra ngoài ở hai tháng, em chờ anh trở lại."
Cô chống thân thể ngồi dậy, "Tại sao lại như vậy? Anh muốn dọn đến nơi nào?"
Ánh mắt anh hai ảm đạm, thật lâu mới thở ra "Nhà của Kiều Hỷ."
"Nhà của Kiều Hỷ? Tại sao anh phải dọn đến đó?" Cô lôi kéo vạt áo anh hai, gấp gáp hỏi.
Trên gương mặt anh tuấn của anh hai hiện lên một tia cười quỷ dị, "Bắt kẻ thông dâm!"
Đầu cô giờ đây đầy dấu hỏi, cái gì gọi là bắt kẻ thông dâm hả? anh muốn bắt gian người nào?
Anh hai hình như cũng nhìn thấu nghi ngờ của cô, hôn lên khuôn mặt cô, trấn an nói: "Cô ta không phải có con sao, anh lại rất hiếu kỳ muốn xem người nào mà có bản lãnh lớn như vậy, để cho Diệp Hiên Viên anh đây mang cái danh bị cắm sừng lớn." Nói xong, trên gương mặt tuấn dật của anh hai hiện lên vẻ tươi cười, nhưng mà lại không khỏi làm cho toàn thân cô thấy phát rét.
Bất tri bất giác, trong lòng dâng lên một tia đau nhói, cô kéo bàn tay anh hai, đưa lên trên lồng ngực của cô, "Anh hai, anh đừng cười như vậy, Miên Miên cảm thấy rất đau lòng, nơi này sẽ rất đau."
Bàn tay to của anh hai trở nên cứng đờ, sau hơn nửa ngày mới hồi phục lại tinh thần, hướng về phía cô tà mị cười một tiếng, "Em đã trưởng thành lớn lên nhiều rồi." Nói xong, bàn tay còn cố ý dùng sức cầm cái mềm mại đẫy đà kia .
Mặt cô đỏ lên, giùng giằng muốn thối lui khỏi ngực anh hai, lực đạo không nặng không nhẹ đấm lên ngực anh hai, "Ghét, ghét anh hai."
Anh hai cười ha ha, hung ác dùng lực kéo thân thể của cô đến phía trước rồi nghiêng người một cái, tà khí áp sát vào bên tai của cô nhẹ nhàng hà hơi, "Qủa bóng nhỏ, anh đói bụng."
Trong lòng cô có một loại dự cảm cực kỳ không hay, hình như anh hai nói đói là ý chỉ. . . . . . Cô rúc đầu, "Em. . . . . . Em gọi má Lâm làm chút thức ăn cho anh nha."
Anh hai lắc đầu một cái, cười cười, "Má Lâm đi xuống núi rồi."
"Vậy. . . . . . Để em đi làm chút thức ăn cho anh . . . . . ." Cô vẫn cố gắng giãy giụa .
"Không cần. . . . . ." Anh hai còn lắc đầu thêm một cái, cúi người đè cái môi mỏng khêu gợi xuống, "Không cần phiền toái như vậy, anh chỉ cần em cởi hết y phục nằm ở chỗ này anh liền no thôi."
Tiếp theo lời nói tà nịnh này, anh hai vung tay lên, đồ ngủ chỉ tạm xem như đơn bạc trên người cô cũng đã không cánh mà bay, toàn thân trần truồng như trẻ con mới sinh, chỉ có thể nằm ở trên tấm thảm, mặc tình anh hai hưởng dụng.
Anh hai hôn từ mặt xuống dọc thân thể cô rồi từ từ đi đến hạ thân mềm mại, hôn đến mức, như mang theo một tia lửa. Cả người cô đều tê dại một hồi, nhưng lí trí cô vẫn còn nhớ rõ bên ngoài đang là cảnh xuân nhộn nhịp, "Anh hai . . . . . ."
Động tác anh hai vẫn không ngừng, "Làm sao vậy ?"
Hai má đào của cô nhanh chóng nóng lên, cả người đều cảm thấy một mảnh lửa nóng, "Bên ngoài còn đang là ban ngày. . . . . ."
Anh hai nghe vậy cười một tiếng, buông lỏng ôm cô lên, đi về hướng cửa sổ.
"Làm gì vậy?" Hành động này của anh hai cô thấy làm sao sao ấy không giống với dáng vẻ muốn tới kéo lại rèm cửa sổ.
Quả nhiên anh hai nhẹ nhàng ôm cô thả ngồi lên khung cửa sổ, trên khuôn mặt tuấn mỹ trở nên lóe sáng đến chói mắt dưới ánh mặt trời, "Anh muốn thử mùi vị yêu em dưới ánh mặt trời một lần."
Không còn kịp kháng nghị, anh hai đã cường thế tách hai chân mềm mại của cô ra , động thân đi vào.
"Đau. . . . . ." Động tác quá cường thế, cô vẫn còn chưa thích ứng kịp, to lớn thũng trướng ma sát dũng đạo khô khốc kia, làm cho cô cảm thấy có chút đau.
Anh hai nghe vậy, dừng lại động tác thẳng tiến dữ dội, dừng lại ở chỗ sâu trong thân thể cô. Ngón tay dài đi đến nụ hoa nhỏ đáng yêu trước cái ngực trắng noãn đẫy đà của cô, cúi đầu ngậm vào trong miệng hơi dùng sức cắn xé liếm láp.
"A. . . . . ." Cô nhẹ nhàng thấp giọng hô một tiếng, thân thể từ từ mềm nhũn ra, cái mông cô chống đỡ ở trên khung cửa sổ có thể nhạy cảm nhận thấy cái lạnh như băng của kim loại, nhưng nội tâm cô lại như có sóng triều đ