Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cấm Kỵ Chi Luyến

Cấm Kỵ Chi Luyến

Tác giả: Phó Tráng Tráng

Ngày cập nhật: 04:29 22/12/2015

Lượt xem: 1342103

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2103 lượt.

g nghe thấy khẩn cầu khó nhịn của cô, đầu lưỡi linh hoạt bắt đầu bắt chước nhiệt thiết tráng kiện dã man đâm vào dọc theo dũng đạo trơn trợt một cách mạnh mẽ, hữu lực đụng vào.
Cô vô lực giãy giụa, không cách nào chạy trốn, chỉ có thể không ngừng phát ra âm thanh ngâm kêu, chỉ cảm nhận được anh hai ngậm một hớp mật hoa, tà khí đưa vào trong môi đỏ của cô.
"Qủa bóng nhỏ, nếm thử một chút mùi vị của mình đi, ngọt ngào lắm đấy." Anh hai dán lên môi của cô, tà nịnh cười nói.
Cô giống như bị đầu độc làm cho mụ mị đi, ngoan ngoãn đưa cái lưỡi thơm ra, liếm liếm môi mỏng hấp dẫn của anh hai, "Ngọt. . . . . ."
Giống như động tác của cô kích thích đến anh hai, ánh mắt của anh hơi chậm lại, sau đó con ngươi đen đặc âm thầm trở nên thâm thúy nóng bỏng hơn .
"Em xong rồi, Qủa bóng nhỏ !"
Bàn tay vừa nhấc lên, cầm cây lửa nóng cứng rắn cứ như vậy không chút kiêng kỵ mà vọt vào, mang theo vô hạn nhiệt độ cùng khát vọng, không để ý cô hơi kêu đau, mãnh liệt lại dã man bắt đầu đụng chạm.
"Đau. . . . . ."
"Cô bé xấu xa, nói láo, chỉ có đau thôi sao?"
"Không cần. . . . . . Quá nhanh. . . . . . Không chịu nổi. . . . . ."
"Thật là một đứa bé không ngoan, bị cắm ra đầy chất mật liên tiếp, còn nói không chịu nổi. . . . . ."
"Ngô. . . . . . Anh hai. . . . . . Không cần tiến tới trước nữa. . . . . . Bụng nhỏ bị đội lên rồi. . . . . ."
"Nói bậy, anh còn chưa có đi vào toàn bộ !"
"A. . . . . ."
"Lại muốn ngất xỉu, thân thể kém như vậy, nên bồi bổ thật tốt rồi !"
. . . . . .
Tại đại sảnh ở phía ngoài, khuôn mặt tuấn tú của Lăng Thịnh đen lại từ từ ra ngoài rồi nhìn lại cửa phòng Diệp Hiên Viên hài lòng xỉa răng, tức giận nói: "Tôi nói hai người không thể nhỏ giọng một chút sao? \'phòng cho tổng thống\' cách âm tốt như vậy cư nhiên cũng có thể bị thanh âm của các người xuyên tường mà đi qua. Xem lại một chút dùm đi, người ta cũng là một thanh niên nhiệt huyết bình thường mà!" Lăng Thịnh vừa nói xong, bên trong quần đã đội lên, vô lực buông tay.
Diệp Hiên Viên nhìn một chút cái quần bị đội lên kia, không khỏi cười ra tiếng, "Cậu . . . . . Có muốn tắm trước hay không . . . . . ."
"Hừ! Không cần!" Lăng Thịnh tức giận liếc mắt, "Có chuyện gì nói mau, tôi không có thời gian!"
Diệp Hiên Viên đi tới bên cạnh tủ lạnh, cầm một lon coke ướp lạnh đưa cho Lăng Thịnh, "Chuyện đã làm xong rồi hả?"
Lăng Thịnh cầm cola lên, thỏa mãn rên rỉ ra một tiếng, "Tốt lắm, Kiều Hỷ đồ ngốc kia thật đúng cho rằng đêm xuân đó là cậu rồi, hiện tại bức trâu phải đem cái đuôi dựng thẳng lên nữa là xong rồi."
Tròng mắt đen của Diệp Hiên Viên bỗng buồn bã, ngay sau đó lại dịu dàng cười lên, "Tốt lắm, thực hành bước thứ hai, đùa quá hoá thật."
"Phụ nữ có thai, dễ dàng xảy ra án mạng lắm nha!" Lăng Thịnh có hảo ý nhắc nhở.
Diệp Hiên Viên liếc mắt nhìn Lăng Thịnh đối diện đang dán miệng vào lon cola, quỷ dị cười một tiếng, "Khiến cô ta có một cuộc đời sống không bằng chết, không phải là cho thấy bãn lãnh của người nhà Lăng gia sao?"
"Hảo tiểu tử, tớ cũng biết cậu muốn đánh chủ ý này với tân dược của nhà tớ mà." Lăng Thịnh mềm mại đáng yêu cười một tiếng, "Chỉ là, tớ cũng nghĩ muốn thử một chút hiệu quả lâm sàng của tân dược kia nha."
Hai người đồng thời nhe răng cười một tiếng, bên trong nhà tản mát ra một loại hơi thở mang mùi máu tanh .
"Đúng rồi." Tựa như nhớ tới cái gì đó, "Tên tiểu tử Kiều Chấn Vũ kia giống như muốn tìm cách gì đó đối phó với chị của hắn, gần đây vẫn chưa từ bỏ ý định đi tìm người khắp nơi, tuyên bố muốn báo thù thay mẹ !"
Diệp Hiên Viên khẽ khép hờ đôi mắt, mở mắt ra lần nữa thì trong mắt đã là một mảnh khôn khéo cùng nụ cười quỷ dị, "Vậy thì chúng ta cũng không ngại giúp hắn một tay."
Lăng Thịnh hất lon cola ra, nhẹ nhàng cười ra tiếng, "Tất nhiên, tớ thích nhất là giúp người làm niềm vui mà ."
Tại một nơi xa hai chị em Kiều gia không hẹn mà cùng dâng lên một cỗ lạnh lẽo, mùa xuân không phải đã đến rồi sao, tại sao vẫn còn rét lạnh như vậy a
Trả thù 1
Trên đường cái âm lãnh, ánh trăng thê lương âm thầm rọi xuống, chung quanh một mảnh không khí quỷ dị lạnh như băng bao trùm.
Đúng lúc này, trong hẻm nhỏ cách đó không xa, có một người thanh niên say xỉn lảo đảo bước ra, trong tay còn cầm theo nửa chai rượu, sắc mặt đều đỏ cả lên, trong miệng còn hùng hùng hổ hổ lẩm bẩm, "Kiều Hỷ. . . . . . Cái con tiện nhân kia . . . . . . Nấc. . . . . . Đừng có mà . . . . . . Đừng để cho ta bắt được. . . . . . Nếu không. . . . . . Lão tử. . . . . . Lão tử. . . . . . Làm chết ngươi. . . . . . Con mẹ nó thối *****. . . . . ."
Tiếng chửi rủa của người thanh niên theo men say từ từ lên cao cũng mắng càng ngày càng lớn hơn, trên đường phố lạnh lẽo không bóng người thỉnh thoảng truyền đến thanh âm vọng lại.
Chợt, từ trong hẻm nhỏ u ám bên cạnh, vài người đàn ông than hình cường tráng đi ra.
"Kiều đại thiếu gia Kiều Chấn Vũ đúng không?" Người đàn ông cầm đầu hỏi để xác nhận.
Đang trong men say Kiều Chấn Vũ mông lung mở mắt ra, "Mày tưởng mày là ông nội tao sao, mày l