Tác giả: Phó Tráng Tráng
Ngày cập nhật: 04:29 22/12/2015
Lượt xem: 1342081
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2081 lượt.
g bởi vì em khó sanh mà chết, dì nhỏ cũng phải gả cho cha người mà dì ấy không thích, ngay cả cha cũng là vì em một đứa con riêng mà đi bôn ba, cuối cùng còn chết ở xứ người. Tất cả. . . . . . Tất cả những người thân cận em yêu thương nhất cũng đều lần lượt rời đi, em làm sao có thể để cho người thân và là người em yêu nhất ở hiện tại rời xa em lần nữa ! Anh hai, anh nói đi, em làm sao có thể ích kỷ để cho anh phải chịu khổ một mình như vậy!"
Qua nhiều năm như vậy, cô rốt cuộc cũng có thể to gan nói lên những suy nghĩ trong lòng mà bấy lâu nay luôn chôn dấu, trong lúc nhất thời tản đá trong lòng luôn đè nén cuối cùng cũng có thể bỏ xuống mây đen cũng đã tản ra cô đã từng nghĩ nếu có một ngày phải nói ra hết cô sẽ có một chút nhẹ nhõm, nhưng mà dưới tình huống này, là tình hình muôn vàn khó khăn không nói không được như vậy !
Hiển nhiên anh hai cũng không ngờ tới một người luôn luôn ôn thuận như cô đây sẽ có sức lực lớn như vậy có thể đẩy hắn ra, hơn nữa lớn tiếng rống lên với hắn, nhất thời có chút kinh ngạc, tựa vào bên vách tường thật lâu không cách nào nói ra dù chỉ một chữ .
Cô từ từ cúi thấp thân thể, lớn tiếng khóc ồ lên, "Tại sao có thể đối với tôi như vậy, rõ ràng. . . . . . Tôi chỉ muốn cùng người trong lòng sống thật tốt, rõ ràng tôi chỉ muốn một chút xíu hạnh phúc đơn giản như vậy mà thôi, tại sao các người cũng không cho tôi, tại sao muốn ép tôi. . . . . ."
Đột nhiên, truyền tới bên tai một tiếng than thở nhỏ đến gần như không nghe thấy , tiếp đến có một cánh tay ấm áp có lực ôm lấy cô kéo vào một bờ ngực ấm áp quen thuộc, "Thì ra là vậy, em dấu anh nhiều chuyện như vậy sao, thì ra là em luôn sống trong tự trách không vui sướng như vậy sao!"
Anh hai ôm cô vào trong ngực, thân thể cô lạnh như băng do ngồi trên đất, "Anh chưa nói cho em biết, chuyện của mẹ anh sao ?"
Mẹ của anh hai sao, trong trí nhớ của mình cô chỉ nhớ có một lần má Lâm mụ từng sâu kín đề cập tới, ngoài lần đó ra thật không có ai nhắc tới cả.
Lại nghe anh hai nói tiếp : "Mẹ anh gọi là Diệp Vân Mai, là một phụ nữ rất dịu dàng. Có đôi khi, anh cũng sẽ cảm thấy người của bà cũng y như tên bà, lạnh nhạt thoát tục thật đẹp giống như một đóa hoa được làm bẳng những áng mây trắng trên trời , nhưng nội tâm thì thật bền bỉ kiên cường, giống như một đóa Hàn Mai nở rộ trong tuyết. Mẹ là một trong hai người phụ nữ anh yêu nhất trong đời này, bà mang cho anh sinh mạng, dạy cho anh đạo lý làm người, nhưng là. . . . . ." Thanh âm anh hai nhàn nhạt ấm áp bỗng ngưng lại, đổi thành một loại ngữ điệu dữ tợn căm hận khác , "Nhưng mà , là Nguyễn Diệp Thành hại cuộc đời của bà ! Mẹ của anh nguyên là một tiểu thư khuê tú nề nếp con nhà đại gia ,ông ngoại mất sớm, trừ việc để lại cho bà một khoản gia sản, thật là không lưu lại cái gì nữa ! Vốn là, dựa vào khoản tiền kia, mẹ có thể áo cơm không lo qua hết hơn nửa đời người, nhưng mà. . . . . . Nhưng mà cũng bởi vì Nguyễn Diệp Thành, hắn lừa gạt tình cảm của mẹ , đoạt gia sản của mẹ để thành lập Nguyễn thị. Sau đó lại cùng Tần Ngôn Minh bày mưu đặt kế , vứt bỏ mẹ đã không còn giá trị lợi dụng , khi đó mẹ chỉ mới hai mươi tuổi, trong bụng còn đang mang thai anh , cứ như vậy. . . . . . Cả người không có đồng nào bị đuổi ra cửa, lưu lạc nơi đầu đường!"
"Anh hai. . . . . ." Cô không biết mẹ của anh hai là bởi vì. . . . . . Cô cũng không biết cha tuyệt nhiên tàn nhẫn như vậy ! Cầm tay anh hai cô dịu dàng an ủi: "Cũng đã qua rồi. . . . . . Anh hai, tất cả đều đã là quá khứ. . . . . ."
"Quá khứ?" Thanh âm anh hai bỗng dữ tợn, "Em có biết mẹ anh đã phải chịu khổ như thế nào không ? Mẹ anh bà ấy chưa từng trải qua cuộc sống ở bên ngoài, cũng không có trình độ học vấn, không có ai muốn thuê bà làm việc, bà chỉ có thể ở trên đường phố ăn xin, dựa vào sự cầu xin hèn mọn mà nuôi sống anh , khi đó, Nguyễn Diệp Thành đang làm gì, hắn ôm các loại mỹ nữ danh hoa ở xã hội thượng lưu mà tiêu sái! Em thậm chí còn không biết mẹ anh vì muốn có tiền mua một chút sữa bột cho anh đã phải làm gì, bà thậm chí vì chút ít tiền này mà phải cam làm làm gái đứng đường (*gà móng đỏ), phải cam chịu ghê tởm nằm ở dưới thân đàn ông. . . . . ."
"Đừng nói nữa !" Anh hai rốt cuộc đã phải chịu khổ như thế nào, mẹ của anh hai rốt cuộc đã phải khổ cực bất chấp tất cả mà đem anh hai nuôi lớn như thế nào. Trong lòng cô đau xót nghiêng người ôm anh hai , "Đừng nói nữa, anh hai anh không cần phải nói nữa !"
Anh hai ở bên tai cô từ từ thanh tĩnh lại mà ôn nhu an ủi hạ, hai tay đang ôm ấy cô cũng xiết chặt thêm mấy phần, "Miên Miên, nói đến tự trách, nói đên hại chết người thân, tội nghiệt của anh so với em còn hơn mấy trăm mấy vạn lần ! Anh là một người đàn ông đã sớm gây tội ác chồng chất rồi , coi như là bị trời phạt cũng chỉ là báo ứng của anh thôi , tất cả mọi thứ đều không có liên quan với em. . . . . ."
"Anh hai ——" Cô ngẩng đầu chận lại lời nói nói không ra lời của anh hai, "Anh hai, em biết rõ anh không phải như vậy, em biết rõ anh không phải như vậy ! Không cho anh nói mình như vậy, em không cho, em không c