Tác giả: Phó Tráng Tráng
Ngày cập nhật: 04:29 22/12/2015
Lượt xem: 1342297
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2297 lượt.
ho!"
Anh hai dịu dàng ôm sát cô, hôn một cái lên đôi môi vẫn còn phiếm sưng đỏ của cô, "Nếu hai chúng ta đều là người gây tội ác chồng chất như vậy thì dứt khoát nên ở cùng một chỗ thôi. Em hại chết cha em,anh hại chết mẹ anh, chúng ta cùng nhau chống đỡ !"
"Anh hai. . . . . ." Cô mở miệng, còn muốn giãy giụa nhưng anh hai nhanh tay lẹ mắt đã ngăn chận môi cô, "Qủa bóng nhỏ , anh yêu em , đừng rời xa anh, được chứ?"
Trong trí nhớ của cô anh hai chưa bao giờ ở một địa phương ngoài giường ngủ mà thổ lộ yêu thương với cô cả, trong lòng cô không khỏi dâng lên một luồng ánh sáng bảy màu ,từng vòng từng vòng đan xen trói buộc trái tim của cô làm cho nó không cách nào chạy trốn, không cách nào chống cự, tất cả đều là ngọt ngào ấm áp thâm nhập vào tận xương tủy.
Đêm hôm đó, cô nghĩ cả đời này cô cũng sẽ không quên được . Ở trên vách tường âm lãnh đó anh hai đã cho cô một đêm hoàn mỹ nhất nóng bỏng nhất
Anh hai ôm cô cùng ngã xuống trên đất, đồng thời cởi xuống quần áo trên người trải một cái áo khoác dưới người của cô để chặn lại cái giá rét âm lãnh của mặt đất .
"Anh hai. . . . . ." Trong khoảng thời gian mấy tháng ngắn ngủi vừa qua, cô đã quá quen thuộc khi nhìn thấy hai tròng mắt đen nóng bỏng ấy là đại biểu cho điều gì, nhưng mà. . . . . . Cô nhìn chung quanh đều là núi rừng yên tĩnh , tuy nói đây vẩn là ở trong sân nhà nhưng cô vẫn có cảm giác vô cùng trần trụi hoang dã.
Anh hai không nói gì chỉ cúi người , dịu dàng ngậm đôi môi nhỏ nhắn của cô nhẹ nhàng liếm láp, mút vào, đầu lưỡi linh hoạt kia dọc theo khoang miệng từ từ thăm dò vào, xuyên qua hàm răng trắng noãn thẳng tắp , tiến vào lối đi thơm ngọt , cuối cùng lại cường thế thẳng tiến vào sâu trong cổ họng, bắt chước động tác thẳng tiến của tráng kiện phía dưới .
"Qủa bóng nhỏ. . . . . ." Anh hai cởi quần áo của cô xuống, bàn tay nắm lấy con thỏ nhỏ trắng noãn toát kia , dùng thanh âm dịu dàng mà cô chưa bao giờ nghe qua nhẹ nhàng kêu cô, "Qủa bóng nhỏ. . . . . . Qủa bóng nhỏ . . . . ."
Không ngờ, anh hai còn nói: "Không sao, đêm dài đằng đẵng, anh sẽ cho em cơ hội trở mình làm chủ !" Nói xong, bàn tay to của anh hai liền nắm lấy cái eo nhỏ mảnh khảnh của cô mà từ từ nâng lên rồi để xuống, động tác liên tiếp mỗi lần đều có thể đâm vào chổ sâu nhất trong đám ngó sen.
Lúc bắt đầu là cô vô lực bị động hướng lên nhưng về sau lại từ từ biến thành chủ động nghênh hợp,tự nâng cái mông nhỏ lên, không ngừng phun ra nuốt vào bộ vị phái nam nóng rực khổng lồ kia ,cứ nâng lên lại hạ xuống , mà cái tay anh hai cũng không biết lúc nào đã dời địa phương, từ từ trượt đến đẫy đà của cô mà mạnh mẽ vuốt ve, "Thoải mái không ? Qủa bóng nhỏ ?"
Cô sung sướng lâm ly, không còn lý trí, chỉ biết lớn tiếng ngâm kêu không ngừng: "Thoải mái. . . . . . Anh hai thật thoải mái. . . . . ."
Anh hai tất nhiên hài lòng cực kỳ, thu hồi hai tay lại gối vào dưới đầu, xem cô không ngừng cưỡi trên người hắn mà thét chói tai liên tiếp, cả người thật thanh thản giống như đang ngồi ở phòng tổng tài làm việc mà nghe người khác báo cáo vậy.
"A. . . . . ." Cuối cùng, cô hét lên một tiếng, đạt tới cao triều đẹp đẽ, sau đó vô lực nằm ở trên khuôn ngực rộng lớn của anh hai.
"Chậc chậc. . . . . ." Anh hai làm bộ chu mỏ, nhưng lại không thể che dấu được nụ cười trên mặt , "Nhanh như vậy đã không được rồi, anh còn chưa thỏa mãn đây này ?" Nói xong, lại tà khí ngắt cái bụng nhỏ một chút .
Cô liên tục co quắp, thở hổn hển, "Không được. . . . . . Anh hai. . . . . . Miên Miên. . . . . . Không được. . . . . ."
Anh hai cười ha ha, xoay người một cái ôm cô đặt dưới thân, cứng rắn vẫn còn vô tội hướng về phía trước tìm tòi, "Kế tiếp, anh nên làm việc tay chân rồi. . . . . ." Đẩy hai chân mềm mại vô lực của cô ra,đột nhiên anh hai rút dục vọng đang dừng lại ở trong cơ thể cô ra , cô không thuận theo kháng nghị một tiếng, anh hai tà khí cười to, ngay sau đó nóng bỏng kia bắt đầu đụng vào liên tiếp nhưng lại không cho vào hết cả gốc. . . . . .
"Ngô. . . . . . A. . . . . . Dạ. . . . . ." Động tác dã man cường thế như vậy, cô không chịu nổi, không cần, cô không cần.
Động tác của anh hai vẫn không ngừng, trái lại càng thêm mãnh liệt dùng sức, cho đến khi cô lại bị sóng nhiệt ném lên trên đỉnh sóng thì mới từ từ trượt ra ngoài, nhưng lại không bỏ qua theo ý của cô mà chỉ là quay thân thể của cô rồi lại hung ác đâm vào từ sau lưng.
"A. . . . . ." Cô thét chói tai liên tiếp, bị anh hai đẩy vào trên tường, tay nhỏ bé chỉ có thể vịn lấy cái tường bằng đá xanh kia để chống đỡ lấy thân thể suy yếu vô lực của mình
"Đủ rồi. . . . . . Đủ rồi. . . . . . Không cần. . . . . ." Cô khóc cầu xin tha thứ.
"Không, còn chưa đủ, tuyệt đối không đủ. . . . . ." Anh hai quả quyết cự tuyệt .
"A. . . . . . Nhanh, nhanh. . . . . ."
"Chớ đi. . . . . . Chờ anh một chút!" Anh hai vịn eo của cô, mạnh mẽ bừa bãi động về phía trước.
"Bảo bối. . . . . . Bảo bối của anh . . . . ." Bên tai cô là âm thanh hấp dẫn trầm