Tác giả: Phó Tráng Tráng
Ngày cập nhật: 04:29 22/12/2015
Lượt xem: 1342071
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2071 lượt.
trời cao đột nhiên lấy mất một người thân của cô, lại vì cô đưa tới một người thân thương yêu khác, thật sự là đối đãi với cô không tệ. (MM dễ tin người quá vẫn ko biết nhìn người như cũ a)
Nghĩ như vậy, cô kéo chặt tay anh hai nức nở nói: "Cậu họ. . . . . ."
Lý Hoa Quân thở dài một tiếng, nhìn thấy có người từ nơi xa vẫy tay về phía hắn, nói: "Miên Miên, có thời gian con tới chỗ cậu chơi, mợ họ con giỏi nhất là làm món tố thái."
Lúc này, anh hai ở bên cạnh đột nhiên đang im lặng lại nói một câu: "Cậu Lý, đối với Miên Miên rất hiểu rõ sao!"
Lý Hoa Quân hơi sửng sốt, nhưng vẫn nhanh nhạy phản ứng kịp, chê cười nói: "Cậu là cậu họ của Miên Miên mà, làm sao lại không biết cháu gái đáng yêu thích gì đây. Lại nói đứa nhỏ Miên Miên này từ nhỏ đã bị dì Lâm – nấu ăn giỏi nuôi cho tròn vo, đây chính là chuyện mọi người đều biết a! A. . . . . ."
Lý Hoa Quân nhìn đồng hồ trên tay một chút, "Cậu có chút chuyện, đi trước một bước. Miên Miên có rãnh rỗi mang theo anh nuôi tới chơi a!"
Cô gật đầu một cái, đưa mắt nhìn bóng lưng người đàn ông dần rời đi.
Anh hai đứng bên cạnh nhìn thấy vẻ mặt lưu luyến của cô, không khỏi nắm tay cô thật chặt, "Đi thôi, về nhà đi!"
Cô giống như từ trong mơ hồ đột nhiên tỉnh táo lại , "Nha. . . . . . Dạ. . . . . ."
Anh hai ôm cô, cùng cô ngồi ở ghế sau rồi dặn dò chú Lâm lái xe đi xong, mới hơi chần chờ hỏi cô, "Miên Miên,em lúc nào gặp phải người kia vậy?"
"Người nào?" Cô từ trong ngực anh hai ngẩng đầu lên, "Anh nói là cậu họ sao?"
Vì vậy cô liền đem tình cảnh mình hẹn gặp luật sư Tần thao rồi ở Sở Sự Vụ bên cạnh gặp phải Lý Hoa Quân mà kể hết ra.
Anh hai nghe xong, thật lâu không nói gì, chỉ là bộ dạng như có điều suy nghĩ gật đầu một cái. Cuối cùng, ánh mắt anh hai ngưng tụ, lạnh lùng nói: "Về sau ít cùng hắn lui tới!"
Cô nghe vậy cứng đờ, "Tại sao?" Cậu họ nhìn rất tốt mà. Là thân nhân của cô lại còn rất quan tâm cô nữa.
Anh hai sờ sờ đầu của cô, sau đó đem cô kéo vào trong lòng lần nữa, thanh âm trầm thấp vang lên trên đầu cô, "Nghe lời anh là được rồi."
Cô im lặng không nói, chỉ vùi đầu chôn ở trước ngực anh hai.
"Anh hai này!" Cách thật lâu sau, cô đột nhiên nhớ đến một chuyện.
Anh hai lười biếng đùa sợi tóc của cô, "Thế nào?"
Cô ngẩng đầu lên, ngồi vào trên đầu gối anh hai, nghiêm trang nói: "Em quyết định tiếp quản Tần thị rồi."
Anh hai không chút ngoài ý muốn vẫn không ngừng chơi đùa tóc cô, chỉ là như vô tình mở miệng nói, "Tốt!"
"Nhưng mà, em cái gì cũng không biết. Em muốn đi tìm người giúp em một tay xử lý Tần thị!" Cô thận trọng mở miệng, trưng cầu ý kiến anh hai.
Anh hai vẫn duy trì bộ dạng lạnh nhạt như mặt hồ không gợn sóng, chỉ là sử dụng con ngươi lười biếng quan sát cô, "Như vậy Miên Miên muốn tìm ai đây?"
"Hắc hắc. . . . . ." Cô đưa tay ôm cổ anh hai, "Nếu không thể tìm anh, cũng không thể tìm cậu nhỏ, còn phải bảo đảm hắn đối với Tần thị trung thành tuyệt đối, cái này rất khó tìm. . . . . . Chỉ là, anh xem cậu họ như thế nào?"
"Lý Hoa Quân?" Ngón tay anh hai dừng lại, dừng chốc lát, ngay sau đó dịu dàng cười lên , "Là một ý kiến hay!"
Ha ha, cô nằm ở trong ngực anh hai, nhe răng cười một tiếng, cô cũng cảm thấy đây là một ý kiến hay.
Lúc cô gái nằm trong ngực trầm trầm vùi sâu vào mộng đẹp đầy hương vị ngọt ngào, trong con ngươi hẹp dài tĩnh mịch của Diệp Hiên Viên đột nhiên lại dâng lên một tia quỷ dị cùng rét lạnh.
Trong đêm tối yên tĩnh, ánh trăng từ tầng tầng đám mây len lén ngượng ngùng nhìn vào một phòng nào đó bên trong biệt thự dưới mặt đất.
Bên trong màn lụa màu đỏ, một đôi tình nhân đang dùng thanh âm mềm mại rên rỉ cùng thô rống trầm thấp tấu vang lên khúc nhạc yêu nguyên thủy nhất.
Chỉ thấy người đàn ông cường tráng nằm ở trên người một cô gái nhu nhược, nắm cái eo nhỏ của cô gái không ngừng bừa bãi động, đâm chọc vào. . . . . .
Dưới ánh đèn lờ mờ, loáng thoáng có thể thấy hai thân thể một trắng một ngâm đen của cô gái và người đàn ông đang quấn lấy nhau cùng một chỗ tạo thành một bức tranh tuyệt mỹ.
Sau một hồi lâu, người đàn ông đột nhiên gia tăng tốc độ, thanh âm buồn bực dũng mãnh lao về phía trước đánh thẳng vào, cô gái trước mặt không chịu nổi ưỡn người, sau đó thét lên một tiếng, nằm ở trên giường không nhúc nhích. Mà người đàn ông phía sau cũng nhục chí chuyển sang nằm bên cạnh cô gái, nhưng đôi tay vẫn không ngừng động tác vuốt ve ở trên người cô gái.
Anh hai tà mị cười một tiếng, cùng cô toàn tâm toàn ý sờ lên bụng nhỏ, "Anh cũng thấy không thoải mái. . . . . ."
"Vậy. . . . . ." Cô do dự đề nghị, "Làm một lần cuối cùng, làm xong thì đi ra được chứ?"
Anh hai phát ra một tràn cười rồi lấy động tác nóng hừng hực thay thế cho câu trả lời tán đồng của mình.
Ngày thứ hai, cô mang vào một đôi mắt như gấu mèo thật to 0.0, cắn răng rồi lại căm hận nói: cô sẽ không tin tưởng lời hứa của anh hai nữa. Cái người đàn ông không giữ chữ tín đó ngày hôm qua vẫn luôn giày vò cô cho đến nửa đêm cũ