XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cấm Kỵ Chi Luyến

Cấm Kỵ Chi Luyến

Tác giả: Phó Tráng Tráng

Ngày cập nhật: 04:29 22/12/2015

Lượt xem: 1342006

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2006 lượt.

Hiên Viên và lấy tôi, em không nguyện ý nhưng rồi khi ông trên giường hấp hối đã nguyền rủa em. Chính mảng kí ức này bám rễ trong ý thức của em rồi trở thành nỗi ám ảnh lớn nhất, mà qua giấc mơ nó trực tiếp ảnh hưởng đến em, khiến cho em nghĩ nó đã trở thành sự thật, chính vì vậy càng khiến cho cơ thể em ngày càng suy nhược!”
“Thật vậy sao? Cô tròn xoe mắt, bán tín bán nghi nhìn hắn.
“Đúng! Chính là như vậy!” Tần Nhật Sơ nặng nề gật đầu một cái: “Miên Miên, trong mơ em thấy ông ngoại nguyền rủa đứa con trong bụng của em và Diệp Hiên Viên đúng không?”
“A… Đúng là như vậy, thực sự là như thế!” Cô đã có chút tin tưởng, gật đầu.
Đến lúc này Tần Nhật Sơ mới cười cười: “Vậy là đúng rồi, đây chính là triệu chứng của tự kỷ ám thị. Người bị nhẹ thì chỉ bị ác mộng hành hạ hàng đêm liên tiếp, không thể ngủ được. Còn người bị nặng thì…”
“Cái gì?” Cô không tự chủ được ôm lấy bụng mình.
“Sẽ sảy thai!”
“A……” Vừa nghe đến chuyện sẽ mất đi đứa con này, cô nhất thời kích động, lắc mạnh tay Tần Nhật Sơ: “Cậu, vậy em phải làm sao bây giờ? Em không muốn con của em biến mất, em muốn có đứa bé này…”
Tần Nhật Sơ cười đầy hắc ám. Sự dịu dàng trong mắt hắn đột nhiên biến thành những tia ma mãnh không thể lường trước được. Hắn cúi người, ghé sát tai cô nhỏ giọng một hồi. Rất lâu sau đó, cô ngẩng đầu lên, bán tin bán nghi hỏi hắn: “Có thể làm như vậy thật sao?”
Đôi môi mỏng của Tần Nhật Sơ khẽ nâng lên: “Không có cái gì là không thể cả. Như vậy sẽ là một mũi tên trúng hai đích – chuyện tốt có việc gì mà lại không thành toàn được đây? Đi thôi, cô dâu xinh đẹp của ta…”
Cô dù vẫn tiếp tục do dự nhưng cuối cùng cũng run rẩy vươn tay ra, chính thức bắt đầu bước đi trên một con đường mới!
Con đường này, chính là tổn thương! Nhưng thực ra, cũng chính là một cách để bảo vệ!






Hôn lễ
“Nguyễn tiểu thư, cô thật xinh đẹp.”, thợ trang điểm Mỹ Mỹ vừa sửa sang lại đuôi váy giúp cô vừa ngẩng đầu lên, nhìn cô đầy hâm mộ, nói.
Cô nhẹ nhàng mỉm cười, không buồn không vui. Trải qua mấy ngày không ngừng đợi mong, luôn thấp thỏm trong hy vọng rồi lại thất vọng, cô cuối cùng cũng luyện được một kiểu cười hoàn mỹ dẫu giả tạo.
Trong chiếc gương lớn phản chiếu hình ảnh một cô gái đang khoác lên người chiếc váy cưới trắng tinh, xinh đẹp tựa như một cô công chúa nhỏ. Chiếc váy cưới chỉ ngắn đến đầu gối, khéo léo khoe ra đôi chân thon dài của cô. Đằng sau lưng thắt một nơ bướm rất to nối dài với đuôi váy khiến tổng thể càng thêm hoàn chỉnh, phiêu linh. Mà phía trước lại thiết kế tinh xảo, tôn lên chiếc cổ cao trắng ngần, khiến cô càng lộ ra vẻ đẹp cao quý mà đầy dịu dàng. Khuôn mặt trái xoan, đôi lông mày thanh tú, cặp môi hồng nhuận chúm chím, đôi mắt mở to dáng vẻ ngập ngừng, sống mũi thon dài, mềm mại, quả thực sự là vẻ đẹp động lòng người. Cô nhìn vào trong gương, nhìn thấy một mỹ nhân thật quen thuộc mà sao cũng xa lạ, mà nơi đáy mắt cô gái ấy, vẫn luôn phảng phất một nét thoáng buồn…
Sau ngày hôm đó, cô chuyển về sống trong Tần gia. Anh không đến tìm cô, ngay cả một cuộc điện thoại cũng không gọi. Ngay cả khi cô cùng Tần Nhật Sơ phát ra thiệp mời kết hôn, anh cũng không có bất cứ phản ứng nào cả.
Cô đặt cái ly trong tay xuống, lúng túng không biết làm sao, gật đầu rồi lại lắc đầu.
Tần Nhật Sơ ho nhẹ một tiếng, nhẹ nhàng nâng cắm cô lên: “Đừng lo lắng, hắn ta sẽ đến. Nếu như…”
“Nếu như cái gì?” Cô lập tức ngước mắt lên, khuôn mặt đầy lo âu nhìn Tần Nhật Sơ. Nếu anh hai thực sự không hành động giống như dự tính, thì cô phải làm sao đây? Chẳng phải ngay từ ban đầu Tần Nhật Sơ đã đảm bảo rằng kế hoạch này nhất định thành công hay sao…
Tần Nhật Sơ không trả lời cô, chỉ dùng một động tác thật nhẹ nhàng lại có phần ôn nhu, chầm chậm vuốt ve gương mặt cô cho tới khi gương mặt đó đỏ bừng lên hắn mới chậm rãi ngừng lại. Một lát sau, Tần Nhật Sơ mới mở miệng nói: “Đối với hắn ta, chưa từng có cái gọi là “Nếu như”!”
Nghe được những lời này của Tần Nhật Sơ, cô giống như vừa được uống một viên an thần, gánh nặng trong lòng đột nhiên bay biến, cả người vừa nãy đang khẩn trương lo lắng, giờ này cũng đã được thả lỏng.
Không sao đâu, nếu Tần Nhật Sơ đã đảm bảo như thế thì anh nhất định, nhất định sẽ đến, cô tiếp tục tự trấn an mình.
Ngay lúc này, cô đột nhiên muốn nghĩ như vậy, muốn tin tưởng một cách cố chấp như thế. Lại không biết rằng lúc đó Tần Nhật Sơ cũng chỉ là đang an ủi cô mà thôi. Rất nhiều năm về sau, Tần Nhật Sơ khi ngồi nhớ lại chuyện này, ánh mắt chột dạ liếc nhìn cô, lắp bắp mà nói: “Haha… Tôi lúc đấy cũng chỉ là đánh bạc mà thôi… Nào có biết…”
Mười một giờ trưa. Hôn lễ.
Nắng vàng nhảy nhót trên bãi cỏ rộng lớn, trăm hoa yêu kiều khoe sắc, phía trên cao được kết rất nhiều chùm bóng bay rực rỡ đủ màu. Khách khứa quần áo hoa lệ nâng ly uống mừng, trò chuyện vui vẻ. Tất cả, tất cả tạo nên một bức tranh tươi đẹp thật hoàn mỹ!
Cô núp ở trong phòng thay đồ, nhìn ra cảnh tượng náo nhiệt ở bên ngoài, mồ hôi lạnh chảy x