Tác giả: Phó Tráng Tráng
Ngày cập nhật: 04:29 22/12/2015
Lượt xem: 1342004
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2004 lượt.
anh, tiếng nói của Tần Nhật Sơ đã dịu dàng vang lên: “Vâng, tôi đồng ý!”
Mục Sư mỉm cười hài lòng, nói xong lại xoay đầu lại, hướng về phía cô khuôn mặt nở một nụ cười, "Như vậy, cô dâu, cô có đồng ý lấy chàng trai này làm chồng, theo Thánh kinh dạy dỗ, sống bên anh ấy, bảo vệ anh ấy, yêu thương anh ấy như yêu thương chính bản thân mình. Dù là lúc ốm đau hay khi khỏe mạnh, nghèo khó hay giàu sang đều luôn thủy chung sắt son sống bên anh ấy, cho đến tận ngày cái chết chia lìa hai người?”
“Tôi... tôi...” Anh hai còn chưa đến, cô phải làm gì bây giờ? Bất chợt, cô cảm giác trái tim mình như bị ai đó bóp nghẹt lấy, róc rách rỉ máu. Cả người dường như đang bị thiêu đốt, giãy giụa trong ngọn lửa đang bừng bừng bốc cháy. Cô cúi đầu, không dám đối diện với ánh mắt thiết tha của Tần Nhật Sơ, lại cũng không dám tiếp tục nhìn về phía cửa, nơi có người mà cô ngày ngóng đêm trông, chỉ có thể cúi thấp đầu xuống, không thể thốt ra lời nào.
Mục Sư thấy thế, tốt bụng lặp lại một lần nữa: "Cô dâu, cô có đồng ý không?”
“Tôi... tôi...” Cô ước lúc này mình có thể bất tỉnh nhân sự thì tốt biết bao.
Đúng lúc cô đang rơi vào tiến thoái lưỡng nan, gần như muốn té xỉu đến nơi, thì ở phía cửa truyền đến một giọng nam đầy quen thuộc, giúp cô vượt qua cửa ải khó khăn này.
“Cô ấy không đồng ý!”
Cướp dâu
Tuyên bố như sấm như sét khiến cả hội trường phút chốc rơi vào yên lặng. Tất cả mọi người đều ngừng thở, nhìn về phía người đàn ông đang từ từ bước vào lễ đường. Nhưng thật ra, trong lòng ai cũng tràn đầy cảm giác tò mò lẫn cảm phục.
Người đàn ông này có khuôn mặt lạnh lùng, mày kiếm khẽ nhếch lên, đôi mắt sáng lấp lánh như sao sa, môi mỏng lại đang mím chặt thể hiện sự tức giận đến cực điểm. Sau khi nhìn lướt qua đám đông hiếu kỳ, ánh mắt ấy thâm trầm hướng về phía cô dâu và chú rể đang đứng trên lễ đài. Trong nháy mắt, như cảm nhận được sự tức giận đang tỏa ra bốn phía từ trên người đàn ông này, mọi người tinh ý lập tức tản ra, nhường lối đi cho anh.
Anh cất bước đi tới trước lễ đài, lại nhìn lướt qua hai nhân vật chính đang đứng nơi đó, sau đó xoay người hướng về phía vị mục sư đang ngẩn ngơ, đôi môi mỏng hé mở, rít lên từng chữ: “Tôi nói, cô ấy – không – đồng -ý!”
Lời này vừa thốt ra, cả hội trường trong nháy mắt bỗng trở nên ồn ào, xôn xao.
Diệp Hiên Viên dường như bàng quan trước tất cả những lời đàm tiếu của khách khứa, anh chỉ chăm chú nhìn lên lễ đài, nơi ấy Tần Nhật Sơ đang nắm chặt lấy một bàn tay của ai đó mềm mại trắng trẻo, lạnh giọng tuyên bố : "Tôi đến đây chính là để cướp dâu!”
Lời này vừa nói ra, mọi người đồng loạt hò hét.
"Oaaaa, thật sự là đến để cướp dâu đó!” Đám phụ nữ mở to mắt chớp chớp nhìn anh, trái tim yêu đương bay lên tán loạn đầy trời.
"Oa!!! Thật là lãng mạn quá đi! Chưa từng thấy nha, tình tiết này giống hệt trong tiểu thuyết ngôn tình đó nha!!! Ôi trời đất quỷ thần ơi, thiên lôi ơi, ngài đến mà đánh chết chúng con đi!!!”
"Cướp dâu ?" Tần Nhật Sơ nhẹ nhàng mỉm cười, nhưng rất nhanh, hắn thu hồi lại vẻ mặt khôi hài đó, nhìn thẳng vào người đàn ông đang đứng trước mặt mình, lãnh đạm nói : "Cướp dâu? Tại sao?"
Diệp Hiên Viên cười nhạo một tiếng, chỉ vào bụng dưới vẫn còn chưa nhô ra của cô dâu, cười đắc ý : "Tại sao ? Chính là vì trong bụng cô ấy còn đang mang thai đứa con của tôi!”
Oaaaaa! ! ! Mọi người đồng loạt hét lên một tiếng thét kinh hãi. Cô dâu đã trót « bác sĩ bảo cưới » rồi nha! Không sao, vấn đề này cũng bình thường thôi, không quan trọng, cái quan trọng là cha của đứa trẻ trong bụng không phải là chú rể!
Cánh đàn ông lập tức dùng ánh mắt tán thưởng nhìn chằm chằm Diệp Hiên Viên!
Giỏi lắm! Ai nói vợ bạn thì không thể “có quan hệ”? Đúng ra thì "Vợ bạn không cần phải khách khí !” Diệp tổng, anh có thể đại diện cho sự đục khoét đẳng cấp tối cao rồi! Người trong nhà cũng không bỏ qua! Aizz, nhất cự li nhì tốc độ nha!
Sau khi nghe câu nói đắc ý kia của Diệp Hiên Viên, trái ngược với dự đoán của mọi người, không bộc phát tức giận mà vẫn bình tĩnh nhẹ nhàng nói : "Vậy thì sao? Tôi yêu cô ấy, bất kể cha của đứa trẻ trong bụng cô ấy là ai đi chăng nữa thì tôi chỉ cần biết ngày hôm nay, cô ấy đã gả cho tôi thì tôi cũng chính là cha của đứa bé này!”
Câu nói này của Tần Nhật Sơ khiến mấy bà cô theo trường phái xúc động lập tức sụt sùi ào ạt. Đây thật sự là một người đàn ông tốt, vẫn một mực yêu thương cô dâu dù phải chịu cảnh cắm sừng đầy ai oán! Trong lúc nhất thời, mọi người đều tự động quay ra ném ánh mắt bất bình lên trên người “tên gian phu” Diệp Hiên Viên.
Diệp Hiên Viên cũng chẳng thèm phật lòng với những ánh mắt rực lửa xung quanh, chẳng qua anh chỉ nhẹ nhàng bật cười: “Nói như vậy, Tần tổng đây là thích nuôi hộ con trai người khác sao? Thế nào, cảm giác được cắm cái sừng lúc lắc trên đầu, thú vị chứ?”
Người ở dưới lễ đài nghe những câu này càng chất chồng oán hận : tên gian phu này, càng nói càng ngông cuồng! Quả thật là một phiên bản “Anna Karenina” sống