Tác giả: Phó Tráng Tráng
Ngày cập nhật: 04:29 22/12/2015
Lượt xem: 1342035
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2035 lượt.
ất kinh hay không.
Trong lòng cô ngọt ngào nghĩ tới bộ dạng tuấn tú của người nọ, bất tri bất giác cô tự nhiên chìm vào mộng đẹp.
Không biết qua bao lâu, trong sân đột nhiên truyền đến tiếng còi xe hơi làm thức tỉnh giấc mộng của cô.
"Miên Miên tiểu thư" Má Lâm bước nhanh tiến lại đây, "Thiếu gia đã trở lại."
Anh hai không trả lời cô..., chỉ là ôm cô từ từ đi tới phòng ngủ, sau đó nhẹ nhàng đặt cô ở trên giường, chính mình ngồi vào bên cạnh, lẳng lặng đốt lên một điếu thuốc.
Bộ dạng anh hai trầm mặc làm cho lòng cô sinh bất an. Kéo tay anh hai, cô có chút gấp gáp, "Anh hai, anh làm sao vậy? Không vui sao?" Không vui vì cô có Bảo Bảo sao, anh hai không thích tiểu bảo bối đột ngột đến này sao?
Anh hai thở dài một tiếng, ôm cô vào trong ngực, "Không có, chỉ là có chút ngoài ý muốn, chỉ là có chút ngoài ý muốn mà thôi. . . . . . Anh. . . . . . Anh rất cao hứng. . . . . ."
Nghe vậy, cô mới thở ra một hơi. Cũng may, cô đã nói anh hai nhất định sẽ vui vẻ mà. Tiểu bảo bối đáng yêu má phấn trắng nõn nà như vậy lớn lên nhất định sẽ giống anh hai, anh hai nhất định sẽ thích!
Khi đó cô đây, một lòng chỉ đắm chìm trong hạnh phúc tưởng tượng viễn cảnh khi Bảo Bảo chào đời mà thôi, gương mặt người bên cạnh bất đắc dĩ cùng giãy giụa như thế nào cô cũng không thấy. Sau đó cô cũng từng nghĩ tới, coi như ngay lúc đó cô đã nhận ra thì như thế nào, có thể cải biến sự tình sắp xảy ra sao.
Dù sao, hôn nhân cùng tình yêu không giống nhau. Tình yêu chịu trách nhiệm chính là kích tình giữa hai người, mà hôn nhân là kéo dài trách nhiệm cùng nghĩa vụ nhiều hơn. Cho nên từ xưa tới nay, người ta thường nói yêu nhau thì đơn giản, nhưng chung đụng rất khó. Hai cá thể xa lạ đã từng cùng nhau trải qua tình yêu, nhìn như có vẻ cuộc sống sau này sẽ rất hạnh phúc, cũng là quan điểm cùng tín nhiệm của hai người đang không ngừng cọ sát thỏa hiệp ở giữa, giống như cô thích và kiên trì phải có đứa bé này, mà anh hai cũng không phải là rất tò mò trông đợi đứa bé này
Phá thai
“Aaaaaaaaa….” Cô hét lên, vụt thoát khỏi giấc mơ.
Vú Lâm nghe tiếng hét, chạy nhanh vào phòng: “Sao thế? Miên Miên?” Bàn tay ấm áp lau đi mồ hôi trên trán cô, ân cần hỏi han.
Cô rút khăn giấy ở đầu giường, lau mồ hôi lấm tấm trên mặt, nhẹ nhàng lắc đầu: “Không sao, không sao, chỉ là con gặp ác mộng mà thôi!”
“Ác mộng?” Vú Lâm không hiểu, không phải rất lâu rồi cô không còn gặp ác mộng nữa sao?
Cô cũng hiểu rõ bản thân đã lâu không nằm mơ thấy ác mộng. Nhưng từ sau khi cô nói cho anh hai biết cô đã mang thai, những cơn ác mộng này lại đột nhiên kéo đến.
Trong mơ, có khi cô nhìn thấy dì cô toàn thân trần truồng nằm trên tuyết, bụng nhô ra, miệng mở lớn, nơi đó máu tươi đang bắn tung tóe. Dì còn khóc, nước mắt đầy mặt, vươn tay về phía cô, kêu to: “Cứu tôi, cứu con của tôi…”
Sau đó, sẽ có khi cô nhìn thấy mình đang ở thời khắc ông ngoại qua đời trong bệnh viện. Đôi mắt ông mở to, chỉ vào bụng của cô, tức giận mắng: “Nghiệt chủng, đây là nghiệt chủng! Nguyễn Miên Miên, ngươi không nghe lời ta gả cho Tần Nhật Sơ, ta nguyền rủa ngươi, ngươi sinh con ra đều là lũ quái vật, đều là lũ dị hình dị dạng…”
Còn có khi, cô đột nhiên mơ thấy anh hai. Trong mơ, anh không còn là người đàn ông đã luôn cưng chiều yêu thương cô nữa. Anh trở thành một người đàn ông máu lạnh, trên tay cầm thanh gươm lớn của đao phủ, sắc mặt dữ tợn xông đến phía cô: “Ta muốn giết chết đồ quái vật này, ta muốn giết chết đứa quái thai dị dạng này…”
Tất cả, tất cả đều là máu tươi chất chồng với oán hận, giống như một dây leo tà ác từ từ quấn lấy cô, rồi từ từ siết chặt khiến cô không thể nào nhúc nhích được nữa.
Có lẽ vú Lâm đã nhận ra vẻ tái nhợt trên khuôn mặt cô, liền dịu dàng an ủi: “Miên Miên à, đừng lo lắng nữa. Phụ nữ khi có thai, tính tình sẽ có hơi bất ổn một chút. Theo đó, sẽ hay có những suy nghĩ lung tung. Con đừng sợ, đây cũng chỉ là hiện tượng tâm sinh lí rất bình thường thôi. Thôi nào, bây giờ chúng ta cũng phải cho tiểu thiếu gia ăn chút gì đi chứ!”
Nhắc tới đứa con, tinh thần cô chợt tỉnh táo lại, vú Lâm cẩn thận đỡ cô xuống giường.
“Đúng rồi, anh hai đâu?”
"Thiếu gia sáng sớm đã ra ngoài, nói là có chuyện." Vú Lâm vừa nói vừa dìu cô xuống phòng khách, bưng tới trước mặt cô một đĩa ô-mai táo chua mà cô thích ăn nhất, còn có cả cánh gà sốt cay nữa.
Cô cầm lên một quả ô-mai, đột nhiên có chút ngạc nhiên mà hỏi: “Vú Lâm, sao vú lại biết cục cưng nhất định là con trai?”
Vú Lâm cười cười, như hiểu rằng nhất định cô sẽ hỏi như thế: “Người ta nói thèm chua chính là mang thai con trai đó. Con thích ăn chua như vậy, nhất định cục cưng sẽ là một bé trai.”
Vậy sao… Cô nhìn món cánh gà sốt cay trên bàn, thầm nghĩ, cô cũng thích ăn cay như vậy nha!
Cả ngày hôm nay ngồi suy đoán giới tính của cục cưng trong bụng đã khiến cô dần dần quên đi những cơn ác mộng kia. Cô cũng cho rằng đây chẳng qua cũng chỉ là thời kì bùng phát cảm xúc bất thường của phụ nữ có thai mà thôi. Không thể nghĩ tới sẽ có lúc cảnh trong mơ lại có ngày trở thành sự th