Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cấm Kỵ Chi Luyến

Cấm Kỵ Chi Luyến

Tác giả: Phó Tráng Tráng

Ngày cập nhật: 04:29 22/12/2015

Lượt xem: 1342005

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2005 lượt.

uống. Làm sao đây? Hôn lễ sắp bắt đầu rồi, sao anh còn chưa đến? Rút cuộc phải làm sao bây giờ?
Chạy trốn? Hay là phải gả thật đây? Trong phòng thay đồ, cô lo lắng đi đi lại lại, theo đồng hồ trên tường mà thời gian từng giây từng giây tích tắc trôi qua, trong lòng cô lo lắng cũng tỉ lệ thuận mà tăng lên theo.
“Cốc cốc…” Ngoài cửa truyền đến tiếng nói dịu dàng của Tần Nhật Sơ: “Miên Miên, đã chuẩn bị xong chưa? Đã đến giờ cử hành hôn lễ rồi!”
Xong rồi, làm sao bây giờ? Mau lựa chọn thôi, Nguyễn Miên Miên. Chạy trốn hay ở lại để tiếp tục gả cho người ta? Làm sao bây giờ? Làm sao bây giờ? Cô rốt cuộc nên làm cái gì bây giờ?
Đợi một lúc mà không thấy tiếng cô trả lời, âm thanh ngoài cửa bắt đầu trở nên kích động đầy bất an: “Miên Miên, em vẫn còn trong đó chứ? Tôi vào nhé…”
“Đừng… Cậu… Em lập tức ra ngay đây!” Nỏ đã giương lên rồi, không thể không bắn đi được. Cô nhìn xuống đuôi váy dài thướt tha dưới chân, với tình hình như hiện nay, cô có muốn chạy trốn cũng chẳng thể thoát được rồi. Mà nếu cô trốn được, thì chẳng phải sẽ khiến Tần Nhật Sơ trở thành trò cười cho khách khứa hay sao? Cô vẫn muốn tin tưởng vào lời nói của Tần Nhật Sơ, rằng anh, anh hai nhất định sẽ đến!
Cuối cùng, cô ngắm nhìn lại mỹ nhân xinh đẹp trong gương lần cuối, hít sâu một hơi, sau đó mở cửa: “Đi thôi, cậu, em vẫn ổn.”
Tần Nhật Sơ nắm lấy tay cô, từ từ bước đi trên con đường trải đầy cánh hoa hồng. Ở phía trước, đã có một mục sư già khuôn mặt phúc hậu tươi cười đợi sẵn.
Không biết từ lúc nào, lòng bàn tay của cô đã toát ra một tầng mồ hôi mỏng.
“Cậu!” Dưới lớp khăn voan che mặt hiện lên một gương mặt vô cùng bất an không thể che giấu nổi, “Em…”
Tần Nhật Sơ nắm chặt lấy tay cô, nhẹ nhàng thì thầm bên tai cô, giọng nói rất nhỏ: “Đừng sợ, mọi việc sẽ qua nhanh thôi!”
“Không...” Cô muốn giãy ra khỏi bàn tay to lớn đang nắm chặt lấy tay cô như vòi bạch tuộc kia, cô không muốn lấy, cô hối hận, cô không nên nghe theo lời của Tần Nhật Sơ, không nên cùng với hắn lập kế hoạch bẫy anh, cô không muốn lấy chồng như thế này!
Thời khắc này, nhìn đám đông náo nhiệt trước mắt, khung cảnh xinh đẹp lộng lẫy nhưng sao xa vời đến như vậy, lòng cô bất chợt thấy hoang vu. Nếu như, nếu như anh, anh hai không đến thì cô làm sao bây giờ? Không đến để đưa cô đi thì cô làm sao bây giờ? Cô sẽ phản bội lại tình yêu trong lòng mình mà gả cho Tần Nhật Sơ, ngây ngây ngô ngô sống hết phần đời còn lại hay sao? Hay là cô và Tần Nhật Sơ đã đánh giá quá cao tình cảm của anh đối với cô?
Nghĩ đến đây, lòng cô như rơi xuống trăm ngàn tầng địa ngục, vạn kiếp không thể siêu sinh... Đôi giày cao gót dưới chân như ngày càng nặng nề, thân thể cô dường như cũng không tuân theo sự điều khiển nữa.
Tần Nhật Sơ nhanh nhẹn đỡ lấy cô, tiếp tục rỉ tai cô: “Đừng lo lắng, tất cả đã có tôi ở đây!”
Vị mục sư đứng bên cạnh, ngược lại lại bày ra khuôn mặt vui vẻ, nhìn hai người mờ ám như vậy lại tưởng như chính là tình chàng ý thiếp mặn nồng làm sao. Hắng giọng một cái, Mục sư mở lời: “Tôi nhận sự coi trọng của hai vị mà chủ trì hôn lễ này. Nhưng trách nhiệm của tôi cũng không phải chỉ kết thúc trong buổi lễ ngày hôm nay. Sau này khi hai người bất luận có vấn đề gì, tôi đều sẽ ở bên cạnh trợ giúp. Hy vọng hai người vĩnh viễn sống hạnh phúc bên nhau. Nếu như hôn nhân này có nguy cơ tan vỡ, trước khi quyết định một điều quan trọng nào đó, hãy đến và cầu xin Chúa. Hai người sẽ biết được rằng Chúa luôn mở rộng vòng tay chở che, phù hộ cho mọi người, mang đến thành công trong cuộc sống, mang đến sự hòa thuận cho gia đình. Giúp mọi người có được một cuộc sống thật mỹ mãn.”
(mình không theo Đạo nên dịch hơi tối nghĩa thì phải, mọi người thông cảm nha )
... Ông ông ông... Lời ca ngợi vẫn tiếp tục vang lên. Cô cố gắng ngoái nhìn qua lớp voan về phía cửa: không có ai, anh hai vẫn chưa đến!
Không biết Mục sư đang thuyết giảng điều gì, cô cũng chẳng còn tâm trí nào mà nghe nữa. Trái tim cô như đang bị treo lơ lửng ở vách núi cao vạn trượng, mà ngọn núi này thì ngày càng cao lên, có lẽ chỉ cần môt cơn gió nhẹ cũng đủ để hất tung cô xuống nơi vực sâu không đáy.
Tần Nhật Sơ khẽ chạm vào cánh tay cô, kéo cô trở về lại với hiện thực, cô thấy Mục sư đang nhiệt tình nhìn mình.
Cô nghi ngờ, đây là tình huống gì?
Lại nghe Mục Sư mở miệng nói: “Hiện tại chúng ta cùng nhau có mặt ở đây, trước mặt cha, con và thánh thần, tiến hành tuyên thệ kết hôn. Tôi muốn hỏi hai người một câu, đây là một câu hỏi rất dài, sau khi đã nghe xong xin hãy trả lời.”
Nói xong, nhìn về phía Tần Nhật Sơ ở một bên, hỏi: “Chú rể, anh có đồng ý lấy cô gái này làm vợ, theo Thánh kinh dạy dỗ, sống bên cô ấy, bảo vệ cô ấy, yêu thương cô ấy như yêu thương chính bản thân mình. Dù là lúc ốm đau hay khi khỏe mạnh, nghèo khó hay giàu sang đều luôn thủy chung sắt son sống bên cô ấy, cho đến tận ngày cái chết chia lìa hai người?”
Trong lòng cô muốn hét lên, không cần, cậu, không thể đồng ý, tối thiểu cũng phải chờ thêm một lúc nữa hãy đáp ứng. Nhưng ngược với suy nghĩ này của cô, rất nh


Polaroid