Cách Xa Ngựa Đực Tự Ta Làm Lên
Tác giả: Phó Tráng Tráng
Ngày cập nhật: 04:29 22/12/2015
Lượt xem: 1342037
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2037 lượt.
mức khiến người ta thống hận. Nghe nói bởi vì là ngôi sao sáng trên văn đàn nên cho dù là ai cũng phải nể ông ta mấy phần, trong trường học không có cách nào giảm uy quyền của ông ta. Nghe nói lão già râu bạc này đối với việc chấm công và kỷ luật trong lớp rất hà khắc, cho dù là ai tới trễ cũng bị phạt đứng ở cửa lớp học.
Cô nhấc chân phóng tới lớp học, bỏ lại sau lưng ánh mắt nóng bỏng đang chằm chằm nhìn theo cô.
Chuyển biến (1)
Thật ra thì ở trường học này rất vui vẻ dễ chịu. Không cần phải lo lắng về thành tích học tập cũng như không cần lo lắng đến việc lên lớp, bởi vì ở phía sau bạn đã có một đội ngũ vì bạn mà an bài việc tốt nghiệp cũng như công việc sau này.
Cô chống cằm, nhìn những chiếc lá chậm rãi rơi xuống ngoài cửa sổ, có dũng khí vĩnh viễn sánh ngang cùng trời đất, không có phiền não của người lớn, cũng không có cảm giác lực bất tòng tâm của trẻ nhỏ, chỉ có mùa thu mỹ lệ tràn đầy ý thơ.
Quả nhiên là chiều đầu thu gió lạnh, cảnh sắc mỹ lệ.
Cái thành phố này thật quái lạ, rõ ràng mới hôm qua còn nóng bức đến mức phải bật điều hòa để sống qua ngày, thế mà chỉ qua một buổi tối nhiệt độ đã giảm mạnh, không khí lạnh kéo đến.
Cô trợn mắt nhìn Nữu Nữu, ngượng ngùng nói cũng bởi vì lớp của anh ta nên cô mới thất thần. Vừa nhìn thấy anh ta, cô liền không tự chủ được mà nhớ lại tất cả chuyện xảy ra tối qua, lời tỏ tình chân thành, cảnh chiều tà thơ mộng, cảm giác ghê tởm…. Cô thật sự tò mò, một người đàn ông giống thiên thần như vậy nếu làm những chuyện thấp kém tầm thường thì thế nào, đây không phải là thần tiên cũng muốn ăn cơm sao, cũng giống như phàm phu tục thủ, cũng có tham sân si giống chúng sinh.
Sau khi tan lớp, bình thường cô sẽ về nhà sóm, không tạt ngang tạt ngửa
There are so many people in the outside call me lao da, but I am not shuai!
Một lần, hai lần, ba lần. . . . . . May quá, Tần Nhật Sơ không bắt cô phải viết một câu thật dài, nghe nói từ dài nhất trên thế giới gồm 45 chữ cơ đấy. Nếu là câu dài như vậy mà viết 50 lần thì tay cô liệt mất.
Nữu Nữu đứng bên cạnh nhìn cô viết luôn tay hỏi, “Muốn mình giúp một tay không?”
Cô lắc đầu một cái, “Thôi, nhỡ anh ta biết!”
Nữu Nữu đồng tình nhìn cô một cái, hơi tức giận bất bình nói, “Thật không biết Tần đẹp trai đang suy nghĩ cái gì nữa? Cậu không phải là cháu gái bảo bối của anh ta sao? Sao lại nghiêm khắc như vậy?”
Cô ra sức múa bút, không quay đầu lại đáp, “Nhưng ở trên lớp thì anh ta là một thầy giáo nha”.
Nữu Nữu hiểu ra gật đầu một cái, “Vậy cũng đúng, có câu quốc có quốc pháp, gia có gia quy. Ở trên lớp, thầy giáo nên nghiêm khắc dạy dỗ học sinh. Không tưởng tượng được là Tần đẹp trai còn là một người coi trọng kỷ luật, thiết diện vô tư nha! Thôi xong, mình đối với anh ta lại thêm một tầng kính trọng ngưỡng mộ rồi”.
Nói xong, cô ấy chìm vào trong ảo mộng phấn hồng lâng lâng.
Người ki, cô không hiểu được, có lúc đẹp đẽ cao ngạo giống thiền thần, có lúc lại vô lại giống như côn đồ, nhưng đối với công việc lúc nào cũng cẩn thận tỉ mỉ, nghiêm túc. Đây là loại đàn ông gì, là một ẩn số mà người ta khó lý giải.
“Đúng rồi”, Nữu Nữu từ trong cơn mơ màu hồng bừng tỉnh. “Cuối tuần này là sinh nhật mình, cậu phải tới đấy!”
Cô mở miệng muốn cự tuyệt, Nữu Nữu đã vội vàng cắt đứt, “Cậu đừng nói là không rảnh với lại người nhà không cho phép nha. Mình quen cậu đã mấy năm rồi, lần nào cậu cũng chỉ mang quà tới nhưng chưa bao giờ tham dự tiệc sinh nhật của mình. Hơn nữa, cũng mấy năm rồi mà cậu cũng chưa từng mời bọn mình tham gia tiệc sinh nhật của cậu cả”.
Nói tới đây, Nữu Nữu có chút chán nản, “Trước khi vụ của Diêu Tịnh xảy ra, mình cứ nghĩ cậu chỉ là một cô gái bình thường, không nghĩ tới cậu lại là tiểu công chúa của Nguyễn thị lại còn có quan hệ với Lăng gia vốn nổi tiếng trong giới hắc đạo. Những việc này cậu chưa từng nói với mình, chẳng lẽ cậu không tin tưởng mình sao?”
Cô dừng bút, nhìn Nữu Nữu có chút đau lòng, không khỏi khẩn trương giải thích: “thật xin lỗi, Nữu Nữu, không phải mình không muốn nói, chẳng qua là…. mình không biết nên nói thế nào, cũng khó mà nói được. Giống như cậu có một bộ quần áo sang trọng, nhưng lại có một bộ dáng xấu xí, mặc y phục sang trọng vào chỉ làm trò cười cho người ta thôi”.
Nữu Nữu trừng mắt, nhéo nhéo mặt cô, “Mình đã nói với cậu bao nhiêu lần rồi, cậu rất đáng yêu, rất đẹp, mặc dù không đẹp như tiên, nhưng nhất định không phải xấu xí như cậu tưởng đâu”.
Nói xong, Nữu Nữu lấy một cái gương từ trong túi ra, “Cậu xem đi, đôi mắt vừa to lại vừa đen, đôi mắt cậu dường như biết nói ấy; còn đôi môi cậu nữa, xinh xắn đỏ hồng, người ta vừa nhìn đến đã muốn khẽ hôn; còn có gương mặt trẻ thơ này nữa, non mịn mềm mại như nước, nhất là hai cánh tay trắng muốt, làn da trắng noãn căng mịn trong suốt, ngay cả móng tay màu hồng phấn nhàn nhạt cũng mềm mại, cậu nói đi, một người xinh đẹp như vậy sao lại phải tự ti chứ?”
Nữu Nữu ngừng lại, tay nắm lấy cầm suy nghĩ sâu xa, “Phải nói cá