Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cấm Kỵ Chi Luyến

Cấm Kỵ Chi Luyến

Tác giả: Phó Tráng Tráng

Ngày cập nhật: 04:29 22/12/2015

Lượt xem: 1342032

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2032 lượt.

Viên dường như nghĩ đến việc gì cười lạnh nói: “Anh thì sao? Là đại tổng tài của Húc Nhật, không phải vì hơn nửa cổ phần của Tần Thị mới về sao? Lão hồ ly Tần Ngôn Minh giở chiêu đem hơn nửa cổ phần cho cháu ngoại, mà đứa con nuôi như anh vốn đã lao tâm khổ tứ vì Tần Thị lại chỉ có được một phần bánh ngọt nho nhỏ, không phải anh rất oán hận sao? Tần thị vốn thuộc về anh nhưng lại nằm trong tay một cô gái nhỏ cái gì cũng không hiểu đó!”.
Tần Nhật Sơ nhìn xuống, nhếch môi cười nhạt nói: “Tôi thừa nhận năm đó tôi không phục, rõ ràng tất cả đều là của tôi, tôi vì Tần thị mà đã giải quyết khủng hoảng tài chính, phá vỡ nguy cơ giải quyết hợp đồng cũng là tôi, tôi đã làm cho Tần Thị lớn mạnh không ngừng, nhưng lúc quay đầu lại, bao lao tâm khổ tứ của tôi đều chảy xuống biển, bảo tôi chắp tay nhường cho người ta thì làm sao tôi không oán hận chứ”.
"Nhưng ——", Tần Nhật Sơ mở mắt ra, mắt nhìn tứ phía nói, “Bởi vì là Miên Miên nên tôi có thể buông tay, bởi vì tôi đã thề sẽ yêu thương che chở cô ấy cả đời, cho nên tôi mới buông tay, rời xa quê hương bảy năm. Lúc ấy tôi nghĩ là Miên Miên sẽ được Nguyễn Thị và Tần Thị chăm sóc, có thể vui vẻ hạnh phúc lớn lên, cho đến khi tôi có thể lại ôm cô ấy vào lòng, đem lại một cuộc sống mới hạnh phúc hơn cho cô ấy. Nhưng là thế nào? Chuyện tôi mong muốn lại không xảy ra, Miên Miên không vui vẻ nhưng mỗi ngày đều cố gắng tự thôi miên cô ấy có một anh hai thật tốt, chỉ vì để anh không ghét bỏ, cố ấy ở trường học bị bắt nạt gần chết cũng cắn răng chịu dựng, không dám nói một tiếng. Diệp Hiên Viên, nếu anh thích quyền thừa kế của Nguyễn Thị thì anh cứ lấy đi, còn Miên Miên tôi sẽ mang đi!”.
“Ha ha…” Tần Hiên Viên vỗ tay cười to, “Thật là một hình ảnh chân tình cảm động a! Tiếc là anh chỉ có thể lừa đám trẻ con và phụ nữ ngu ngốc thôi, lừa được tôi, anh còn non lắm!”.
“Anh có ý gì?”
“Hừ, anh không phải vì Miên Miên, mà là vì cô ấy là con của Tần Yên? Sao nào, thiếu niên mười hai tuổi lần đầu biết yêu lại yêu một chị gái hai mươi tuổi, cảm giác thế nào?” Diệp Hiên Viên thưởng thức vẻ mặt lúng túng thoạt xanh thoạt đỏ của Tần Nhật Sơ, nhẹ nhàng tiến đến bên tai Tần Nhật Sơ, hung ác nói: “Thế nào, anh không phải rất hận dòng máu chảy trong người Miên Miên sao? Bẩn thỉu như vậy, nhưng nửa kia lại thuần khiết xinh đẹp, làm cho người ta không nhịn được mà muốn say, không nhịn được mà trầm mê, ha ha ha…….”
“Nói cho anh biết, tôi cũng hận từ lâu rồi, nghĩ đến dòng máu chảy trong người cô gái mềm mại này tôi chỉ muốn moi tim cô ấy, đem dòng máu kia rửa sạch không còn! Nhưng mỗi khi tôi ôm cô ấy, vuốt ve da thịt trắng noãn mềm mại ngát hương thơm, tôi không kìm được mà hưng phấn..... Nguyễn Diệp Thành, ông thấy không, tôi không chỉ nằm trên người đàn bà ông thích nhất, ngay cả con gái ông cũng chỉ có thể rên rỉ cầu hoan dưới thân tôi, ha ha ha, cái gì mà cấm kị, cái gì là loạn luân, cho dù là không thể giải trừ huyết thống, một chút một chút một lại cuốn lấy tôi, mê hoặc tôi, làm cho tôi muốn ngừng mà không được, muốn dừng lại mà không được....”
Nói đến câu cuối cùng, Diệp Hiên Viên không kìm được mà điên cuồng cười ra tiếng.
"Anh ——anh thật là một kẻ điên!", đến bây giờ Tần Nhật Sơ mới thấu hiểu, tên đàn ông trước mặt này là một kẻ biến thái không hơn không kém, là một ác ma đội lốt người.
“Cốc cốc....”, ngoài cửa vang lên giọng nói khàn khàn của Lữ Yên, “Diệp tiên sinh, Miên Miên tiểu thư đã tỉnh!”.
Diệp Hiên Viên ngưng cười, lạnh lùng nói một câu với Tần Nhật Sơ đang ở bên cạnh, “Cô ấy là của tôi!” rồi xoay người bước ra cửa.
Tần Nhật Sơ xiết chặt hai quả đấm, mặt phẫn hận, Nguyễn Diệp Thành, ông đã phá hủy Yên Nhiên, tôi sẽ không để cho con ông phá hủy con gái Yên Nhiên nữa.
Anh trịnh trọng tuyên thệ, khôi phục vẻ lãnh đạm, gạt gạt mấy sợi tóc rũ xuống trán rồi bước ra ngoài.






Tâm bệnh
“Miên Miên, em có sao không?” Anh sải bước đi vào, trên khuôn mặt tuấn mỹ đầy vẻ lo lắng.
Cô ngọ nguậy ngồi dậy, mặc dù toàn thân yếu mệt, nhưng đầu óc lại thanh tỉnh, “Không sao ạ, anh hai, em không sao!”
Anh ngồi xuống bên giường, vuốt ve khuôn mặt cô, hoài nghi hỏi: “Thật không sao?”
Cô mạnh mẽ gật đầu một cái, nhưng lại thấy trời đất quay cuống, anh nhanh tay đỡ lấy cô, dịu dàng hỏi: “Em nhìn em xem, thế mà nói không sao?”
Nghĩ tới đây, cô không kìm được mà rụt người lại. Bây giờ hồi tưởng lại cô vẫn còn thấy rõ ràng cảm giác nóng rực kia, nóng như vậy làm cho người ta chán ghét, làm cho người ta muốn nôn mửa.
Cô cúi đầu sờ sờ bàn tay trắng noãn, mặc dù vẫn sạch sẽ tinh khiết như trước, nhưng cô cứ có cảm giác dính phải cái gì vô cùng bẩn thỉu, lau cũng không sạch, bỏ đi không hết.
Mải suy nghĩ miên man, cô không còn buồn ngủ nữa.
Cô kéo chăn ra, chật vật đi tới phòng tắm.
Cô dùng nước rửa tay màu xanh lá cây không ngừng chà xát, cho đến khi bàn tay trắng như tuyết từ từ trở nên đỏ lựng, chà sát đến khi rơm rớm tia máu.
Trước kia, Nữu Nữu đã từng cho cô xem qua bộ p


XtGem Forum catalog