Tam Sinh Tam Thế - Thập Lý Đào Hoa
Tác giả: Phó Tráng Tráng
Ngày cập nhật: 04:29 22/12/2015
Lượt xem: 1342201
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2201 lượt.
iải thích, “Không phải”.
“Không phải? Vậy tại sao còn không đi vào?”, anh vừa nói vừa dẫn cô vào nhà.
Trên bàn ăn trong nhà đã bày đầy thức ăn, thì ra là mọi người đang chờ cô về ăn tối.
Lúc này Lâm mẹ đi tới múc cho cô một bát cach cá diếc, từ ái cười cười, “Còn không để cặp sách xuống rồi rửa tay vào ăn cơm”.
Vừa nhắc tới ăn cơm, tinh thần cô khôi phục, vội vàng để cặp sác xuống rồi chạy tới phòng bếp.
Cô không phải là người nói nhiều, anh hai cô cùng với Lữ Yên cũng lãnh đạm giống vậy. Trong bữa ăn, cô ăn như hổ đói, còn anh thong thả ăn, Lữ Yên thì nhai kỹ nuốt chậm.
Uống nốt ngụm canh cá diếc, cô thỏa mãn liếm môi một cái, thức ăn ở nhà là ngon nhất.
Anh nhìn Lữ Yên đã ăn xong nói, “Tiêm thuốc cho tiểu thư”.
Cô giãy dụa nói, “Anh hai, em khỏe hơn rồi, không…..” từ cuối cùng còn chưa kịp nói đã bị ánh mắt sắc bén của anh cắt đứt.
“Được rồi, được rồi”, cô lẩm bẩm, buông chén đũa xuống, đi lên lầu.
Trong phòng.
“A ——”, cô hét lên thê thảm một tiếng, hai mắt đẫm lệ nhìn sau lưng Lữ Yên, ủy khuất nói, “Bác sĩ Lữ, chị không thể nhẹ tay một chút sao?”
Lữ Yên dọn dẹp dụng cụ tiêm thuốc trên bàn, lơ đễnh nói, “Miên Miên tiểu thư, còn 4 ngày tiêm thuốc nữa”.
Cô vỗ trán kêu lên, “Cái gì? Những bốn ngày nữa!”
Lữ Yên cười như không cười gật đầu một cái, không có chút đồng tình nào với cảnh ngộ của cô a.
“Có chuyện này, bác sĩ Lữ………”,cô vặn vẹo ngón tay, do dự không biết nên nói hay không.
“Chuyện gì?”
“Em nằm mơ”
Vẻ mặt vốn bình tĩnh của Lữ Yên sau khi nghe cô nói có chút thay đổi, “Còn có thể nằm mơ sao? Đầu có đau không?”
Cô lắc đầu, đỏ mặt lên nói, “Không phải là ác mộng, mà là…..”
Lữ Yên nhìn cô chằm chằm không chớp mắt, đôi mắt to xinh đẹp tràn đầy nghi ngờ.
Cô cúi đầu, thấp giọng lẩm bẩm, “Em, em mơ thấy anh hai”.
“Diệp tiên sinh? Xảy ra chuyện gì?”
Nhớ tới chuyện xảy ra trong mộng, mặt cô nhất thời đỏ bừng, ngượng ngùng không chịu được, đành cuống quít khoát tay, “Không sao…… Không có gì”.
Lữ Yên hồ nghi nhìn cô một cái, không nói gì, thu dọn đồ chuẩn bị đi ra cửa.
Lúc kéo cánh cửa ra, cô ấy ngừng lại một thóng, “Miên Miên tiểu thư, nếu có vấn đề gì về y học hoặc sinh lý cô có thể hỏi tôi….. Bao gồm cả chứng sợ đàn ông của Miên Miên tiểu thư…..”
“Còn có…….. có một số thứ mình càng sợ thì càng phải thử tiếp nhận. Đừng tưởng rằng cứ coi như không có việc gì thì sẽ thật sự không xảy ra”, Lữ Yên bước ra cửa, bỏ lại một câu nói đầy ý vị sâu xa.
Cô nằm trên giường, xoa xoa cái mông nhỏ đang đau, cảm thấy như lọt vào trong sương mù.
Biến chuyển 2
Thời điểm là vào thứ bảy, không khí cuối thu thật sảng khoái, đất vàng đầy óng ánh.
Ôn hòa như vậy lại đại biểu cho mùa thu hoạch, cũng là rất dễ dàng để cho lòng người dâng cao. Đẩy cửa thư phòng ra, cô thận trọng hướng anh hai uyển chuyển nói rõ ý muốn.
Nhìn anh hai nhàn nhã tựa vào trên ghế sa lon vừa cầm trên tay tạp chí doanh nhân, thấy vẻ mặt cùng tay chân luống cuống của cô, không ngờ không có làm khó cô.
“Em muốn đi ra ngoài?”
Chớ đừng nói chi là, Nữu Nữu đã nói hôm nay, muốn dẫn cô Đại Biến Thân.
Mà tâm tình của con gái thì nên nói như thế nào đây, đều là có một chút khẩu thị tâm phi, mặc dù ngoài miệng hoặc là trong lòng nơi nào đó cũng đã cho rằng đó là một sự thật, nhưng ngọn lửa nội tâm lại hy vọng vẫn không hề dập tắt. cô vẫn tự ti vì mập mạp là bề ngoài không đẹp, tuy ngoài miệng nói như vậy, trong lòng cũng cam chịu như vậy, nhưng là trong tâm tư vẫn hi vọng mình có thể có một ngày đẹp lên, cho nên đối với đề nghị Đại Biến Thân của Nữu Nữu, cô cảm thấy hưng phấn thập phần.
” Bác Lâm, dừng lại ở quảng trường phía trước.”
Hai ngày nghỉ, quảng trường không có an tĩnh như thường ngày, náo nhiệt như trong dự liệu. Tất cả đám người lớn nhỏ cũng chen chúc tại nơi này chơi đùa , còn có chậm rãi tản bộ. Cô nhảy xuống xe, cám ơn bác Lâm, đi tới hướng bồn phun nước bên cạnh đã hẹn trước.
Thật xa, đã nhìn thấy Nữu Nữu vẫy tay với cô. Không nghĩ tới khi không mặc đồng phục học sinh, Nữu Nữu lại cũng xinh đẹp như thế , thân trên mặc một cái áo chẽn màu hồng hợp với đường vân cùng màu, thân dưới một cái váy Jean cực ngắn, chân mang một đôi giày nhỏ màu rám nắng, đôi chân vốn thon dài, lại càng xinh đẹp hơn. Tóm lại, cả người Nữu Nữu tản mát hơi thở thanh xuân nồng nàn, không giống nhàn nhạt lại mang theo chút ủ rũ đáng thương .
“Oa, Miên Miên, chỗ này nè.” Nữu Nữu xông lại, kéo tay của cô , nắm chặt, “Chuẩn bị xong chưa, kế hoạch biến thành một đại mỹ nữ xinh đẹp.”
Cô nặng nề gật đầu một cái, “Chuẩn bị xong!”
Nữu Nữu quay đầu lại, sáng sủa cười một tiếng, ” Lets go!”
Đầu tiên Nữu Nữu dẫn cô tới là phòng khách của một tiệm làm tóc cao cấp, nhìncô ấy quen thuộc cùng chàng trai có dang dấp rất thanh tú chào hỏi, cô xem chừng nơi này phải là nơi cô ấy quen thuộc.
“Mike, đây là bạn tốt của em, Miên Miên, Miên Miên, đây là bạn tốt kiêm quản lý của mình ở đây Mike.”
Mike nhìn cô