Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cấm Kỵ Chi Luyến

Cấm Kỵ Chi Luyến

Tác giả: Phó Tráng Tráng

Ngày cập nhật: 04:29 22/12/2015

Lượt xem: 1342200

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2200 lượt.

cười thân thiện, “Miên Miên, chào em.”
Bởi vì không từng tiếp xúc cùng những chàng trai xa lạ, cô cũng cười yếu ớt đáp lại, “Xin chào, Mike.”
Sau khi chào hỏi đơn giản, Nữu Nữu liền cùng Mike bên cạnh bắt đầu thảo luận thay đổi cho cô như thế nào, cô không có việc gì làm, chỉ đánh quan sát bốn phía hoàn cảnh nơi này.






Sinh nhật 1
Khi về đến nhà, trời đã tối đen như mực.
Mẹ Lâm vừa cười vừa ra đón, nhìn thấy bộ dạng của cô, kích động đến mức nước mắt lưng tròng, "Miên Miên tiểu thư, tiểu thư rốt cuộc trưởng thành. Rất đẹp, cùng đại tiểu thư giống nhau như đúc."
Cô đỏ mặt, có chút không tự nhiên nắm vạt váy, lắp bắp hỏi: "Thật sự rất đẹp mắt sao?"
Mẹ Lâm chùi chùi nước mắt, đi tới ôm lấy cô, "Miên Miên *****, con vẫn luôn rất xinh đẹp, thật rất đẹp, như công chúa vậy."
Ngày thứ hai, vẫn là ngày đẹp mang theo không khí sảng khoái cuối thu.
Đẩy cửa sổ ra, cô hít một hơi thật sâu, hơi thở mới mẻ tràn vào cánh cửa lòng, hôm nay chính là một ngày tốt đẹp.
Trong vườn hoa, mẹ Lâm đang quét những chiếc lá rụng rơi rải rác ở đình viện ,làm cho ngươi ta không khỏi nhớ tới một câu nói
"Lượn lờ này Thu Phong, Động Đình sóng này Konoha xuống."(em không kiếm đươc câu thơ này nên em để nguyên )
Trong một năm có bốn mùa, cô thích nhất sắc vàng của mùa thu, cô không thích ngày xuân huyên náo gây phiền não, cũng không thích mùa hè nóng bức đến bốc lửa, càng không thích.
Mùa đông rét lạnh thanh tịch, mà cô thích là trên đất đầy lá vàng óng ánh, là thu hoạch chi tiết toàn cảnh .
Hoa lệ mà không hư ảo, mát mẻ cũng không rét lạnh.
Nguyên do tầm mắt của cô quá mức nóng bỏng, mẹ Lâm thả cây chổi trong tay ra, ngẩng đầu nhìn thấy cô, nở nụ cười đầy hiền từ cùng yêu thương, "tiểu thư Miên Miên, cháu đã tỉnh a, sơ thiếu gia chờ cháu đã lâu rồi."
Sơ thiếu gia?sơ thiếu gia nào? A, chắc là Tần Nhật Sơ rồi.
Cô đơn giản rửa mặt một chút, chạy xuống lầu.
Nam nhân phía trước cửa sổ kia đắm chìm trong ánh nắng mai, không phải Tần Nhật Sơ thì là ai.
Tần Nhật Sơ giống như nghe được động tĩnh của cô, từ từ xoay người lại, hướng về phía cô chính là cười rực rỡ một tiếng.
ở bên trong màu vàng của thái dương , bóng dáng người nọ như hư ảo, giống như từ Phiêu Miểu ngắm cảnh đạp gió mà đến.
cô nghĩ dáng vẻ trong lúc đó của cô nhất định rất ngây ngô rất sắc, bởi vì cô rõ ràng tự nghe được thanh âm nuốt nước miếng của mình, thân thể không thể di động, trong đầu một mảnh sương trắng chẳng qua là không ngừng xoay tròn hai câu.
Nhiễm Nhiễm trong mây tháng, trọc xuân tháng liễu.
Nhiễm Nhiễm trong mây tháng, trọc xuân tháng liễu.
. . . . . .
Tần nhật sơ nhìn thấy dáng vẻ cô, nhưng cũng là ngẩn ngơ, ngay sau đó rất nhanh liền phục hồi tinh thần, từ từ vượt đến trước mặt của cô, "Miên Miên, em hôm nay rất đẹp."
Giọng nam mị hoặc đem tâm trí đang du ngoạn trong hư vô kéo về thực tế, cố ý hắng giọng một cái, "Cậu nhỏ, sao anh lại tới đây?"
Tần Nhật Sơ nâng lên mày rậm xinh đẹp , cố làm như không hiểu, "Không phải em mời anh tới tham gia sinh nhật Liễu Mạch sao?"
A, đúng rồi hôm nay là sinh nhật Nữu Nữu, cô thiếu chút nữa đã quên rồi, sắc đẹp lầm người mụ mẩm a, lam nhan họa thủy.
Ta nói thầm sắc tức là không, không tức là sắc, bàn ăn trước mặt,cô phải ăn bửa sáng ấm áp a.
Đói bụng một đêm, rốt cuộc có thể mở rộng bao tử mà ăn a , Tần nhật sơ bên cạnh còn thật cẩn thận khuyên nhủ: "Miên Miên, không cần ăn quá nhanh, đối với bao tử không tốt, chúng ta cũng không phải không có thời gian."
Cô liếc hắn một cái, hắn cho rằng cô là vì hắn a, cô là đói chịu không được, tối hôm qua bởi vì anh hai, ngay cả cơm cũng không thế nào nuốt xuống, liền vội vã rời ghế rồi. Hiện tại rốt cuộc có thể đợi đến thời điểm ăn sáng, cô quản hắn là ai cô quản hắn vội hay không vội.
Cô tiếp tục ăn như hổ đói mà càn quét thức ăn trước mặt, Tần Nhật Sơ nghiên nghiên nụ cười ở bên cạnh không nhúc nhích quan sát cô, cảm giác thế nào tại sao mắt nhìn chằm chằm, tầm mắt nóng rực kia đâm vào mơ hồ làm đau người. Cuối cùng cô không chịu nổi, bỏ dao nỉa xuống, "cậu nhỏ, anh không có ăn điểm tâm sao?"
Hắn rõ ràng ngẩn ngơ, không hiểu, "Ăn à?"
"Ăn, anh còn mặt thèm thuồng nhìn miệng em?" cô phồng má, tức giận nói, ăn một bữa cơm cũng không làm cho người ta tỉnh tâm.
Tần Nhật Sơ sửng sốt chốc lát lần nữa, ngay sau đó cười ha ha, "Miên Miên, em cho rằnganh. . . . . . Ha ha. . . . . ."
Thật lâu, hắn mới dừng lại, nheo lại mắt, thanh âm dịu dàng, "anh thích xem dáng vẻ em ăn , rất là đáng yêu."
"Phốc ——" cô không nể mặt phun sữa tươi trong miệng ra.
"Cái đó, em ăn xong, chờ em lên lầu thay đồ đã." côném người nào đó lại trong phòng ăn một mảnh hỗn độn, không dám nhìn hắn nho nhã ôn tồn trên mặt điểm một cái bọt mép, vội vàng trốn đi lên lầu.
Thay chiếc váy công chúa màu trắng cùng Nữu Nữu ngày hôm qua chọn, ta sửa sang lại tóc, bước đi ra cửa .
Ở lầu dưới Tần Nhật Sơ đã sớm thu thập xong bừa bãi trên người, bộ dạng sạch sẽ trong sá


XtGem Forum catalog