Tác giả: Phó Tráng Tráng
Ngày cập nhật: 04:29 22/12/2015
Lượt xem: 1342044
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2044 lượt.
, xem cô leo cầu thang đã mệt mỏi cả người đầy mồ hôi, làm thế nào ứng phó được."
Cô không nghi ngờ gì ngoan ngoãn nhận lấy thức uống mà Maggie đưa tới, uống một hớp, mùi vị có chút rất lạ , ngoài miệng vẫn tò mò đặt câu hỏi:"Ứng phó được cái gì?"
"Anh hai cô hẳn là tràn đầy tinh lực rồi...!" Maggie thấy cô ngoan ngoãn uống xong thức uống, trên khuôn mặt xinh đẹp dâng lên một tia cười quỷ dị, ‘Cô không phải là chưa biết chứ, anh hai cô là nổi danh một đêm bảy lần a!"
"Một đêm bảy lần cái gì?" Cô nghi ngờ, đây là cái từ hình dung gì đây, là lời khen sao?
Maggie vừa nghe, rốt cuộc cười lên ha hả rồi nói, "Diệp Hiên Viên quả nhiên chỉ vì cô hao tổn tâm cơ, thành tâm đem cô bảo vệ như một tờ giấy trắng sạch sẽ, ngay cả từ đơn giản thông thường cũng không biết!"
Sau một lúc lâu, Maggie ngừng cười, mắt to nhìn chằm chằm khiến cô một hồi sợ hãi, "Chỉ là, tao rất ngạc nhiên, nếu như phá hủy mày cái người đơn thuần như giấy trắng này, Diệp Hiên Viên sẽ có cái dạng biểu tình gì đây, ha ha, ha ha. . . . . ."
Nói xong, vỗ tay cười to.
"Két ——" cửa mở ra.
Một người dáng dấp tuấn tú, người đang đi tới là một chàng trai trẻ tuổi nhưng giữa hai lông mày của hắn ta lại lộ ra tà khí cùng tối tăm, ôm lấy cái eo nhỏ nhắn của Maggie, rồi đưa lên một nụ hôn nóng bỏng, "Bảo bối, làm xong rồi?"
Maggie đem đôi môi đỏ mọng dán lên khuôn mặt hắn ta, cười đến quyến rũ, "Tất cả bình thường, dù Diệp Hiên Viên có cánh, hiện tại cũng không về kịp để tới cứu nó, anh liền an tâm chờ làm con rể tốt của Nguyễn thị đi!"
"Bảo bối, " hắn đem Maggie kéo về phía mình, gần kề mà liếm mút, "Em đã giúp anh chuyện lớn thế này, em muốn anh cám ơn em như thế nào đây?"
Maggie mị nhãn như tơ, liếc mắt một cái về phía cô đang sững sờ bên cạnh, "Vậy thì cố gắng phục vụ thật tốt thân thể cao quý của Nguyễn đại tiểu thư đây đi, cô ta vừa là thiên kim danh môn, vừa là một con chim non, mùi vị như thiên tiên!"
Lúc này cô còn không biết mình đang trong lúc nguy hiểm thì cô đúng là kẻ ngu, cô giãy giụa muốn đứng lên, đi ra ngoài, không ngờ chân mềm nhũn, ngã nhào ở trên ghế sofa, "Đây là xảy ra chuyện gì?"
Maggie vỗ trán cười to, " Em gái ngoan , về sau, đừng dễ dàng uống nước người khác đưa cho em a, đây chính là bài học xương máu đó!"
Nam nhân trẻ tuổi nhìn cô mềm nhũn té ở trên ghế sa lon một cái, quay đầu hướng Maggie tà khí mở miệng: "Bảo bối, xem ra, dược hiệu còn chưa có phát tác hết nha, chúng ta chẳng phải nên cho trẻ nhỏ non nớt của chúng ta đây một bài học cuộc sống quý báu nhất à?"
Maggie nở lên một nụ cười, đôi môi đỏ mọng hé mở, ngậm lấy môi mỏng của nam nhân, vừa không trả lời, cũng vừa như là hành động biểu thị cho câu trả lời.
Chỉ chốc lát sau , bên trong phòng đã vang lên tiếng rên rỉ khó nhịn của phụ nữ, cùng thanh âm thở gấp tán tỉnh của nam nhân.
Cô nỗ lực mở mắt ra, trước mặt cũng là một mảnh ánh sáng trắng xóa, lộ ra một màn sương mơ hồ, không thấy rõ, chỉ có đôi thanh âm hoan ái của nam nữ xuyên thấu qua tầng tầng sương trắng thẳng tắp đâm vào màng nhĩ của cô.
Thật khó chịu, thân thể từ từ có một tia tê dại lan tỏa khắp toàn thân, trong cổ họng cũng chầm chậm dâng lên một trận khát khô khốc, thân thể càng thêm không có bất kỳ sức lực nào, mềm mại như nước. . . . .
Anh hai , anh đang ở đâu, Miên Miên thật khó chịu a. . . . . .
Tầm mắt càng ngày càng mơ hồ, trước mắt ánh sáng trắng càng ngày càng mờ, cuối cùng rốt cuộc cô từ từ chìm vào bóng tối.
Thất thân 1
Tần Nhật Sơ liện tục nở nụ cười cùng những lão hồ ly trước mắt nói chuyện, thỉnh thoảng đôi mắt lại nhìn chăm chú vào cô gái nhỏ đáng yêu đang đứng trong góc nhỏ kia .
Cô gái nhỏ bưng một ly nước màu xanh biển lên uống, qua một cái liếc mắt dễ dàng khẳng định là rượu trái cây ... thứ rượu có hàm lượng cồn thấp ấy là đồ uống dành cho thiếu nữ ,làn môi đỏ mộng thủy nộn bởi vì rượu tuyên nhiễm càng thêm ướt át đỏ tươi , giống như đóa hoa đang chờ người hái, khuôn mặt trắng noãn gần như trong suốt cũng bởi vì chất cồn của rượu mà nhiễm vào một tầng đỏ ửng thật mỏng , thật là đáng yêu đến mê người.
Nhìn cô một người không biết làm gì chỉ biết linh linh đứng ở nơi đó một mình, bộ dáng đáng yêu như một con thỏ nhỏ tự tiện xông vào làm bữa tiệc cho sói xám , bộ dạng mảnh mai nhỏ nhắn chọc người hết sức trìu mến.
Mặc dù ghét Diệp Hiên Viên, nhưng mà ở tại điểm này nhưng lại không thể không thừa nhận Diệp Hiên Viên bảo vệ cô ấy rất khá,bộ dạng thuần khiết vô tư kia quả thật là một đóa sen cao quý nở rộ giữa bùn nhơ ,siêu phàm mà thoát tục
"Đúng vậy nha, có một báu vật xinh đẹp là Maggie không đủ, còn trêu chọc tới kia đóa hoa hàm tiếu thanh thuần kia ! Nhìn cái đức hạnh kia của hắn, tám phần là muốn tới tay đi!"
"Hừ. . . . . . Sẽ không sợ đi đêm hoài có ngày gặp ma sao . . . . . ."
"Đúng rồi, cô bé kia là ai a, trước kia chưa từng thấy qua hay sao ấy?"
"Nhìn bộ dáng mềm mại, chắc phải là bạn học của con gái Liễu gia, đừng nói ai , ta cũng