XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cấm Kỵ Chi Luyến

Cấm Kỵ Chi Luyến

Tác giả: Phó Tráng Tráng

Ngày cập nhật: 04:29 22/12/2015

Lượt xem: 1342210

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2210 lượt.

Anh hai nhìn cô đã mệt mỏi rã rời, liền đắp kín chăn lại rồi đi ra cửa.
Nằm trên gối, đầu cô trở nên mềm nhũn, cũng vô lực không thể nghĩ thêm điều gì khác nữa, chỉ là rất mau chìm vào giấc mộng thực ngọt ngào….






Cầu xin
Khi Diệp Hiên Viên đi xuống lầu đã thấy người bạn tốt nhất của mình – Lăng Thịnh, kẻ sắp thừa kế Lăng gia đang nhìn anh cười nheo mắt, bày ra một bộ dáng chế nhạo, đúng là thứ cảnh tượng cẩu huyết!
“Sao cậu lại đến đây?” Diệp Hiên Viên ngồi xuống bàn ăn, bắt đầu nhàn nhã dùng bữa sáng.
Lăng Thịnh cười đến thâm tình, đi tới chỗ Diệp Hiên Viên, cúi đầu thì thầm bên tai anh: “Đừng giả bộ lịch sự nữa, ngờ rằng bây giờ cậu đang đói đến mức có thể ăn hết một con trâu đấy!”
Cố ý đừng lại một chút, Lăng Thịnh tiếp tục chế nhạo, nói: “Sợ nhất là có người nào đó vất vả lao động chân tay cả đêm không ngủ! Sao không biết thương lấy kẹo đường, mới biết mùi đời, sao có thể kinh qua sự giày vò của cuồng thú như lang như hổ a!”
Lăng Thịnh ngồi trên ghế salon bên cạnh, mỉm cười, bắt chéo hai chân: “Hay là tình củ của cậu, là người đã từng là chủ quản hậu cung.”
“Là cô ta? Maggie?” Quả nhiên đối với nữ nhân không thức thời này thì sẽ không từ bất cứ thủ đoạn nào mà trả thù. Diệp Hiên Viên nắm chặt tay quyền, nhớ lại khi ấy Maggie đi theo mình năm năm lăn lộn thương trường, đã bỏ qua cho cô ta, không nghĩ tới có ngày lại to gan lớn mật mà chủ ý động đến bảo bối mình tỉ mỉ che chở. Hừ, Diệp Hiên Viên cười lạnh một tiếng, nói đến đây chợt nhớ ra bản thân đã rất lâu không có trò vui để chơi rồi… Trò chơi của chúng ta sẽ như thế nào đây? Cô thư ký Maggie kiêu ngạo?
Ở một nơi nào nó rất xa, đang thu dọn hành lý chuẩn bị lên đường, Maggie vô duyên vô cớ bất chợt rùng mình!
“Này, cọc gỗ!” thật hiếm khi thấy được gương mặt nghiêm nghị của Lăng Thịnh: “Cậu đã có kẹo đường rồi thì mấy thứ hoa cỏ dây dưa vụn vặt bên ngoài phải nhổ bỏ hết đi đấy.Không phải lần nào cũng may mắn như vậy đâu”
Diệp Hiên Viên nghe vậy liền dừng lại, nghiêm túc nhìn bạn tốt đang nghiêm chỉnh ngồi trên salon. Anh dùng ánh mắt sắc bén nhìn khiến Lăng Thịnh toàn thân sợ hãi, không tự chủ được phải mở miệng giải thích: “Này cọc gỗ, cậu cứ nhìn tôi như vậy là có ý gì, tôi không có chủ ý gì với tâm can bảo bối của cậu nha.Biết cậu đem cô ấy như con dâu nuôi từ bé, cho nên tôi chỉ xem cô bé như muội muội mà thôi…”
Diệp Hiên Viên cười khẽ, "Phải không?"
Lăng Thịnh ngẩng đầu lên: "Thật… Đương nhiên là thật rồi! Thôi, tôi đi bắt con chuột, đi trước!" Nói xong, anh vụt chạy đi, thân ảnh ngay lập tức biến mất sau cửa lớn.
Phía bên ngoài, Lăng Thịnh ảo não tự gõ vào đầu mình: “Sao đột nhiên lại cảm thấy chột dạ vậy ta, rõ ràng vẫn luôn xem kẹo đường là muỗi muội. Chẳng lẽ do gần đây không gần nữ nhân, bị đè nén quá lâu khiến tâm thần bất ổn rồi sao? Đúng, nhất định là như vậy!” Nắm chặt tay, anh quyết định tốt nay phải đi “Dream Age” (tự phiên tiếng Anh cho ăn chơi ;))) cùng đám kia câu dẫn tiểu yêu tinh, có lẽ sẽ là đại chiến 300 hiệp đây.
Ở trong nhà, Diệp Hiên Viên cúi đầu, thật lâu mới thì thầm lên tiếng: “Viên cầu nhỏ, anh lại là xem nhẹ mị lực của em rồi!”. Tâm tình không tốt trong lòng cứ quanh quẩn, quanh quẩn, qua hồi lâu vẫn là không thể tiêu tan…
“Thiếu gia”. Không biết từ lúc nào, vú Lâm đã đứng bên cạnh cầu thang, lên tiếng.
Diệp Hiên Viên xoa xoa tay, nhìn bà lão trước mặt: “Có chuyện gì sao?”
Vú Lâm không trả lời, bỗng nhiên quỳ rạp xuống trước mặt Diệp Hiên Viên, đôi mắt bà khổ sở ngước nhìn lên, tràn đầy cầu xin: “Thiếu gia, tôi van cậu. xin cậu tha cho Miên Miên!”
Diệp Hiên Viên vẫn lù lù bất động, chỉ khẽ nâng khuôn mày đẹp lên, giống như kinh ngạc: “Vú Lâm, đây là ý gì đây?”
Vú Lâm vẫn quỳ trước mặt anh, từ từ ngẩng đầu lên: “Thiếu gia, tôi biết rõ lão ra thực có lỗi với hai mẹ con cậu, nhưng đó đã là ân oán của đời trước. Miên Miên, cô bé ấy là vô tội. Cô bé cái gì cũng không biết, van xin cậu, thiếu gia, xin hãy tha cho Miên Miên đi, tôi van cậu!”
“Ha ha” Diệp Hiên Viên cười lạnh. “Tha cho cô bé? Vậy ai tha cho tôi? Từ lần đầu tiên nhìn thấy tôi, chính là cô bé tình nguyện dâng hiến, rồi lại tình nguyện đòi hỏi phải mạnh hơn nữa khi ở trên người tôi, khi đó, có ai tha cho tôi? Thế nào, hiện giờ tâm can bà chắc đau lắm hả? Nhìn thấy tôi đè lên bảo bối mà bà đã luôn tỉ mỉ bảo vệ liền đau lòng hay sao? Ha ha, tôi nói cho bà biết, trò chơi lúc này chỉ mới chính thức bắt đầu!”
Nước mắt vú Lâm đã vỡ òa: “Thiếu gia, khoản nợ mà lão gia nợ cậu, ông ấy đã dùng cả tính mạng để bồi thường rồi, chẳng lẽ vẫn chưa đủ hay sao? Cậu còn muốn hy sinh người thân như Miên Miên hay sao? Miên Miễn vẫn chỉ là một đứa bé, hơn nữa chính là em gái ruột của cậu đó!”
“Ha ha”, Diệp Viên Viên không chút nào bị những lời than thở khóc lóc của vú Lâm mà lung lay, cười nhạo một tiếng: “Diệp Hiên Viên tôi đã muốn nữ nhân, đừng nói là muội muội chung nửa dòng máu với tôi, dẫu là nữ nhi hoàn toàn chung huyết mạch, thì tôi nói muố