Tác giả: Phó Tráng Tráng
Ngày cập nhật: 04:29 22/12/2015
Lượt xem: 1342059
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2059 lượt.
n vẫn chính là muốn!”
Vú Lâm vẫn chưa từ bỏ ý định khuyên can: “Nếu như Miên Miên biết chuyện hai người đang làm là cấm kỵ thì làm sao cô bé có thể chấp nhận được?”
“Nếu bà không nói, thì có ai biết? Nguyễn Diệp Thành kia không phải đã sớm hóa thành đống tro tàn rồi hay sao? Ông ta ngay cả con trai ruột của mình cũng còn tuyên bố với bên ngoài là con nuôi a, vậy lão sao không nghĩ tới có một ngày con trai ruột của mình sẽ ở trên giường của mình dùng sức chơi đùa con gái cưng của mình! Haha, ta chính là muốn cho lão ở dưới hoàng tuyền nhìn thấy con gái cưng của lão bất hiếu đang uyển chuyển cầu hoan. Ta chính là muốn lão chết không nhắm mắt, vạn kiếp không được siêu sinh!”
"Thiếu gia ——" Vú Lâm vô lực hét lên một tiếng rồi co quắp nằm trên mặt đất.
Diệp Hiên Viên sải bước đi lên lầu, quay đầu lại nhìn thấy khuôn mặt nhăn nhúm của vú Lâm: “Bà tốt nhất hãy quên chuyện ngày hôm nay đi! Tôi nghĩ bà chắc không hy vọng Miên Miên biết được chuyện bà từ nhỏ đã lén bỏ thuốc vào thức ăn của cô bé đi!”
Vú Lâm vừa nghe xong liền im bặt, bao nhiêu hy vọng cuối cùng cũng tan biến.
Anh tại sao lại nhẫn tâm nói cho cô bé biết bà vẫn luôn bỏ thuốc kích thích tăng mập vào thức ăn? Cô bé từ khi ra đời vẫn luôn tín nhiệm mà lệ thuộc vào bà đó thôi…
Vú Lâm quỳ gối dưới nền đá lạnh như băng trong đại sảnh, đôi tay che đi nét tang thương trên khuôn mặt già nua, cuối cùng vẫn không nhịn được mà khóc lớn thành tiếng. “Tại sao lại như vậy? Tại sao lại đối xử như vậy với Miên Miên?”
Chẳng lẽ cô bé lại phải chịu chung số mạng với gia tộc giàu có này, vĩnh viễn không chạy thoát khỏi kết cục bi thảm, cứ phải mặc cho người ta đùa bỡn?? Trong thoáng chốc, vú Lâm nhớ tới Yên Nhiên mà mình đã tự tay nuôi lớn, thoi thóp nằm đơn độc trên giường, nắm lấy tay của bà: “Vú Lâm… Giúp ta… chăm sóc thật tốt cho Miên Miên… Đừng để con bé dẫm lên vết xe đổ của ta, đừng để con bé trở thành vật hy sinh cho lợi ích của gia tộc này!” Cổ tay mảnh khảnh trắng noãn nổi lên những đường gân xanh ngoằn nghèo, khó khăn hít thở từng ngụm không khí, sau khi giao phó xong hậu sự. Cuối cùng cũng vô lực buông tay…
Từ ngày đó trở đi, vú Lâm đối với Miên Miên luôn bỏ thuốc tăng trưởng vào thức ăn, nếu như người đời nói Hồng nhan mới phải họa thủy, thì chi bằng nuôi Miên Miên thành dáng vẻ không như hoa như ngọc thì sẽ không phải họa thủy, có hay chăng sẽ có thể chạy thoát khỏi số kiếp chịu hy sinh?
Chẳng qua, số mạng vẫn là số mạng, dẫu có ngàn vạn lần muốn xoay chuyển thì sẽ vẫn trở lại như cũ, tất cả đã định rồi!
Lời hứa
Không biết từ lúc nào, cô đã từ trong mộng tỉnh lại. Từ hạ thân truyền lên một cỗ cảm giác lạnh lẽo lơ đãng xuất hiện khiến thân thể cô hơi run lên. Gắng ngồi dậy, loại xúc cảm này mặc dù thoải mái, nhưng mà… sao tư thế lại lúng túng như vậy!
“Éc… Anh hai, anh làm gì vậy?” Anh đang quỳ gối trên giường, bàn tay đẩy hai chân cô ra, đem đặt lên vai, còn dùng ngón tay thon dài giống như một nghệ thuật gia tài tình, dò hướng giữa hai chân cô mà lục lọi.
Anh thấy cô đã tỉnh lại, cũng không có ý buông tha hai chân của cô. Ngón tay thon dài dính lấy một loại dịch lấp lánh hướng đến nơi đau nhức giữa hai chân cô mà xóa tan đi những đau đớn. Anh cũng không ngẩng đầu lên, nhẹ giọng đáp: “Đang bôi thuốc, chân đừng lộn xộn, mở ra đi!” rồi nắm lấy chân của cô mà tự nhiên loay hoay một hồi.
Cô đỏ mặt, đây không phải là cái đó sao??? What?? Sắc tình!!! Hiện tại là giữa ban ngày ban mặt đấy!!!
Thân thể anh lập tức cứng đờ, sau đó nhẹ nhàng cúi xuống cắn mũi cô, lơ đễnh nói: “Có cái gì không đúng?”
Cô vẫn kiên trì: “Nhưng là, nhưng là, anh là Anh hai của em…”
“Hừ, em coi anh là Anh hai, nhưng anh chưa từng xem em như em gái!”
Không coi cô là em gái, vậy thì là gì? Là tự cô đa tình thế sao? Lòng cô bỗng dưng chán nản, có chút tức giận nghiêng mặt đi…
Anh như đã nhìn thấy sự chán nản nơi cô, đôi bàn tay vươn ra cầm lấy cằm của cô, nói tiếp: “Em không cần biết anh xem em là thế nào, anh chưa từng coi em là em gái. Trong mắt anh, em chính là người con gái của Diệp Hiên Viên này, cả đời này sẽ là người con gái duy nhất ở bên cạnh anh.”
"Anh Hai. . . . . ."
“Em thích anh đúng không? Miên Miên” anh hôn lên trán cô, từng chữ từng câu như dẫn dụ.
“Hi… thích a” ưu tú như vậy, anh hoàn mỹ như vậy, cô từ nhỏ đã luôn thích lệ thuộc vào anh, làm sao có thể không thích?
“Vậy thì hứa với anh, sống bên anh, cả đời cùng anh!” Anh nâng khuôn mặt cô lên, nhìn thẳng vào đôi mắt cô, đó thực là một lời thề son sắt!
Cả đời cùng với Anh Hai, mình có thể sao? Như vậy có lẽ sẽ chẳng ai có thể nói đó là sai, mình cũng sẽ không mang đến phiền toái cho những người xung quanh nữa. Có thể tiếp tục sống hạnh phúc như vậy, như từ nhỏ vẫn luôn thích được ở bên cạnh Anh Hai. Có thể không, mình có thể sao? Mình có thể để mặc cho bản thân an tâm mà ở bên cạnh Anh Hai, sẽ không bị anh vứt bỏ, không bao giờ vứt bỏ… Dì nhỏ, Anh hai sẽ cứu thoát con và trở thành