Tác giả: Phó Tráng Tráng
Ngày cập nhật: 04:29 22/12/2015
Lượt xem: 1342049
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2049 lượt.
đàn ông trước mặt này, hắn là đọc được tâm niệm trong lòng cô ,là anh hai cô vẫn tin cậy kính yêu .
Nghĩ tới đây, lòng cô mềm nhũn, lửa nóng vẫn trên người, không khỏi khóc lớn lên tiếng: "Anh hai, là anh hai !"
Anh hai hiển nhiên đối với đáp án này rất là hài lòng, dán vào vành tai của cô, thật thấp cười ra tiếng.
Thân thể càng lúc càng bỏng, cô đưa tay hướng anh hai, "Miên Miên. . . . . . Khó chịu. . . . . ."
Anh hai không trả lời chẳng qua là nhẹ nhàng đẩy ra hai chân của cô, một giây kế tiếp, tráng kiện khổng lồ nóng bỏng do gắng gượng chìm vào dũng đạo khít khao của cô .
"Đau. . . . . ." Một nụ hôn nóng bỏng nhanh chóng trượt vào trong miệng của cô, ngăn chận cô bật thốt lên tiếng kinh hô cùng đau đớn.
Kia gắng gượng khi chìm vào trong cơ thể cô liền sau vẫn không hề cử động, chẳng qua là lẳng lặng chiếm cứ lấy một ít địa phương trong nơi đào nguyên kia, dần dần đau đớn từ từ thối lui, mà trong cơ thể mơ hồ dâng lên một loại cảm giác xa lạ lại quen thuộc cùng khẩn cầu, cô hơi hướng lên nhích nhích thân thể, không nói gì thúc giục.
Anh hai dừng lại, ngay sau đó lửa nóng kia gắng gượng bắt đầu từ chậm đến mau, do từ cạn đến sâu đút vào , cô thét chói tai liên tiếp, chỉ có thể vịn vai rộng rãi của anh hai, chìm nổi trôi giạt, mặc anh dẫn cô lên trên đỉnh sóng, đó là thế giới cao nhất.
Đột nhiên, trước mặt bạch quang chợt lóe, cô vui sướng hét lên một tiếng, sau đó thỏa mãn rơi vào trong một mảnh bóng tối!
Diệp Hiên Viên nhìn cô gái nhỏ phía dưới đã lâm vào hôn mê , nhưng là thân thể vẫn là như cũ thật chặt ngậm lấy mình không thả, rõ ràng dược lực còn chưa có hết. Thân thể hung ác lại dùng lực trên dưới đút vào, nhưng mà trong nội tâm lại là một hồi tối tăm.
Tối nay cái người bỏ thuốc, cuối cùng bị làm cho sống không bằng chết mà giác ngộ, cư nhiên để thuốc làm cho lần đầu tiên của bảo bối xảy ra mơ mơ màng màng, mấu chốt nhất chính là còn dám bỏ thuốc nặng như vậy , mệt đến anh phải tỉ mỉ che chở cho tiểu bảo bối.
Sờ sờ những giọt mồ hôi ,cô gái đã hôn mê bất tỉnh , Diệp Hiên Viên có chút đau lòng. Đây là lần đầu tiên của quả bóng nhỏ, sợ rằng ngày mai chắc sẽ đau nhức không xuống giường được rồi. Tuy là đau lòng như vậy, nhưng là phía dưới tráng kiện khổng lồ lại vẫn dung lực vọt tới dũng đạo trắng nõn kia, liên tục không ngừng.
Thất thân 3
Không hiểu vì sao, cô cư nhiên nằm mơ thấy một chuyện đã xảy ra từ cách đây rất lâu. Một việc mà cô tưởng chừng như đã hoàn toàn quên lãng…
Trong giấc mơ,dì nhỏ không còn là Quốc Sắc Thiên Hương, cũng chẳng phải Đại Mỹ Nhân ôn tồn nho nhã, mà bỗng nhiên biến thành Đại Ác Ma dữ tợn cứ hướng cô mà nhào tới đòi mạng.
Hay đó thực sự là ác mộng nhưng sau lại là khuôn mặt xinh đẹp của dì nhỏ?Dì nhỏ vươn đôi tay thon dài, hung hăng cấu véo cổ cô, dùng hết sức bóp chặt, còn liều mạng nguyền rủa.
Rồi dần dần, cô bắt đầu thấy khó thở, trước mắt là một mảng tối đen. . .
Là cái gì? Nóng quá? Nhưng cảm giác thực… phong phú! Cô rũ mắt xuống, trầm tư.
Đúng lúc này, Anh hai ực một tiếng, tròng mắt đen khẽ hé mở, thấp giọng lầm bầm, "Dược còn chưa hết tác dụng sao?"
Nói xong, Anh hai ôm lấy vai cô, hạ thân cứng rắn liền bắt đầu từ từ luật động .
Cô thất kinh, rút cuộc thì đây là thứ gì? Là thứ gì cứng rắn mà cứ không ngừng đâm vào trong cơ thể cô?
Mặc dù còn đang mơ hồ, cô đẩy nam nhân còn đang không ngừng vận động kia một cái mà hét lên: " Anh hai, tỉnh. . . . . ."
Anh hai giống như là rất mệt mỏi, bàn tay ôm lấy eo nhỏ của cô vào trong lòng mình, trong miệng còn mơ hồ nói điều gì không rõ: "Anh hai chỉ mới ngủ, Miên Miên tự mình động!"
Cô dở khóc dở cười, cô không phải có ý này á..., đây rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì? Anh hai đang làm gì a, tại sao một cỗ cảm xúc vừa mơ hồ bất an vừa ngại ngùng bỗng chốc dâng lên?
Anh hai như nhận ra cô không hề cử động, liền xoay tròn một vòng áp chế cô xuống dưới thân, tự mình từ từ bắt đầu luật động.Mái tóc đen bên cổ cô không ngừng nhiễu loạn, hơi thở ấm áp từ miệng phả ra, ăn mòn từng điểm từng điểm trên vành tai tuyết trắng của cô…
Dần dần, Anh hai tốc độ càng ngày càng mau, hơi sức cũng càng ngày càng hung mãnh, mỗi một lần xâm nhập đều như muốn đem cô lên tận tầng cao. Cả người cô nóng lên, cảm giác thân ươn ướt một mảnh, chỉ có thể bấu víu lấy bờ vai rộng của đại ca, theo Anh hai cùng bay lên, chìm nổi trôi giạt, tựa như từng đợt sóng biển thật yên bình.
Thật lâu về sau, Anh hai gào thét một tiếng, ngừng động tác, thân thể mềm nhũn tựa vào trên người của cô, không nhúc nhích nữa, vậy mà hạ thân kiên đĩnh cũng vẫn chiếm cứ lấy, thế nào cũng không chịu ra ngoài.
Cô miễn cưỡng nâng một cánh tay lên, chạm nhẹ vào mái tóc đen đã ướt của đại ca, trong lòng bỗng nhiên lại có chút cảm giác thật ngọt ngào: đồng tâm kết không phải là đây hay sao? (chắc ý nói 2 người đã hòa làm 1 =,=)
Thỏa mãn than nhẹ một tiếng, cô ôm sát anh, cũng chầm chậm chìm vào giấc ngủ.
Cũng không biết đã ngủ bao