Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cấm Kỵ Chi Luyến

Cấm Kỵ Chi Luyến

Tác giả: Phó Tráng Tráng

Ngày cập nhật: 04:29 22/12/2015

Lượt xem: 1342055

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2055 lượt.

là thư kí của tổng tài – Maggie, nửa năm trước cô đã rời khỏi Nguyễn thị. Maggie không nghĩ rằng Diệp Hiên Viên sẽ hỏi cô câu này, kinh ngạc nói: “Cái gì?”
Diệp Hiên Viên giương mắt: “Tôi nói, cô ấy không mập, vậy nên không được gọi cô ấy là cô gái nhỏ mập mạp!”
Maggie nghe vậy liền cười lớn một tiếng: “Ha ha, đến lúc này mà Diệp đại tổng tài vẫn còn quan tâm tới cái tước hiệu nhỏ xíu đó sao?”
Diệp Hiên Viên cũng là lẫn nữa tiếp tục nói: “Cô ấy không mập, ít ra khi cởi quần áo thì cũng có vóc người cân đối, dịu dàng mềm mại!”
Maggie ánh mắt buồn bã, ngay sau đó có chút hiểu, "Anh. . . . . . Anh có ý tứ gì?"
Lăng Thịnh ở một bên than thở, tiếc hận nói: “Ngực của cô to như vậy chẳng lẽ lại đối nghịch với dung lượng bộ não của cô sao? Cô cho rằng Diệp cọc gỗ để cho cô tiêu sái hai ngày nay để làm gì? Người ta lúc đó cũng là đang giống như cô, sảng khoái mà sung sướng hầu hạ tiểu bảo bối của hắn a!”
“Dược tính có vấn đề sao? Làm sao có thể, rõ ràng ngày đó Húc Nhật tổng tài…”
“Tôi sẽ nói cho cô biết điều này. Tiết lộ cho cô hay Húc Nhật tổng tài là con cháu của Tần thị, cũng chính là người cậu thân ái của kẹo đường!” Lăng Thịnh nhàn nhàn từ từ nói.
“Cậu? Là cậu sao? Ha ha ha… thì ra cái thế giới này lại nhỏ bé đến như vậy, thì ra…” Maggie điên cuồng cười to, nước mắt tuôn ra như đê vỡ. Thật là quá khôi hài rồi, dù có tính kế trước sau thế nào cũng không thể ngờ được cô nhóc mập ú kia chẳng những là công chúa của Nguyễn thị mà còn lại viên minh châu của Tần thị nữa, điểm mấu chốt nhất cũng chính là không ngờ Tần gia sắp tàn lụi kia lại có được một chỗ dựa vững chắc như bàn thạch đến vậy!
“Xử lí cô ta thế nào đây?” Lăng Thịnh đến bên cạnh Diệp Hiên Viên, dò hỏi.
Diệp Hiên Viên bước ra khỏi cửa, cũng không quay đầu lại, ném xuống một câu: “Giết!”
Lăng Thịnh cả kinh trong lòng nhưng sắc mặt vẫn lơ đễnh không chút biến sắc, nháy mắt ra dấu cho thủ hạ.
Đuổi kịp Diệp Hiên Viên, Lăng Thịnh không khỏi nghi ngờ, hỏi: “Hôm nay thế nào lại có lòng tốt như vậy, cậu dễ dàng buông tha cho ả ta thế sao?”
Diệp Hiên Viên nhìn bầu trời đã dần sáng rõ trước mặt, vuốt vuốt mi tâm: “Coi như là báo đáp cô ta đã ở bên cạnh tôi năm năm đi!”
“Hừ!” Lăng Thịnh cười nhạo một tiếng: “Thật không dám tin cậu có thể tốt bụng như vậy!”
Diệp Hiên Viên lúc này mới nhẹ nhàng cười nói: “Dù sao cô ta cũng có chút công sức giúp tôi lên giường cùng Miên Miên!”
Lăng Thịnh liếc mắt, biểu tình hiện rõ: “Quả nhiên là như vậy!”






Xảo trá
Lần nữa trở lại trường học, cô đối với những con người và cảnh vật nơi đây thật không còn cảm giác. Rõ ràng vẫn là cảnh trí xưa cũ, vẫn là cây ngô đồng hiền hòa đó, nhưng là tâm và cảnh đã không còn đồng điệu, trong mắt cô giờ đây, mọi thứ đã khoác lên một phong vị mới mẻ. Thì ra là chẳng qua phong cảnh trong trường học vẫn tĩnh tại như vậy nhưng trong lòng cô đã có cảm giác ngọt ngào xen lẫn khe khẽ bất an, cũng là sự cảm động mới lạ, còn có chút phiền muộn.
“Oa! Miên Miên, cậu đã lớn như vậy còn thích thời trang mắt gấu mèo!” Nữu Nữu đi tới, giật mình nhìn vào mắt cô, gào to lên.
Cô nhìn thấy ánh mắt chua xót của Nữu Nữu, mê man nhìn, bất đắc dĩ nói: “Tối hôm qua mình mất ngủ! Hiện tại mắt hơi đau thôi!”
“Chết mất thôi… Cậu cũng không biết lấy đá mà chườm lên sao??? Con nhỏ đại ngốc! Đi theo mình!” Nữu Nữu kéo tay cô, đi ra ngoài cửa.
Nữu Nữu lúc này mới bán tín bán nghi gật đầu, vẫn không quên dặn dò cô: “Về sau, khi nào muốn uống rượu đều phải cẩn thận muốn chút, không, phải là về sau dù muốn cũng không được uống nữa!”
Nhìn thấy dáng vẻ tin tưởng của Nữu Nữu, cô mới từ từ yên lòng. Cô làm sao có thể nói với cô ấy rằng cô trong tiệc rượu bị người ta hạ dược rồi sau đó bị giày vò dưới thân của anh mình, không rời giường, hơn nữa còn bị anh hai cắn cho một thân xanh xanh tím tím.
“Đúng rồi, Miên Miên, cậu có gặp thầy Tần không? Thầy ấy xem chừng mấy ngày nay cũng không có tới trường!”
Tần Nhật Sơ, đúng rồi, ngày đó là anh đưa cô về nhà, chỉ là cô cũng không biết được sau đó đã xảy ra chuyện gì sao?
Buổi chiều sau khi tan học, cô quyết định đến Tần gia thăm hỏi một chút xem xem Tần Nhật Sơ thế nào rồi. Dù sao ngày đó nếu như không có anh ta, cô hiện tại sẽ biến thành bộ dạng gì, cô thật sự không dám tưởng tượng tiếp. Cô thật sự sẽ không có cách nào tha thứ cho bất cứ ai thân mật với cô đến như vậy, nếu như đó không phải là anh hai.
Bước vào phòng khách của Tần gia, một lần nữa cô lại thấy Tần gia trên dưới, thật ra cũng chỉ có Tần bá cùng Vương tẩu là nhiệt tình hoan nghênh cô.
“Miên Miên… đến sao?” Tần bá từ đằng xa đã tiến tới đón cô.
Cô mỉm cười gật đầu một cái, hỏi: “Cậu có ở đây không ạ?”
Tần bá gương mặt hơi chút chần chừ, thật lâu, mới chỉ chỉ lên phòng của mẹ cô ở trên lầu: “Thiếu gia tự giam mình trong phòng của Yên Nhiên tiểu thư đã ba ngày rồi, không ăn cũng không không uống, ai gọi cũng không trả lời.”
Cái gì, không ăn không uống cũng ba ngày rồi,