Tác giả: Phó Tráng Tráng
Ngày cập nhật: 04:29 22/12/2015
Lượt xem: 1342056
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2056 lượt.
t, sau đó mới thỏa mãn ngủ yên. Tay cô bị giữ rất chặt, dở khóc dở cười hiện tại dù có muốn cũng chạy không nổi.
Cứ như vậy, cô nhìn ra cửa sổ, cố gắng mở mắt thật to, nhắc đi nhắc lại: không được ngủ không được ngủ… nhưng cuối cùng khung cảnh trước mắt cứ mờ dần mờ dần, cô đã ngủ quên béng từ lúc nào không biết T_T
Thời gian sau khi cô ngủ cũng không bao lâu, cửa “Ầm…” một tiếng mở ra. Diệp Hiên Viên đi vào, nhìn cô gái đang ngủ say bên giường, không nói một lời liền ôm cô bế tới đặt lên ghế salon, cởi áo khoác trên người ra đắp lên cho cô.
Hướng tới nam nhân đang nằm trên giường, anh cười lạnh: “Giả bộ như vậy chưa đủ sao? Cô bé đã ngủ rồi!”
Vào lúc này, nam nhân nằm trên giường tưởng như còn đang thoi thóp thở kia, đột nhiên mở mắt, tinh quang trong mắt lóe lên bốn phía, chẳng còn tìm đâu ra chút bệnh tật hay chán chường nào cả. Tần Nhật Sơ thấp giọng cười một tiếng, nhìn cô gái đang ngủ say trên sopha “Cũng biết không thể gạt được cậu!”
Tựa đầu lên đôi tay tiêu sái, mọi việc tưởng chừng như mây gió trôi trên gương mặt tuấn dật của Tần Nhật Sơ, nhưng chẳng ai biết được đằng sau vẻ mặt đó có cất giấu bao nhiêu phong ba bão tão đang chờ ngày nổi sóng…
Sợ hãi
Vạn vật yên tĩnh như chìm trong đêm thanh tỉnh.
Diệp Hiên Viên bình lặng ngồi trên ghế salon, bàn tay bất chợt vuốt ve cô gái đang say sưa nằm ngủ bên cạnh.
Tần Nhật Sơ đã đem toàn bộ những cử chỉ thân mật đó thu vào đáy mắt, chợt nhẹ nhàng cười ra tiếng: “Diệp đại tổng tài, cậu sai rồi! Sao lại đề phòng tôi như phòng lang phòng sói vậy? Dù sao tôi cũng là cậu của Miên Miên, chẳng lẽ cậu sợ ta sẽ ăn thịt cô bé hay sao!”
Diệp Hiên Viên liếc nhìn Tần Nhật Sơ, anh cười nhạt, chỉ nói 1 câu: “Anh so với lang sói còn kinh khủng hơn nhiều!"
Anh bắt lấy tay cô, lôi kéo, đem cô lật tới trên người, tay anh vẫn không ngừng động tác, chạy loạn trên da thịt trắng ngần của cô, chỉ là không biết từ lúc nào, trên người cô đã chẳng còn chỗ nào kịp che đậy…
Cảm nhận không khí lạnh lẽo xuyên thấu, cô không khỏi run rẩy cả người, nhào tới phía bên trong ngực anh, thì thầm: “Anh, em lạnh…”
Anh cười đến tà mị, ngậm lấy nụ anh đào bởi vì rét lạnh mà đứng thẳng, không ngừng mút vào, thỉnh thoảng hưng phấn kêu lên: “Lập tức sẽ không lạnh nữa!”
Anh ôm lấy cô, để cho cô dang rộng hai chân ngồi lên trên eo anh, cởi bỏ quần nhỏ, ngón tay dài thăm dò vào nơi suối nguyên róc rách, đôi môi ấm áp của anh đè lên môi cô, nuốt hết vào những âm thanh ám muội vô thức…
“Muốn anh sao?” Anh ngậm lấy vành tai trắng noãn như ngọc của cô, hạ giọng thật nhẹ hỏi.
Cô vô lực trèo lên người anh, mặt đỏ lên, nhẹ nhàng gật đầu.
Thực ra phía dưới của anh đã sớm dâng trào chỉ chờ vận sức phát động, nay nhìn thấy cái gật đầu của cô, liền lập tức thần tốc tiến quân. Cô sợ hãi kêu lên, ôm sát cổ anh, chỉ sợ khi làm ra những động tác phóng đãng cuồng dã mà… rơi ra khỏi xe thôi.
“Anh… anh nhẹ một chút…Miên Miên không chịu nổi!” Cô ngâm kêu thành tiếng.
Anh nắm lấy eo của cô, động tác vẫn không ngừng mãnh liệt, không vì những tiếng kêu của cô mà dừng lại, ngược lại lại càng thêm cuồng dã cùng… thô bạo.
Từ nơi kết hợp dần dần truyền tới cảm giác ngày càng nóng bỏng, cũng là một loại đau đớn lập tức đánh úp tới. Cô nằm tựa trên vai anh, cuối cùng cũng òa khóc: “Đau, Miên Miên đau, anh…”
Anh ngoảnh mặt làm ngơ, lực đạo càng lúc càng lớn, khi trước là lửa nóng tê dại thì hiện giờ toàn bộ đã chuyển hóa thành ngọn lửa cuồng nhiệt đầy đau đớn. Cô đấm vào vai anh: “Anh… đau quá… Buông em ra… Miên Miên đau quá…”
Đau đớn đã không nhịn nổi nữa, cô cắn vào vai anh, mải miết cho tới khi phát hiện ra mùi máu tanh đang loang lổ chảy tràn trên khóe miệng mình, cô mới phát hoảng giật mình đẩy anh ra, kêu to: “Anh, máu, có máu…”
Không biết có phải do đau đớn bởi vết thương trên người hay không, động tác của anh khi này mới dừng lại. Không tiếp tục cũng không trượt ra khỏi cô, chỉ là anh thẳng lưng giữ vững bất động tại chỗ. Lúc nhìn thấy gương mặt đẫm nước mắt của cô, anh mới bừng tỉnh hiểu ra, vụng về sờ sờ gương mặt ấy, ôm cô vào trong ngực mình, anh cất lên chất giọng khàn thật khàn: “Xin lỗi, Miên Miên!”
Anh nhẹ nhàng vuốt lưng cô, tựa như đang vỗ về một con mèo con náo loạn, động tác thật dịu dàng mà tự nhiên. Anh nghiêng đầu, với tay lấy áo sơ mi của mình đắp lên người cô, dịu dàng an ủi: “Ngủ đi, ngày mai còn phải đi học!”
Cô không được tự nhiên, khẽ rùng mình. Như vậy làm sao mà ngủ a? Cái cái, cái đó của anh, cái gì gì đó vẫn còn đang tràn đầy dã tâm, bừng bừng khí thể ở trong người cô cơ mà…
Mặc dù đầy oán trách như vậy, cuối cùng thì hôm nay vẫn là một ngày mệt mỏi, cô cũng từ từ ngủ vùi trong ngực anh. Trên người anh là hương cỏ xanh thuần khiết lập tức xông vào mũi cô. Loại cảm giác dịu dàng mà an bình này thực tuyệt vời, cô thầm nghĩ, và cứ thế trong nội tâm tràn ra một mảnh yên tĩnh, thực thỏa mãn.
--
Vú Lâm cứ chốc chốc lại nhìn lên chiếc đồng hồ lớn trên