XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cấm Kỵ Chi Luyến

Cấm Kỵ Chi Luyến

Tác giả: Phó Tráng Tráng

Ngày cập nhật: 04:29 22/12/2015

Lượt xem: 1342060

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2060 lượt.

tường, đi qua đi lại. Đã hơn 3 giờ sáng rồi, Miên Miên vẫn chưa quay về. Thực ra việc Miên Miên không về đối với bà cũng không có gì đáng lo lắng cả, cô bé luôn biết nghe lời, không bao giờ nói dối, chỉ có thể đến Tần gia mà thôi. Chẳng qua là việc nửa đêm thiếu gia chạy ra ngoài, nói là tìm Miên Miên. Thế nhưng, bà thầm nghĩ, chẳng ai nói cũng biết được, chắc đếm tám chín phần là đã bắt được liền đem đến nơi hẻo lánh nào đó ăn sạch sành sanh, gặm đến nỗi ngay cả xương cũng không để thừa.
(Nguyên Hạ: bà vú này tưởng hiền lành mà cũng đen tối phết T_T)
Vú Lâm vặn vẹo bàn tay, càng nghĩ lại càng thấy khả năng này càng lớn. Thiếu gia chính là một tráng niên như lang như hổ, mà cũng vừa ngọt ngào lẫn đáng yêu nữa. Ngày trước khi thấy thiếu gia mỗi ngày đều nhìn chằm chằm thân ảnh của Miên Miên, bà cũng đã thỉnh thoảng làm chuyện này chuyện nọ để ngăn trở mong có chút hữu ích. Nhưng kể từ ngày Sơ thiếu gia ôm lấy Miên Miên thì đó đã chạm đến giới hạn nhẫn nhịn cao nhất của thiếu gia, nên mới nhân lúc cô bé còn đang mơ mơ màng màng khi dược tính phát tác liền đem lên giường, sau đó chính là ở trong phòng đóng cửa một ngày một đêm!
Nhớ đến thân ảnh một đôi nam tuấn, nữ tiếu, vú Lâm không khỏi thở dài. Nếu như thiếu gia không phải là có tà tâm muốn báo thù Nguyễn gia, hoặc giả thiếu gia không phải là anh trai của tiểu thư thì chẳng ai có thể nghi ngờ được rằng họ là một đôi trời sinh, chỉ tiếc…
“Két___” ngoài cửa đột nhiên truyền đến tiếng phanh của xe hơi.
Vú Lâm bước nhanh ra cửa, trong lòng không ngừng tự hỏi, sợ là thiếu gia đã trở lại, chỉ không biết lần trở lại này…
Nhìn thấy từ trên xe, bước xuống là hai người. Vậy là người cuối cùng cũng trở về rồi, chẳng qua là…
Khuôn mặt già nua của vú Lâm chợt đỏ lên, dù không phải chưa từng thấy cảnh này, nhưng khi nhìn thấy Miên Miên giống như một chú gấu Koala: cô đeo bám trên người thiếu gia, hai chân còn quặp chặt trên hông anh, trên người khoác chiếc áo sơ mi thật to của anh. Nhìn tình cảnh này, vú Lâm vẫn không khỏi ngỡ ngàng, cũng chính là trước kia đã từng nhìn thấy lão gia bộ dáng như vậy đem nhị tiểu thư ôm xuống xe, đây rốt cuộc không phải là nghiệt duyên hay sao?
Khi xưa, phụ thân không yêu thương mẫu thân, lại đi coi trọng người dì non nớt. Nay, con trai không coi trọng những cô gái xung quanh mà ngược lại đối với đứa em gái duy nhất lại nảy sinh tình ý.
Diệp Hiên Viên nhìn thấy vú Lâm, bỗng như giật mình: “Vú Lâm, đã trế thế này, vẫn còn chưa ngủ sao?”
“Thiếu gia, Miên Miên… cô bé…”
“Cô bé đang ngủ rất say!” Diệp Hiên Viên ánh mắt nhu tình nhìn xuống cô gái đang cuộn tròn trong ngực anh, rất tự nhiên từ trong ngực cô gái bỗng phát ra tiếng rên rỉ mềm nhũn.
“Đúng rồi, vú Lâm, nghe nói cháu của bà đang muốn thi lên trung học, chắc hẳn trong nhà bận rộn lắm?”
“Việc này…”
“Cứ như vậy đi, ta muốn cho bà về quê dưỡng lão, bà thấy sao?”
Vú Lâm quýnh lên, không nhịn được tiến lên một bước: “Thiếu gia, tôi không vội, không cần. Miên Miên vẫn còn cần có sự chăm sóc của tôi…”
“Thật sao?” Diệp Hiên Viên cười lạnh: “Kẻ bụng dạ khó lường là kẻ bất trung, người giúp việc như thế ta dùng không nổi!”
“Thiếu gia, xin tha thứ cho tôi!” vú Lâm quỳ sụp xuống dưới chân Diệp Viên Hiên, tay lôi kéo ống quần anh tiếp tục cầu xin tha thứ: “Tôi về sau không dám, van cậu, xin cậu cho già này lưu lại. Van cậu cho tôi tiếp tục được chăm sóc Miên Miên!!”
“Đứng lên đi, vú Lâm, đêm khuya lạnh, cẩn thận phong thấp!” Diệp Hiên Viên tránh người vú Lâm bước qua, tiếp tục đi lên lầu. Đến đầu cầu thang, anh dừng bước, cũng không quay đầu lại, nói: “Vú Lâm, dù bà là đi theo Tần Yên đến đây nhưng khi đã bước chân vào Nguyễn gia tức là đã trở thành người của Nguyễn gia, không cần thiết phải trở thành gián điệp cho bất cứ nơi nào, cũng không cần phải tiếp tục khiêu chiến với quyền uy của ta. Hiện tại, cái nhà này là ta làm chủ, bà biết chứ?”
Nhàn nhạt ném lại những lời này, Diệp Hiên Viên ôm Miên Miên đi vào phòng ngủ của anh. Mà vú Lâm thì vẫn tiếp tục quỳ tại nơi đó, không thể động đậy.






Hạnh phúc (1)
Miên Miên thầm nghĩ, có lẽ cả đời này cô cũng sẽ không thể quên được những năm tháng khi cô 17 tuổi. Bởi vì đối với cô mà nói, quãng thời gian ngắn ngủi này thực hạnh phúc, hạnh phúc đến mức tưởng chừng như đó chỉ là một giấc mơ.
Ngày đó, mỗi đêm cô đều có thể nằm gọn trong lồng ngực ấp áp của anh dù từ trong sâu thẳm cô vẫn là lo sợ cùng bất an đè nén, lại tự hỏi rằng cuộc sống hạnh phúc như vậy là thực sao? Không phải là cô đang nằm mơ, không phải mọi thứ chỉ nằm trong tưởng tượng của bản thân cô chứ?
Mỗi lần cô thì thầm những điều này, anh đều sẽ nhéo nhéo mũi cô, nhìn cô đầy cưng chiều rồi nói cho cô biết rằng đây là thực, không phải là mộng! Thường thì anh cũng sẽ tự mình chứng minh cho cô thấy, sẽ là nhen nhóm thăm dò rồi thổi bùng ngọn lửa trong cô, từng chút từng chút một giống như tuyên bố với cô rằng đây là thực, rằng đây không phải là giấc mộng xinh