Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cấm Kỵ Chi Luyến

Cấm Kỵ Chi Luyến

Tác giả: Phó Tráng Tráng

Ngày cập nhật: 04:29 22/12/2015

Lượt xem: 1342117

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2117 lượt.

mẹ kế xinh đẹp kia cũng không phải đèn đã cạn dầu, quan hệ với Đằng Vân lão tổng, dẫu lìa ngó ý còn vươn tơ lòng."
Trên mặt Kiều Hỉ ánh lên hận ý âm trầm, "Con đàn bà Đằng Vân kia hại chết cha tôi, còn muốn mưu cướp Kiều thị, tôi sẽ không để cho mụ ta thực hiện được!"
Nhìn Diệp Hiên Viên bên cạnh, "Tiếp theo, chúng ta phải chuẩn bị, trò chơi sắp bắt đầu. Chỉ là, bảo bối ngoan của anh giải quyết thế nào?"
Diệp Hiên Viên không trả lời, con ngươi tĩnh mịch nhìn xa xăm, thật lâu mới sâu kín một câu, "Không sao, hành động trước. Về phần cô ấy, tôi đều đã nắm trong lòng bàn tay, cô ấy chạy cũng không thoát!"
"Ha ha", Kiều Hỉ triển mi cười một tiếng, "Nghe nói công tử Tần gia anh minh tuấn tú cũng chằm chằm vào bảo bối của anh đấy?"
"Hừ!" Diệp Hiên Viên hừ lạnh một tiếng, gương mặt tuấn tú xanh mét, "Cô cho rằng với năng lực của Tần Nhật sơ có thể mang bảo bối mà tôi bảo vệ đi sao, thứ mà tôi muốn cho tới bây giờ những người khác đừng hòng mơ tới, chớ nói đến chuyện cướp đi! Tiểu tử kia, ngồi đó mà mơ tưởng!"
Kiều Hỉ nhìn nam nhân bên cạnh đang sát khí đầy người, âm thầm kinh hãi, thật lâu mới thiện ý nói: "Diệp tổng, làm đồng minh, tôi muốn khuyên anh một câu, đối đãi với nữ nhân phải thật thành tâm, như vậy mới không lo người ta chạy mất!"
"Chạy mất?" Diệp Hiên Viên âm thầm cười nhạo một tiếng, "Nhìn bộ dạng thường ngày của cô ấy đi ra cổng, có thể chạy được đến đâu!"
Kiều Hỉ vô tình nói, "Con thỏ bị chèn ép đến cùng còn cắn lại người, đừng quá tự tin khó tránh khỏi hậu quả càng khó dự liệu!" Giống như cô bây giờ, Kiều thị chưa nắm trong tay, giờ cứ để cho các người tình chàng ý thiếp một phen, đến lúc đó, ha ha, Kiều Hỉ trong nội tâm cười lạnh, Diệp Hiên Viên anh sẽ là của cô đấy, là người ở dưới váy cô.
Diệp Hiên Viên nghe vậy sửng sốt, thật lâu không dám mở miệng nói chuyện.
Miên Miên nằm ở trên giường, nhàm chán đủ điều, cuốn tiểu thuyết cổ điển ngày thường cô yêu thích không buông tay giờ với cô không có tí hấp dẫn. Trong đầu hỗn loạn, tất cả đều vì người phụ nữ xinh đẹp Kiều Hỉ kia, anh hai dịu dàng cười, hình ảnh hai người ở chung với nhau cười nói cứ lảng vảng trong đầu cô không cách gì tan biến.
Ném sách lên giường, cô ra sức đấm vào chăn, để trong lòng vô lực cùng đau đớn mà phát tiết.
"Tiểu thư Miên Miên, là má Lâm đây!" Mở cửa, má Lâm bưng mai hoa cao cô thích nhất đi vào, nhìn thấy cô mặt buồn buồn không vui, quan tâm hỏi: "Miên Miên, Sao vậy? Không vui sao?"
Cô vô lực nằm trên giường, lắc đầu một cái, trầm mặc.
Má Lâm lắc đầu, nhẹ vị một tiếng, "Miên Miên, con tội gì phải tự hành hạ mình như thế?"
Cô sửng sốt, sau đó từ trên giường ngồi dậy, chê cười nói: "Không có gì đâu, má Lâm, má nghĩ nhiều quá rồi!"
Má Lâm sờ sờ đầu của cô, từ ái nói: "Con không phải gạt ta. Ta là nhìn con trưởng thành từ nhỏ đến lớn, trong lòng con đang suy nghĩ gì, lão bà ta còn không biết sao?"
Giọng nói má Lâm thanh nhã, dịu dàng, ánh mắt nhìn cô đầy thương yêu.
Nghe vậy, cô nhào vào ngực má Lâm, khóc lớn lên. Tất cả bất an trong những ngày qua, một mình cô tự đè nén đau đớn bây giờ đều bộc phát hết ra, "Má Lâm… con…. Hu hu….."
Má Lâm khẽ vuốt vuốt cô, "không sao đâu, khóc đi, khóc đi, khóc được là tốt…"
"Má Lâm, con đau lắm, khổ lắm…" cô nằm trong ngực má Lâm thê thanh khóc rống, giống như muốn để cho tất cả bi phẫn, buồn khổ theo nước mắt trôi hết ra ngoài.
Hồi lâu, má Lâm ôm cô đang thở dốc dần dần, dịu dàng nói: "Miên Miên, nếu như… Nếu như con thật sự thích thiếu gia, vậy thì hãy đoạt lại thiếu gia đi."
"Đoạt lại?" Cô cả kinh, từ trong ngực má Lâm thò đầu ra, "Con… con với anh hai là anh em mà, nếu như bị người khác biết chúng ta… Chúng ta… Sẽ ảnh hưởng đến tiền đồ của anh hai, con không thể… Không thể ích kỷ như vậy được. . . . . ." Cô lắc đầu, nỗ lực đem ý tưởng nhất thời khiến cô động lòng này cố vứt bỏ.
"Hầy…" Má Lâm thở dài một tiếng, "Chúng ta không nói, có ai biết hai người là anh em chứ!"
"Má nói vậy là ý gì?" Sao lại có chuyện không nói thì không ai biết quan hệ huyết thống của cô và anh hai.
"Chuyện này cũng là lão gia gây ra nghiệt, vì củng cố Nguyễn thị, đã vứt bỏ vợ mình, sau khi trở thành bá chủ một phương mới nhớ ra mình còn có một đứa con trai lưu lạc bên ngoài. Lão gia mới trở lại cô nhi viện đem thiếu gia về Liễu gia, nhưng vì để tránh dư luận đàm tiếu, nên ngoài mặt phải nhận làm con nuôi."
"Má nói là, anh hai ngoài mặt là con nuôi của Nguyễn thị, nhưng thực chất là anh ruột của con ?"
Má Lâm gật đầu.
"Kỳ thật lúc trước, ta không hy vọng con cùng thiếu gia ở chung một chỗ , bởi vì con xứng đáng có được hạnh phúc tốt hơn, nhưng bây giờ nghĩ lại, trên thế giới chắc sẽ không có người đàn ông khác giống như thiếu gia thương yêu con như vậy. Ta hầu hạ Tần gia hơn nửa đời người rồi, ta không hy vọng Miên Miên cũng giống như mẹ ta!" Má Lâm nhắc tới số phận oan trái của mẹ, lệ rơi đầy mặt.
Nghe má Lâm than thở khóc