Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cấm Kỵ Chi Luyến

Cấm Kỵ Chi Luyến

Tác giả: Phó Tráng Tráng

Ngày cập nhật: 04:29 22/12/2015

Lượt xem: 1342245

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2245 lượt.

u lên, cô có chút không dám tin nhìn nam nhân trước mặt. Đây là nam nhân mà cô quen thuộc, cô yêu say đắm, nhất định phải nói như vậy anh mới biết tâm cô sao, giờ khắc này, cô đột nhiên trở nên khó xác định mọi thứ. Anh hai như vậy còn có thể có thể trở về bên cạnh cô sao? Anh hai như vậy còn có thể yêu cô, thương cô như trước sao? Nói cách khác, anh hai như vậy sẽ thật lòng với cô sao? Lắc đầu, cô chống tay dậy, bò lên trên giường. Như vậy cô chẳng khác nào một đứa ngốc, cầu xin sự chú ý, sự trìu mến của người khác, mà không biết người ta đã không còn yêu thương như ban đầu. Anh… Anh hai đã sớm là của người khác, mà mình thì tâm tâm niệm niệm ái mộ không dứt chính là anh hai kia. Trong lòng đột nhiên dâng lên một nỗi tuyệt vọng, cô cúi đầu, mặc cho nước mắt chảy xuống bao phủ cả khuôn mặt. Không biết là bao lâu sau, cô lại cảm giác mình được một ấm áp lồng ngực êm ái ôm lấy, cô hai mắt đẫm lệ nâng đầu lên, là anh hai, lại là anh hai… Anh hai mặt bất đắc dĩ nhìn cô, trên khuôn mặt tuấn tú tràn đầy ảo não, "Thật là không chịu nổi em!" Cô nghe vậy, lửa giận không biết từ đâu bộc phát, đẩy anh hai, "Không chịu nổi, thì anh đi đi!" Anh hai ôm vai của cô, ôm cô vào ngực khẽ vuốt, "Anh vừa đi rồi thì lại có người khóc, mặt đầy nước mắt, dễ khiến người ngoài nhìn vào còn tưởng rằng anh khi dễ em!" Lòng cô đau xót, đấm đấm lồng ngực kiên cố của anh hai, nhất quyết không tha nũng nịu nói: "Anh hai chính là khi dễ em, anh hai chính là khi dễ em… Huuuuu Huuuuu…", quyền thủ như mưa rơi hết vào lồng ngực bền chắc ấm áp của anh hai, cô cũng không cho thấy có bất kỳ dấu hiệu nào muốn dừng lại. Ghét nam nhân hư, cô đánh hắn… Đột nhiên, anh hai muộn hanh nhất thanh, "Thương…" Cô ngẩng đầu lên, nhìn thấy anh hai mày rậm nhíu chặt, mặt lộ vẻ đau đớn. Cô thất kinh, chẳng lẽ cô đả thương anh hai? Trong lòng quýnh lên, vội vàng thối lui khỏi ngực anh hai, lục lọi trước ngực anh hai, khẩn trương hỏi: "Anh hai, anh không sao chứ? Em không phải cố ý…" Khóe miệng bật ra, nước mắt lại muốn đi xuống. "Ha ha…" Anh hai dùng ngón tay dài khơi cằm của cô lên, nhẹ nhàng đặt ở trên môi cô, lớn tiếng cười nói: "Nha đầu ngốc, em đúng là ngốc mà!" Cô giương mắt, nam nhân trước mặt chẳng có biểu hiện gì giống người bị thương, sanh long hoạt hổ làm người ta chắt lưỡi. Cô vừa xấu hổ vừa vội, định không nhìn hắn nữa, quay mặt đi. Tay anh hai ngang nhiên giữ lấy mặt cô, trong con ngươi thâm thúy tràn ngập nghiêm túc, "Miên Miên, em tìm anh rốt cuộc có chuyện gì?" Hơi thở anh hai ấm áp lướt trên mặt, gương mặt tuấn tú phóng đại ở trước mặt cô, khoảng cách gần như thế làm cô không nhịn được đỏ mặt, lời muốn nói không sao mở miệng được, gần như si ngốc nhìn anh hai, tay nhỏ bé cũng không tự chủ sờ lên gương mặt anh hai. Anh hai ngẩn ra, thấp giọng nói: "Miên Miên, em. . . . . ." Cô quan sát nam nhân ở trước mắt, con ngươi lấp lánh hữu thần, chiếc mũi thẳng tắp, đôi môi mỏng khêu gợi, tất cả đều khiến cô mê luyến không dứt, cô sao lại cam lòng đem nam nhân ưu tú như vậy tặng cho người khác. Tâm niệm vừa động, cô nhẹ nhàng ngã về phía trước, môi anh đào từ từ dán lên bờ môi mỏng hấp dẫn đối diện. Anh hai thở hốc vì kinh ngạc, tiếp đó lại rất nhanh phản ứng kịp, đổi khách làm chủ, ngậm chặt môi của cô liền bắt đầu mạnh mẽ cắn mút, không chút nào thương tiếc. Cô bị đau, gọi ra tiếng, anh hai mới dừng lại hành động mút mát thỏa thích kia, động tác lại trở nên dịu dàng. Vừa hôn, vừa thăm dò, tái thâm nhập, triền miên, lại đụng nhau… Sau nụ hôn nóng bỏng, anh hai buông cô đang khó thở ra, nắm mặt cô, từng chữ từng câu mà hỏi: "Tại sao?" Một đôi mắt ngăm đen to tràn đầy nhiệt tình nhìn chằm chằm cô. Cô nhìn người đàn ông trước mặt làm cho cô mê muội, con ngươi tĩnh mịch nhưng răng vẫn cắn chặt cố chấp yêu cầu câu trả lời, đáy lòng không khỏi nhu thuận, cô lấy tay đặt lên gò má kiên nghị, nhẹ nói: "Em yêu anh, anh hai, vẫn yêu anh, không muốn anh lấy người khác!" Anh hai nán lại ba giây, ngay sau đó phục hồi tinh thần lại, cắn vành tai của cô, hung ác uy hiếp, "Bảo bối, em đang trêu chọc anh sao?" Nói xong, bàn tay cố ý lượn trước ngực cô, tà khí nói: "Tối nay, anh sẽ không để cho em ngủ!" Anh hai cởi ra thấy áo ngủ má Lâm chuẩn bị, tay bất giác chấn động, "Viên cầu nhỏ, em… Đây là cái gì?" Oa, cô không nhìn lầm chứ, anh hai trong đôi mắt thật sự là mang theo hơi tức giận. Má Lâm không phải nói nam nhân sẽ rất thích sao, nhưng tại sao anh hai lại phản ứng hoàn toàn ngược lại. Nuốt nước miếng một cái, cổ họng cô rung rung, thận trọng lôi kéo váy, "Anh hai, anh, không thích sao? em… em lập tức đổi lại!" cô né tránh thân thể anh, định chạy vào phòng tắm. Anh hai tay mắt lanh lẹ kéo cổ tay của cô, áp chế lên giường, cúi người bên tai cô, dường như cắn răng nghiến lợi gầm nhẹ nói: "Anh đáng chết thích! Em vĩnh viễn không biết em đáng chết thế nào, đáng chết làm anh động lòng, làm anh trầm mê!" Nói xong, môi mỏng ép xuống ngậm lấy tiểu hồng mai kiều diễm, hàm răng đụng chạm, cắn xé ra tiếng. "Đừng… Anh hai… đau…" Đau n