XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cấm Kỵ Chi Luyến

Cấm Kỵ Chi Luyến

Tác giả: Phó Tráng Tráng

Ngày cập nhật: 04:29 22/12/2015

Lượt xem: 1342118

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2118 lượt.

lóc, cô không khỏi vừa đỏ tròng mắt, má Lâm vốn dĩ là người coi trọng truyền thống luân lý, nhưng lại vì hạnh phúc của cô mà khích lệ cô chọn anh hai. Má Lâm nguyện ý hết tâm hết lòng chăm sóc cô như vậy, cô còn muốn gì hơn nữa chứ.
Lau nước mắt, cô đột nhiên nghĩ đến một vấn đề nghiêm trọng khác, "Nhưng mà… Hiện tại anh hai đã có Kiều Hỉ rồi, hơn nữa cũng…" Hai người đã ngủ cùng một chỗ, Kiều Hỉ lại xinh đẹp mê người như vậy, cô còn có cơ hội sao?
Má Lâm ngắt cô, cười: "Nha đầu ngốc, con thật không biết giá trị của mình sao ? Nếu hắn không thích con, không quan tâm con, sẽ không những không mang phụ nữ về nhà, mà còn vĩnh viễn không trở về nhà. Hắn chỉ là thử dò xét con, để con ghen tỵ thôi!"
Cô bán tín bán nghi gật đầu, thật vậy à, anh hai thật sự là cùng Kiều Hỉ diễn trò lừa cô mà thôi?






Chân tình Không thể không nói, má Lâm không ngừng khích lệ cô. Bây giờ cô đã xác định bản thân là lấy tình yêu nam nữ ái mộ anh hai, ngoài mặt thì cũng chỉ là tình nghĩa anh em với anh hai. Mắt khép hờ, cô có chút hưng phấn, nếu trong lòng cô đã không dứt được anh hai, vậy tại sao không ích kỷ một chút, ngược lại còn muốn trơ mắt giao anh hai cho những nữ nhân khác. Là nữ nhân, cô phải có thứ mà ai cũng có, có trước hay có sau cũng không gãy tay thiếu chân, lên được phòng khách thì cũng hạ được phòng bếp, cô tin tưởng những người khác có thể đem lại hạnh phúc cho anh hai, cô cũng có thể. Quyết định xong, cô hạ quyết tâm dũng cảm một lần. Cô muốn anh hai, cô không muốn lấy người đàn ông khác, cô cũng không muốn anh hai lấy người phụ nữ khác. Tối đến, cô hơi bất ngờ vì chỉ thấy anh hai, không thấy Kiều Hỉ đâu, trong lòng thấy có chút kì lạ, nhưng nghĩ đi nghĩ lại, cải lương không bằng bạo lực (Nghi : hả ? Là sao hả chị ='>'>), tối nay cô sẽ thổ lộ với anh hai hết thảy tâm tư nguyện vọng của cô, nói với anh hai là cô yêu anh say đắm. (Nghi : định bỏ 2 chữ « say đắm » mà sao thấy nó hay hay ta ='>'>) Cơm nước xong, cô nói chuyện với anh hai. "Anh hai, em có chuyện muốn nói với anh, anh có thể tới phòng của em không?" Anh hai hồ nghi nhìn cô từ trên xuống dưới đánh giá một phen, không nghĩ rằng bây giờ cô vẫn còn tìm anh nói chuyện. Cho dù trong lòng thấy kì lạ, nhưng vẫn gật đầu đồng ý. Cô ngồi ở trên giường, nhìn bộ đồ lót lấm tấm hoa nhỏ mà má Lâm đưa cho cô, trong đầu vang lên những lời mà má Lâm nói với cô lúc ban ngày. "Đừng lo, con không phải sợ gì hết, con chỉ cần mặc bộ đồ ngủ này là được rồi. Nếu như thiếu gia tức giận không để ý tới con, con cứ nhào vào người hắn, nếu như thiếu gia nhất định đi, con cứ nhào tới ôm lấy hắn! Đàn ông, chỉ cần cử chỉ ngon ngọt, hắn liền tính khí hay tức giận cũng đem vứt hết!" Nói xong, còn ha ha cười gian mấy tiếng, bây giờ suy nghĩ lại thấy má Lâm nét mặt già nua lại giống như nở hoa, trong lòng cô không tự chủ được dâng lên một hồi lạnh lẽo. Cô vuốt áo lót kia, có chút xem thường, má Lâm thuyết giáo phương thức xin lỗi này rất hữu dụng, cái này không phải chỉ là một cái áo lót đơn giản nhiều màu sắc nhất còn đặc biệt thiếu vải, có thể hữu dụng không. Trong lúc tinh thần cô bất định, anh hai đã đi tới phòng cô. "Có việc gì thế?" Anh hai nhàn nhạt mở miệng, sắc mặt phát rét. Cô ngẩng đầu, nhìn anh hai sắc mặt lạnh lùng, trong lúc nhất thời không biết nói gì, ngơ ngác nhìn anh, không nói câu nào. Anh hai đợi thật lâu cũng không thấy cô nói gì, nhìn cô một hồi, sau đó không nhịn được nói: "Không có gì thì anh đi trước, anh rất vội." Nói xong, thân người hướng cửa đi tới. Cô quýnh lên, trong đầu vang lên lời má Lâm giao phó, "Nếu như hắn muốn đi cứ tiến đến ôm lấy hắn." Tạm thời mặc kệ biện pháp này có hữu dụng hay không, đã là ngựa chết mà trước mắt thấy ngựa sống thì phải chọn. Cô tung người lên trước, thân thể mạnh mẽ nhắm tới người anh hai bổ nhào về phía trước, vững vàng giắt sau lưng anh hai. Anh hai hiển nhiên không ngờ tới cô sẽ hành động như vậy, thân thể không khỏi cứng đờ, thật lâu, mới ách cổ họng hỏi: "Em làm gì đấy? Mau buông tay…" Nghe vậy, cô không tự chủ ôm sát cổ anh hai, "Không thả, em không thả!" "Em cuối cùng là muốn thế nào?" Anh hai thấy cô không nhúc nhích, ngưng lại, lấy tay cô thả ra, "Em còn muốn như thế nào, em nói em ghê tởm anh, liền cách xa anh, em nói muốn làm em gái anh, anh đáp ứng, em bây giờ lại muốn gì nữa?" Cô quấn chặt cổ anh hai, nghe lời cáu kỉnh chất vấn của anh hai truyền tới bên tai, không khỏi bi ai trong lòng, ngạnh thanh nức nở nghẹn ngào, "Em… Em…" Anh hai cười lạnh một tiếng, "Sao rồi? Có phải bây giờ cùng anh ở chung một nhà cũng cảm thấy không chịu đựng được?" Cô, vùi đầu trên vai anh hai ra sức lắc đầu, "Em… Em không phải…" "Không phải thế này, cũng không phải thế kia, chẳng lẽ… Em tịch mịch khó nhịn, cần nam nhân an ủi sao?" Tiếng nói anh hai êm ái cứ như thế đả thương, hành hạ cô. Nghe vậy, cô buông lỏng đôi tay quấn ở cổ anh hai ra, ngồi xuống sàn nhà băng lãnh. Khẽ ngẩng đầ