Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cấm Kỵ Chi Luyến

Cấm Kỵ Chi Luyến

Tác giả: Phó Tráng Tráng

Ngày cập nhật: 04:29 22/12/2015

Lượt xem: 1342127

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2127 lượt.

thực là si tâm vọng tưởng.
Trong đầu đột nhiên nhớ đến lần Miên Miên sau khi mất tích,lúc ấy tìm thật lâu đều là vô kế khả thi , nghênh đón Dương Chi Hồng , "Diệp tổng, không nói gạt anh, tôi cứu Miên Miên là có mục đích. . . . . . Như vậy, tôi cũng không nói vòng vo , tôi muốn một bảo đảm, tôi hi vọng Diệp đại tổng tài không được đụng đến Triển gia một phân một hào nào. . . . . . Tin tưởng yêu cầu như thế cũng không quá đáng, một cái cam kết nho nhỏ đổi một bảo bối yêu thích, khoản giao dịch này thấy thế nào thế nào anh cũng có lời!"
Ngay lúc đó hắn, suy tính một hồi lâu cuối cùng đáp ứng, mặt hàng cao cấp của Triển gia trên thế giới còn có thiên thiên vạn vạn, nhưng quả cầu nhỏ mềm mại kia trên thế giới chỉ có duy nhất một người.
"Tôi rất ngạc nhiên, cô tại sao cho là tôi sẽ đối phó Triển gia?" Trước khi đi, hắn hỏi điều nghi ngờ trong lòng.
Dương Chi Hồng cười nói: "Trực giác của phụ nữ là rất mạnh, tựa như tôi biết rõ anh là anh ruột của Miên Miên mà không phải là anh nuôi . Tôi hiểu rõ lấy tài lực cùng dã tâm của cậu, không thể nào buông tha cho khối thịt béo bở như Triển gia tôi. Diệp đại tổng tài, anh không phải chưa biết , thời điểm anh muốn một món đồ, trong đôi mắt tràn đầy hung ác cùng ý thích giết chóc, loại sát khí bức bách người này anh có dùng nụ cười như thế nào cũng không cách nào che giấu được . Nhưng là loại sát khí vô hình này khi anh nhìn tới em nuôi mà anh nói hầu như không còn, hóa thành một hồ nước dịu dàng phẳng lặng, cho nên tôi mới có thể lấy Miên Miên trao đổi lấy sự an toàn của Triển gia , như thế nào, Diệp đại tổng tài,anh nói tôi nói có đúng không?"
Không thể không thừa nhận mấy lời nói này của Dương Chi Hồng đã chạm đến lòng của hắn . Chính hắn luôn tin tưởng, nếu cần khát vọng phải lấy được một điều gì đó, nhất định phải bỏ qua một thứ đồ không cần thiết gì đó. Cho nên hắn có thể không hề áy náy lợi dụng bất luận người nào trên thế giới , hơn nữa cũng có thể thản nhiên tổn thương bất luận kẻ nào để đạt tới mục đích của mình, nhưng mà khi dính đến chuyện có liên quan đến quả bóng nhỏ kiều nhuyễn mềm mại lòng liền không có tiền đồ liền mềm nhũn, nhìn đôi mắt mơ hồ ánh lên vẻ tin tưởng kia của cô , hắn vô luận như thế nào cũng không thể buông xuống tính toán âm ngoan trước ánh mắt nóng bỏng của cô gái nhỏ . Diệp Hiên Viên cũng không phải là chưa có tự nhận biết qua, cô gái này sẽ là nhược điểm duy nhất trong cuộc đời này của hắn , nhưng không có cách nào khác, vuốt làn da trơn mềm yêu kiều kia, không, coi như chẳng qua chỉ là thấy, hoặc là nghe thấy được thôi, hắn liền chỉ muốn đem nàng áp đảo trên giường lớn, hung hăng thương yêu một phen, tốt nhất là mệt mỏi đến ngay cả hơi sức mở mắt cũng không có, như vậy cũng sẽ không thấy được sự tàn nhẫn đen tối dơ bẩn của hắn nữa. . . . . .
Đối với Diệp Hiên Viên mà nói, Triển gia là khối thịt béo, nhưng quả bóng nhỏ của hắn chính là một khối ngọc thô chưa mài dũa, hơn nữa còn là thứ duy nhất trên đời này. Cho nên dùng một khối thịt béo đổi lấy ngọc thô chưa mài dũa đến đời sau cũng không có được, cũng vẫn còn lời. Chỉ là, ha ha, Diệp Hiên Viên quỷ dị cười một tiếng, khế ước này thực hiện chỉ trong thời gian Dương Chi Hồng còn sống thôi , nếu cô ta hồng nhan bạc mệnh, vậy cũng hoàn toàn không liên quan đến hắn không phải sao.
Nghĩ tới đây, Diệp Hiên Viên rốt cuộc triển mi cười một tiếng, mà Dương Chi Hồng ở chổ xa kia bất tri bất giác cũng rùng mình một cái, sờ sờ cánh tay nổi da gà, Dương Chi Hồng thầm hô: quả nhiên năm nay mùa đông rất lạnh a!






Gặp lại một chi Tần ngày sơ thiên
Cô chưa từng nghĩ đến khi gặp lại Tần Nhật Sơ lần nữa, hắn sẽ có bộ dạng . . . . . . Chật vật như vậy. cái áo khoác trên người làm bằng tơ tồng hợp đã bị nước tuyết thấm ướt đẫm hết toàn bộ, nhỏ nước từng giọt. đầu tóc gọn gàng bình thường cũng là loạn tao tao trên đầu, trên khuôn mặt tuấn nhã mọi lần hiện giờ đầy chán chường. Trên gương mặt, trên trán còn mơ hồ lộ ra tia máu, nhưng dưới mái tóc đen che phủ cặp mắt tĩnh mịch kia chợt nhìn thấy cô liền phát ra vui sướng vô cùng.
"Cậu nhỏ? Làm sao anh lại đến đây ?" Tại sao trông nhếch nhác như thế, và còn tại sao lại tìm được cô? Cô thật sự là quá ngạc nhiên quá kinh ngạc. . . . . .
Trong lòng có thiên thiên vạn vạn vấn đề muốn hỏi, nhưng mà khi nhìn đến gương mặt hạnh phúc ấy thì lời đến khóe miệng làm thế nào cũng không mở miệng được , chỉ biết sững sờ đứng tại chỗ không nhúc nhích.
Lúc này, giương chi hồng từ phía sau xông ra, "Tên ngu ngốc này, biết rõ đường lên núi bị tuyết đọng ngăn chận, còn dám một mình leo lên." Cái này anh nói tôi phải giao phó như thế nào cùng Diệp Hiên Viên đây ? Thật là một đám ngu ngốc.
Bác sĩ Lưu thu thập đồ, rồi mới dặn dò , "Hay là mọi người đi ra ngoài đi, hắn đại khái mấy ngày mấy đêm không có chợp mắt rồi, chờ hắn tỉnh ngủ hãy cho hắn ăn chút thức ăn lỏng gì đó, bổ sung thể lực, nếu như mà tôi đoán không lầm, hắn ít nhất cũng đã một ngày chưa ăn cái gì!"
Cô lau