Tác giả: Phó Tráng Tráng
Ngày cập nhật: 04:29 22/12/2015
Lượt xem: 1342129
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2129 lượt.
múc một chén canh táo đỏ nấu chân heo , thổi thổi cho nguội bớt,đút cho Tần Nhật Sơ.
Tần Nhật Sơ đang cực đói, ngoan ngoãn hé miệng uống..., một bộ dáng như một đứa nhỏ ngoan ngoãn .
Ăn thật ngon. . . . . . khẩu vị rất tốt . . . . . . Cô nhìn móng heo mềm rục nóng hổi kia, không khỏi nuốt nước miếng đang ứa đầy khoang miệng .
mùi thơm kia xông vào mũi, cộng thêm bộ dạng chép miệng thỏa mãn của Tần Nhật Sơ, cũng làm cho cô đói bụng khó nhịn, nhưng mà vào giờ phút này, chẳng lẽ cô lại đi giành ăn với bệnh nhân sao, vì vậy cô chỉ có thể trơ mắt nhìn đối phương ăn đến gần hết chén , còn cô thì hung hăng nuốt nước miếng đang tràn ra trong miệng .
"Cô cô cô. . . . . ." Lúc này,cái bụng rốt cuộc không chịu nổi ngược đãi nữa, chẳng phân biệt đang là lúc nào cứ náo loạn lên. So với cái miệng cứ kiềm chế nuốt nước bọt, nó ngược lại hết sức thành thực. Cô đỏ mặt, dừng lại động tác đúc canh, nhìn lên người đàn ông trước mặt , má phấn đỏ bừng.
Tần Nhật Sơ nhướng nhướng mày, mặt chế nhạo cười nói: "Đói bụng không? Miên Miên, chúng ta cùng nhau ăn."
Vốn là, cô còn muốn uyển chuyển từ chối , nhưng cái bụng đói cứ kêu vang không nghe theo chủ nhân , hoan hô không ngừng. Cô rũ mắt xuống, gật đầu một cái, không khách khí nắm lên cái muỗng múc một khối mống heo mềm rục hầm cách thủy lên .
Oa, ăn ngon a! Móng heo hầm nhuyễn nhừ cùng với hương thơm của táo đỏ ngọt ngào, đây đúng là mỹ vị, ăn ngon a!
Rất nhanh,cô liền tiêu diệt hết một chén, ăn thật hưng phấn lại tình cờ ngẩng đầu, nhìn thấy Tần Nhật Sơ một mặt nở nụ cười nhìn chằm chằm cô,bộ dạng rất là hạnh phúc ,ánh mắt kia nóng rực cũng làm người ta không thể bỏ rơi được.
Làm người ta cảm thấy vừa thấm thiết lại có chút ngượng ngùng, cô lau miệng, cười khan nói: "Ha ha. . . . . . Cậu nhỏ. . . . . . Ha ha ha. . . . . . Ăn thật ngon . . . . . . anh có muốn ăn thêm một chút nữa không." Cô chân chó nịnh bợ nói.
Tần Nhật Sơ sững sờ, ngay sau đó lắc đầu một cái, "Anh ăn no rồi, Miên Miên ăn đi!" Vừa nói mặt nhìn cô đầy cưng chìu .
Cô ngượng ngùng buông chén xuống , có ai mà dưới anh mắt nhìn mình nóng bỏng như vậy , mà muốn ăn nữa .
"Đúng rồi, cậu nhỏ, làm sao anh tìm được em ?" Theo như lời nói tối hôm qua của giương chi hồng, anh hai sợ là đã sớm biết cô trốn ở trang viên hoa hồng đi, nhưng anh hai cũng không phải rất ưa thích gì Tần Nhật Sơ, nói không quá đáng là có thái độ đối địch , sợ là sẽ không nói cho hắn biết hành tung của cô .
Quả nhiên, Tần Nhật Sơ rất nhanh mở miệng giải thích: "Kể từ sau khi em mất tích,anh liền tìm kiếm tung tích của em khắp nơi . Nhưng thật kỳ quái, anh tìm khắp nơi cũng không tìm được em, sau đó ước chừng là qua một tháng sau, anh phát hiện mặc dù bên ngoài người của lăng thịnh cùng anh hai em vẫn còn tìm kiếm tung tích em, nhưng mà anh phát hiện ra đây chẳng qua là ngụy trang mà thôi, căn bản là dùng để che mắt anh. Khi đó anh liền đoán bọn họ sợ là đã tìm ra được tung tích của em rồi. Nhưng anh hai em vẫn chậm chạp không hề có cử động gì ,anh đợi thời cơ thật lâu , mấy ngày trước, có người nói cho anh biết lăng thịnh có xuất hiện dưới chân núi trang viên hoa hồng ,bão tuyết lớn như vậy , lăng thịnh và chi hồng giao tình còn chưa sâu tới mức như thế. Cho nên. . . . . . Ai. . . . . . Thật ra thì, anh cũng không dám xác định em nhất định là ở chỗ này, chẳng qua là chỉ tới thử vận khí một chút mà thôi. . . . . ."
"Thử vận khí một chút?" Cô có chút tức giận cáu kỉnh quát: "Anh không thể xác nhận em có thật là ở chỗ này hay không mà cứ mặc tất cả chạy tới, nếu là xảy ra chuyện. . . . . . Nếu là anh xảy ra chuyện. . . . . . Anh kêu em. . . . . . Anh kêu em làm sao bây giờ?"
Thật là tùy hứng, thật là một người làm cho người ta vừa giận vừa cảm động ,một người đại ngốc. thanh âm cô nghẹn ngào, bất ngờ , rơi lệ.
Tần Nhật Sơ thấy bộ dạng cô mắt to muốn rơi nước mắt , hơi sững sờ, thật lâu, mới run rẩy vươn tay, lau nước mắt trên mặt cô , nhẹ nhàng đặt ở đầu ngón tay tỉ mỉ hôn, "Miên Miên, cái này là. . . . . . cái này là em, vì anh mà khóc thút thít sao?"
Cô tức giận trợn mắt nhìn Tần Nhật Sơ , tên ngu ngốc này, rốt cuộc đang làm gì, nghĩ cái gì a. Làm như nước mắt của cô là cái gì vật gì ly kỳ lắm a, lại lấy nước mắt cô lên liếm như vậy!
"Ha ha ha ha. . . . . . Miên Miên nước mắt của em là vì anh mà chảy, Miên Miên là đang quan tâm anh. . . . . . Miên Miên. . . . . . Anh . . . . . Miên Miên. . . . . . Miên Miên. . . . . ." Tần Nhật Sơ đột nhiên điên cuồng cười lớn, trong miệng lắp bắp, lời nói cũng không mạch lạc.
Thật không dám tưởng tượngmột người đàn ông lịch sự nho nhã như vậy cư nhiên lại ngây thơ vỗ chăn cười to lên , thật là một đứa ngốc, một đại ngốc.
Mắng như vậy , nhưng cuối cùng cũng bởi vì động tác trẻ con của anh ta làm cho nín khóc mà cười lên , trong lòng cũng khẽ dâng lên một hồi ngọt ngào.
Tiêu tan Là một đêm đông lạnh lẽo, bên ngoài gió rét , loại không khí lạnh lẽo thấu xương xâm nhập vào tận bên trong thân t